Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đệ Nhất Mỹ Nhân

Đệ Nhất Mỹ Nhân

Tác giả: Thị Kim

Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015

Lượt xem: 1341881

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1881 lượt.

tiến cung, ta đã thầm thương trộm nhớ nàng.”
“Hả? Là từ khi nào?”
“Là từ khi nàng còn bé, khoảng hai, ba tuổi gì đó, lúc đó gọi ta là ‘cái bàn’ ca ca. »
“Lâu như vậy sao?” Cung Khanh phì cười, chiếc miệng anh đào nhỏ nhắn cong lên như một vầng trăng non.
Mộ Trầm Hoằng đưa tay bẹo má nàng, cười nói: “Sau đó rốt cuộc cũng nói sõi, gọi thái tử ca ca trơn tru ngọt ngào như mật. Ta thích nhất nghe nàng gọi mình là ca ca, nhưng đáng tiếc sau này lại không chịu gọi như vậy nữa, cứ thấy ta lại chạy trốn thật xa, vì sao vậy?”
“Lớn lên thì đương nhiên phải như thế, nam nữ thụ thụ bất thân.” Nàng còn nhớ là khoảng năm tám, chín tuổi, Cung phu nhân bảo nàng không được tìm thái tử nói chuyện hay chơi đùa nữa. Đến năm mười ba, mười bốn tuổi thì rất hạn chế đưa nàng tiến cung.
“Từ đó muốn gặp nàng thật khó làm sao, chỉ có thể nhìn nàng từ xa ở những bữa tiệc trong cung, trong lòng ta ngứa ngáy khó chịu mà không biết phải làm thế nào. Vất vả lắm mới chờ được đến lúc nàng tuổi cập kê, nóng lòng muốn cưới nàng, nàng lại khăng khăng đòi gả cho người khác, thật đáng hận.”
Nói xong, liền cúi xuống hôn nàng một cái thật bạo lực.
Nàng vừa thẹn thùng vừa dí dỏm cười hỏi: “Chàng giận lắm sao?”
“Tất nhiên.”
“Chàng nói tiếp xem, thiếp hết lần này đến lần khác bị chàng…”
“Bị ta làm gì?”
Nàng ngượng ngùng nói: “Dù sao cũng là chàng bắt nạt thiếp.”
Hắn véo nhẹ mũi nàng, gằn giọng nói: “Là ai không chịu đồng ý gả cho ta?”
Nàng cười không nói.
Hắn kéo tay nàng: “Chúng ta đi tắm nhé, nước đã chuẩn bị xong rồi.”
“Chàng tắm trước đi.”
“Cùng tắm nhé, phòng tắm ở ngay phía sau.”
“Không, thiếp mới ăn xong, muốn chờ một lát. Chàng tắm trước đi.” Nàng lúng túng sợ sệt đứng cách ra xa, dáng vẻ đề phòng, vạn phần dễ thương.
Hắn cười nói: “Vậy ta tắm trước.”
Rất nhanh, hắn vừa đi đã quay lại, trên người khoác chiếc áo choàng dài, giống như thần tiên thoáng cái đã xuất hiện, trên cơ thể còn phảng phất một mùi hương vô cùng đặc biệt quyến rũ, như hương thơm của hoa bội lan.
“Ta bế nàng đi.”
“Thiếp tự đi.” Cung Khanh vội né tránh vòng tay của hắn.
Đi tới phòng tắm đằng sau tẩm điện, Cung Khanh chợt đứng sững lại.
Quả nhiên là phong thái hoàng thất, Cung gia đã phú quý như vậy, nhưng phòng tắm cũng không thể xa xỉ tiện nghi đến thế này.
Bồn tắm được xây bằn đá cẩm thạch trắng, trên tường gắn một vòi nước, nước từ chiếc vòi đó nhỏ giọt chảy xuống, tạo ra những làn khói trắng lượn lờ vấn vít, nước ở trong chiếc vòi ấy cứ chảy mãi không ngừng, rồi tràn sang bên kia chảy đi, có lẽ đó là dòng nước thông lưu động.
Ở trong nước có vô số cánh hoa trôi nổi dập dềnh, giống như một biển hoa đang nở rộ.
Thì ra hương thơm trên người hắn bắt nguồn từ đây. Nàng không kìm chế được hít một hơi thật dài, hương hoa thanh khiết khiến cơ thể nàng cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Nàng cởi chiếc áo khoác màu đỏ bên ngoài, bước vào trong bồn, sóng gợn dập dờn, cánh hoa tản mát, lộ ra dưới đáy bồn rải một lớp đá cuội và đá vũ hoa.
Trong bồn tắm còn đặt một con hồng nhạn điêu khắc từ ngọc thạch, hai cánh mở rộng tạo thành một ghế nằm, nàng tựa lên lưng con hồng nhạn, cánh tay ngọc đặt trên hai cánh hồng nhạn, thoải mái thở phào một hơi.
Chỗ bị sưng đỏ ở thân dưới được nước ấm bao phủ, cảm giác khó chịu dần dần mất đi, hôm nay vốn đã cả ngày mệt mỏi, lại còn bị hắn bắt lăn qua lăn lại ở trên giường lâu đến như vậy, giờ phút này được ngâm người trong nước nóng, mới thấy bản thân mình rất mệt mỏi, không khỏi càng thêm lười nhác.
Nàng nghiêng người gục trên lưng hồng nhạn, lười biếng chẳng buồn nhúc nhích chút nào, chỉ muốn cứ như vậy mà ngủ thiếp đi. Tuy thân thể vô cùng mệt mỏi, nhưng đầu óc lại thanh tỉnh vô cùng, bởi những điều nàng gặp hôm nay thật sự quá ly kỳ. Đầu tiên là hắn vén bức màn bí mật về duyên phận đêm Nguyên tiêu, tiếp theo là sự kích thích ân ái chưa từng trải nghiệm.
Hai hình ảnh ấy cứ quay đi quay lại trong tâm tưởng nàng, lẩn quất trong trí óc, hình ảnh nào cũng kiều diễm ướt át, khiến nàng càng nghĩ đến càng đỏ hồng hai má.
Ngâm mình trong nước một hồi lâu, nàng định đứng dậy, nhưng khi quay đầu lại, thì suýt nữa bật kêu lên.
Mộ Trầm Hoằng đang ngồi bên cạnh bồn tắm, hai tay chống cằm, mỉm cười nhìn nàng, giống như đang thưởng thức một bức tranh – là Xuân Cung họa.
Hắn đến từ khi nào, sao cả một tiếng động nhỏ cũng không có vậy?
Nàng hận không thể quay người lại ngồi thụp xuống bồn tắm, đáng tiếc là nước trong bồn tắm cũng rất nóng, nàn nằm một nửa người trên lưng con hồng nhạn, nên nước chỉ sâm sấp đến bộ ngực căng tròn, hai điểm nhũ hoa đỏ thắm giấu dưới những cánh hoa, như ẩn như hiện.
May mà trên mặt nước rải đầy cánh hoa, nên cảnh xuân vẫn được che đi ít nhiều. Nàng thẹn thùng vô hạn, không dám nhúc nhích, âm thầm cầu khẩn cánh hoa đừng tản ra, nếu không…
Hắn mỉm cười đứng lên, chậm rãi đi đến bên cạnh bồn tắm ngồi xổm xuống, đủng đỉnh thò tay cho xuống nước khoắng khoắng lên vài cái, lập tức cánh hoa liền tản ra.
Rõ ràng là hắn cố ý.
“Ngâ