Tác giả: Thị Kim
Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015
Lượt xem: 1341879
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1879 lượt.
ạng rỡ như ánh bình minh, trong đêm đoàn tụ sum vầy, quạt tròn đừng che mặt).
Chiếc quạt to tròn của tân nương vẫn như lần trước không hề nhúc nhích chút nào, mọi người lại được thêm một trận cười sảng khoái.
“Thái tử hôm nay kém quá.” Trưởng công chúa cậy là trưởng bối, hôm nay lại là ngày vui, liền nổi hứng trêu chọc Mộ Trầm Hoằng.
“Thái tử lòng như lửa đốt, nào có tâm tư mà làm thơ.”
“Đúng vậy, đúng vậy, nóng lòng muốn nhanh nhanh động phòng hoa chúc, nào có tâm tư làm thơ nhỉ?!”
Lập tức, trong phòng hoa chúc vang lên những tiếng cười giòn giã.
Mộ Trầm Hoằng đỏ mặt một cách khả nghi.
Vị thái tử điện hạ này xưa nay cao cao tại thượng, luôn xuất hiện trước mắt mọi người với hình ảnh tao nhã lịch thiệp, lại thêm bẩm sinh đã có khuôn mặt xuất trần thoát tục, cử chỉ thì thanh thoát dịu dàng, cao quý nhã nhặn. Chưa có ai từng nhìn thấy dáng vẻ quẫn bách của hắn, và thật khó mà thấy được cảnh hắn bị người khác trêu đùa, nên đúng là trong lòng vô cùng hả hê, như được mở rộng tâm mắt.
Cung Khanh trong lòng ôm mối lửa giận tích tụ suốt nửa năm, giờ đang cháy bừng bừng, cuối cùng cũng đợi chờ được đến giây phút này, lòng thẩm nhủ, hôm nay nếu không bắt ngươi làm ra năm mươi bài thơ gỡ quạt, sao có thể giải tỏa được nỗi hận trong lòng ta.
Mộ Trầm Hoằng lại làm liên tiếp năm bài thơ nữa, nhưng Cung Khanh vẫn không chịu bỏ quạt xuống.
Mọi người cười vang trời, sắc mặt thái tử điện hạ càng lúc càng đáng yêu. Ai cũng cười ngật ngưỡng, bởi đều nhìn ra được, là tân nương tử cố ý làm khó cho thái tử điện hạ. Thật không ngờ thái tử cũng có lúc bị người khác trêu đùa, ha ha. Thái tử đẹp như thần tiên kia ơi, xem ra đêm nay tân nương rắp tâm cố ý muốn làm cho người bẽ mặt rồi.
Sau mười hai bài thơ, hỏa khí trong lòng Mộ Trầm Hoằng bốc lên, việc làm thơ không làm khó hắn được, nhưng đêm đẹp đáng giá nghìn vàng, sao bắt hắn làm nhiều thơ vậy, lên giường làm có được không?
Vì vậy, thái tử hắng giọng, chậm rãi ngâm:
“Động phòng ánh hoa chúc, Đoàn phiến yếm hồn trang, Thượng Nguyên giải đăng mê, tịch tà hí minh châu.” (Động phòng ánh nến rọi, quạt tròn che dung nhan, Thượng Nguyên giải đó đèn, trừ tà nghịch trân châu).
Cung Khanh nghe được hai câu đầu, khóe miệng vẫn cong lên cười đắc ý, nghe đến câu thứ ba thì bất giác ngẩn người, và nghe đến câu thứ tư, thì chiếc quạt tròn trong tay nàng kìm không đặng thoắt cái đã mở ra.
Trước mắt là một khuôn mặt tuấn mĩ không ai sánh được, mặt mày thanh tú, mắt ẩn ý cười, giấu chút ranh mãnh.
Nàng nhìn thẳng vào mắt kẻ đối diện, trong lòng thảng thốt, chẳng lẽ là hắn?
Mọi người vui vẻ nói: “Bỏ quạt rồi, bỏ quạt rồi.”
“Đúng là tuyệt sắc giai nhân.”
Trưởng công chúa vỗ vỗ tay, ra hiệu cho mọi người im lặng, “Được rồi được rồi, uống rượu giao bôi đi.”
Bên tai Cung Khanh không còn nghe thấy những tiếng cười chọc ghẹo vui vẻ nữa, trong mắt nàng giờ đây chỉ còn phản chiếu đôi mắt dịu dàng mang theo ý cười láu lỉnh của Mộ Trầm Hoằng. Sao có thể chứ? Sao có thể là hắn? Tim nàng đập thình thịch, không biết là đang kinh ngạc lo lắng hay mừng rỡ kích động. Nàng đối với người đó vẫn nhớ mãi không quên, giờ người đó lại xuất hiện giữa đêm động phòng hoa chúc, thật khiến nàng vừa mừng vừa sợ, nhưng người đó lại chính là Mộ Trầm Hoằng, khiến nàng cảm thấy khó bề tưởng tượng.
Trong lúc nàng đang ngẩn ra vì bất ngờ, thì Triệu Quốc phu nhân và An Quốc Công phu nhân đã bưng đến một khay vàng, trên khay đặt chén rượu hợp cẩn long phượng bằng ngọc.
Mộ Trầm Hoằng nhấc chén rượu lên, mỉm cười nhìn nàng.
Cung Khanh ngơ ngẩn như trong mộng, cũng nhấc chén rượu lên.
Nàng vẫn nhìn chăm chú vào đôi mắt hắn, cuối cùng cũng tìm ra đúng kiểu ánh mắt vừa ngầm ẩn ý cười vừa có nét ranh mãnh của người đã cứu mình đêm đó. Chính xác là hắn. Mộ Trầm Hoằng đang gần trong gang tấc ở trước mắt nàng đây và người đã cứu nàng đêm đó, cuối cùng cũng chỉ là một.
Nàng đã bị thân phận thái tử của hắn che mắt, nên chưa bao giờ nghĩ người đó lại là hắn, cho nên dù tiếp xúc với hắn rất nhiều lần, cũng không bao giờ suy nghĩ theo chiều hướng này, và cũng tuyệt đối chưa bao giờ nhìn thẳng vào đôi mắt thẳm sâu đó.
Giờ nghĩ lại, giọng điệu hài hước, ánh mắt ranh mãnh của người kia chẳng có chỗ nào không giống với dáng vẻ điệu bộ của Mộ Trầm Hoằng khi ở riêng cùng nàng. Tim nàng bỗng nhiên đập loạn xạ, lúc này không có thời gian để nghĩ ngợi nhiều, chén rượu giao bôi đang ở trong tay, sau khi hai người cùng uống, mọi người có mặt trong phòng hoa chúc đều đồng thanh chúc tụng: “Lễ cưới của thái tử đã kết thúc tốt đẹp, ích miên cảnh phúc.”
Trưởng công chúa cười nói: “Thái tử chắc là sốt ruột lắm rồi, chúng ra đừng ở đây làm mất hứng nữa, mau mau đi thôi.”
Trong tiếng cười đùa vui vẻ, mọi người cùng tản đi, cung nữ cũng yên lặng lui ra, trong tẩm điện phút chốc trở nên tĩnh lặng, chỉ còn đôi nến long phượng chiếu sáng cho đôi tân lang tân nương. Phòng hoa chúc đang ồn ào náo nhiệt, giờ chỉ còn lại hai người, lập tức bầu không khí bỗng trở nên vô cùng ấm áp.
Mộ Tr