Tác giả: Thị Kim
Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015
Lượt xem: 1341882
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1882 lượt.
hận mới bốc thẳng lên đỉnh đầu, trong vẻ xấu hổ ngượng ngùng còn có cả sự u buồn ảo não đan xen.
“Đêm đó chàng móc rách váy của ta, là cố ý đúng không?”
“Đêm đó không phải là ta cố ý, mà là gió đông đa tình, thổi tà váy mỏng của nàng móc vào nhẫn ta.”
“Thật không?”
“Thật.”
Nàng nũng nịu hừm một tiếng, nhưng vẫn không tin.
Hắn cười ha ha nói: “Ta là quân tử.”
“Đồ háo sắc.”
“Nếu là như vậy, ta sẽ không chịu có tiếng mà không có miếng.” Vừa nói, hắn vừa đưa bàn chân nhỏ nhắn của nàng lên, há to miệng ngoạm xuống.
“Đừng mà!” Nàng sợ hãi nhắm tịt hai mắt, nhưng lại cảm thấy trên mu bàn chân có một cảm giác mềm mềm, hơi ngứa ngáy, thì ra là hắn vừa hôn lên đó.
Nàng vừa xấu hổ vừa ngạc nhiên, hắn lại có thể hôn lên chân của nàng ư?
“Miếng tiếp theo sẽ cắn chỗ nào nhỉ?” Ánh mắt hắn lại trông nàng thăm dò, cố ý nhìn vào những chỗ không nên nhìn.
Nàng kéo vội chiếc chăn mỏng định quấn chặt lên người, ai ngờ động tác của hắn còn nhanh hơn gấp bội, chiếc chăn đó lập tức bị một cước đẩy ra, hắn nhào tới phủ lên người nàng, “Để ta làm chăn cho Khanh Khanh được không?” Hắn vòng tay ôm lấy eo nàng, nâng lên, dán chặt vào cơ thể mình. Làn da thịt mềm mại trắng muốt như bông tuyết của nàng tỏa hương mê hoặc, quyến rũ lòng người.
Chiếc trướng bằng lạu đỏ đung đưa bồng bềnh như sóng xuân dập dềnh uốn lượn. Tiếng thở, tiếng rên, tiếng non nỏ như những giọt mưa xuân rớt xuống cung đàn, lúc khoan lúc nhặt, du dương uyển chuyển, viên mãn căng tràn.
Sau một hồi mây mưa vần vũ, Mộ Trầm Hoằng hôn lên má nàng, dịu dàng hỏi: “Nàng đói không?”
Cung Khanh e thẹn đáp: “Đương nhiên đói.”
“Ta đã bảo Lý Vạn Phúc chuẩn bị đồ ăn, đợi ta gọi mọi người mang lên.”
Vừa nói, Mộ Trầm Hoằng vừa khoác áo gọi người đến. Sau đó lại bước vào trong hỉ trướng giúp Cung Khanh mặc xiêm y.
Lý Vạn Phúc đã dẫn người bước vào tẩm điện, lặng yên không một tiếng động bày ra một bàn đồ ăn.
Quản sự Đông cung dẫn theo vài cung nữ đi vào, cung nữ lấy hỉ khăn giao cho người đó, tất cả chăn gối nệm trải giường đều được thay mới.
Trong phòng tràn ngập bầu không khí ái tình ấm áp. Cung Khanh cảm thấy không thoải mái ngồi xuống bàn, cúi đầu ngượng ngùng mãi không thôi. Bọn họ nhìn chăn ga gối ấy không biết sẽ nghĩ như thế nào…
Rất nhanh, cung nữ nội thị đều lui ra ngoài, trong phòng chỉ còn lại hai người.
Tân nương dung mạo xinh đẹp, thẹn thùng mãi không thôi. Nàng chỉ mặc một chiếc áo ngủ rộng thùng thỉnh, càng lộ rõ phong tư yểu điệu, tha thiết như thiên tiên. Nghĩ đến tấm thân ngọc ngà dưới lớp áo, Mộ Trầm Hoằng lại thấy thần hồn điên đảo, đưa tay nâng cằm nàng lên. Con ngươi trong mắt hắn đen tuyền sâu thẳm, khiến người khác không thể nào nhìn thấy đáy.
Nàng thấy bóng mình phản chiếu trong mắt hắn, đó đúng là dáng vẽ nũng nịu thẹn thùng vừa yếu đuối mỏng mang vừa đầy đặn phong tình sau lần đầu hưởng ơn mưa móc, liền ngượng ngùng không dám ngẩng mặt.
Lòng hắn tan chảy như dòng mật ngọt ngào. Đưa tay kéo nàng ngồi lên đùi, rồi vòng tay ôm lấy eo nàng, cắn nhè nhẹ mơn trớn trên đôi môi anh đào căng mọng của nàng, “Khanh Khanh… Khanh Khanh… Mỗi ngày ta đều thầm gọi tên nàng miên man như vậy, nàng có nghe thấy không?”
Nàng mỉm cười nói: “Chàng gọi thầm như vậy, thiếp làm sao nghe được. Hơn nữa…” Nàng đưa ánh mắt quyến rũ mỏng mảnh như tơ liếc xéo hắn: “Hơn nữa, lòng dạ chàng ngoằn ngoèo lắt léo, ai có thể đoán được tâm ý của chàng đây?”
“Nào có ngoằn ngoèo lắt léo đâu, rõ ràng là thẳng như ruột ngựa. Đêm Nguyên tiêu, nàng nói chắc như đinh đóng cột với Hướng Uyển Ngọc rằng tuyệt đối không gả cho thái tử. Vừa khéo trùng hợp ta đang ở ngay phòng bên cạnh, nghe được từng chữ rõ ràng, lúc đó trái tim ta như vụn vỡ.”
Nàng kinh ngạc: “Chàng nghe thấy sao?”
Hắn véo mũi nàng, hung tợn nói: “Không chịu gả cho ta thì ta bắt phải gả.”
“Chàng lấy thiếp là vì muốn cho hả cơn giận của chàng thôi?”
“Tất nhiên không phải.” Hắn lại cúi xuống đặt một nụ hôn lên đôi môi anh đào của nàng, cười cười không nói.
Nàng lại lườm hắn, tra hỏi: “Vậy là vì câu nói của Thuần Vu Thiên Mục nên chàng mới cưới thiếp?”
“Tất nhiên không phải.”
“Vậy tại sao?”
Mộ Trầm Hoằng chỉ cười.
“Nói mau.” Cung Khanh nổi giận, đưa tay véo hông hắn, đáng tiếc hắn luyện võ từ nhỏ, da thịt cứng rắn, véo liền hai cái nhưng chẳng ăn thua.
Hắn cầm tay nàng, cười khẽ: “Chờ nàng ăn no rồi nói được không?”
Ừm, cũng tốt, ăn no để có sức bức cung.
Đồ ăn được chế biến rất cầu kì, Cung Khanh không ăn nhiều, chỉ tâm tâm niệm niệm lát nữa phải bức cung để hắn thổ lộ hết chân tình của mình.
Hắn cũng chẳng có tâm trạng nào để ăn uống, chỉ tâm tâm niệm niệm lát nữa sẽ làm thêm một lần… có lẽ thêm hai, ba hay năm lần càng tốt, chẳng qua là lo cho nàng lần đầu chịu ơn mưa móc, sợ rằng không chịu nổi.
Ăn xong, Lý Vạn Phúc dẫn người vào dọn bàn, lại thấp giọng nói: “Điện hạ, nước đã chuẩn bị xong.”
“Ừ, ngươi lui ra đi.” Cung nữ nội thị trong phòng lại lập tức lui ra ngoài hết.
“Có thể nói chưa?”
“Khi nàng lần đầu tiên