XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đệ Nhất Mỹ Nhân

Đệ Nhất Mỹ Nhân

Tác giả: Thị Kim

Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015

Lượt xem: 1341880

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1880 lượt.

ầm Hoằng khẽ mỉm cười hỏi: “Có phải là rất bất ngờ đúng không?”
Trong lòng Cung Khanh đã hoàn toàn tin, nhưng ngoài ngoài miệng vẫn ngoan cố nói: “Ta không tin.”
“Ta có tín vật.” Hắn xòe bàn tay ra, trong lòng bàn tay là một hạt trân châu, đúng là hạt trân châu dùng làm khuy áo trên xiêm y của nàng đêm hôm đó.
Nàng cắn môi, không còn lời nào để nói, mặt càng lúc càng đỏ, mắt long lanh ướt át như nước mùa xuân. Dáng vẻ này thật vô cùng khả ái, không gì sánh được.
“Ta biết nàng sẽ trở mặt mà.” Hắn cười đắc ý, đưa cánh tay ra trước mặt nàng, vén áo lên để lộ cổ tay, “Nàng xem, ở đây vẫn còn vết sẹo, là do chiếc kìm gắp than của tên Ba Tư đó làm bị bỏng.”
Cung Khanh cúi đầu nhìn, quả nhiên là trên cổ tay hắn có một vết sẹo mờ mờ. Đêm đó, đúng là tên Ba Tư kia có cầm một chiếc kìm gắp than trong tay. Nhân chứng vật chứng rành rành, đích xác là hắn rồi. Trong lòng nàng vừa mừng vừa lo, rồi lại âm thầm ảo não, tại sao không nói sớm, tại sao lại giấu giếm lâu như vậy, thật là đáng ghét.
Mộ Trầm Hoằng ngẩn người nhìn ngắm dung nhan e thẹn của nàng, đôi môi anh đào mọng đỏ, từ cơ thể nàng một làn hương thơm ngát thoang thoảng tỏa lan, khiến trái tim hắn rung lên những xúc cảm mãnh liệt không tài nào khống chế nổi.
Đột nhiên phía sau gáy nàng lạnh toát, thì ra hắn đã bỏ hạt trân châu vào trong cổ áo nàng.
“Ai da! Tín vật của ta…” Vừa nói, hắn vừa luồn tay vào cổ nàng lần mò tìm kiếm, nhưng hạt trân châu kia đã sớm trượt xuống phía dưới cơ thể nàng, còn bàn tay của hắn lại chẳng chút khách khí cứ sờ dọc sờ ngang bốn phía xung quanh, tìm kiếm rất “chăm chỉ”.
Cung Khanh biết rõ là hắn cố ý giả vờ tìm hạt trân châu, thực ra là đang trêu chọc nàng, vừa xấu hổ vừa tức giận, nhưng lại không thể lẩn trốn, bị hắn ôm vào lòng, ăn đậu phụ chán chê, từ trên xuống dưới, từ sau ra trước, chỗ nào cũng bị hắn sờ qua một lượt, đương nhiên, vẫn không tìm thấy hạt trân châu kia.
Mộ Trầm Hoằng nheo mắt mỉm cười: “Cởi xiêm y ra để ta tìm.”
Nàng vừa xấu hổ vừa tức giận, vội vàng nói: “Không.”
“Vậy không được, nếu tín vật bị mất, nàng trở mặt thì sao?” Vừa nói, hắn vừa chẳng khách khí cởi bỏ lễ phục cưới của nàng, đương nhiên nàng cũng không ngoan ngoãn để hắn muốn làm gì thì làm mà tả che hữu chắn, nhưng đáng tiếc, nàng căn bản vốn không phải là đối thủ của hắn, trong nháy mắt đã bị hắn lột sạch chỉ còn chừa lại một bộ nội y mỏng dính trên người. Chiếc quần lót mỏng lanh màu trắng, chiếc yếm ngự trễ nãi đỏ tươi, lớp da thịt mềm mại nõn nà, toàn bộ cảnh xuân thấp thoáng.
Trải qua một phen giãy giụa ngoan cố, Cung Khanh thấm mệt thở hổn hển, cuối cùng cũng sức cùng lực kiệt, gân cốt rã rời, nhất thời chợt nghĩ đến kế hoạch báo thù của mình trước đây, thật đúng là không biết tự lượng sức, đọ với kẻ luyện võ như hắn, đúng là chẳng khác nào lấy trứng chọi đá.
Hắn cũng thuận tay cởi luôn lễ phục của mình, nhẹ nhàng xuất trận.
Hai người kề cận nhau trong cảnh xiêm áo mỏng tang khiến nàng thẹn thùng xấu hổ, hắn liền vòng tay ôm nàng vào lòng, tỏ vẻ hung hăng cắn nhẹ lên môi nàng nói: “Tiểu nha đầu, vừa rồi cố ý gây khó dễ không chịu bỏ quạt xuống, khiến mọi người cười ta, nàng nói xem giờ ta phải phạt nàng thế nào?”
Cung Khanh sẵn giọng: “Ai bảo chàng khiến ta suýt nữa thì không lấy được chồng, còn chen ngang phá hoại hôn sự đã định xong của ta.”
Mộ Trầm Hoằng lập tức cười vô tội để lộ hai lúm đồng tiền: “Nàng rõ ràng là có tướng mẫu nghi thiên hạ, điều này chính xác không sai.”
Đôi môi hồng nhỏ nhắn của nàng dẩu lên, cho dù không tin cũng không có cách nào cãi lại được. Không có chứng cứ, không có cách nào chất vấn thiên cơ.
Mộ Trầm Hoằng khẽ khàng đặt ngón tay lên đôi môi anh đào gợi cảm của nàng, cười nói: “Lại còn bắt ta làm đủ mười ba bài thờ mới chịu bỏ quạt, hãy giương mắt lên mà xem ta báo thù.”
“Chàng muốn thế nào?” Cung Khanh không ngờ rằng hắn sẽ trả đũa, nàng vốn đã chuẩn bị một kế hoạch báo thù kỹ càng tỉ mỉ để thi triền quyền cước trong đêm tân hôn, nhưng kết quả lại bị mấy câu thơ của hắn làm đảo lộn tất cả, nàng không thể lấy oán trả ân được.
Hắn nói với vẻ hung dữ: “Ta muốn cắn nàng mười ba cái.”
“Á, đừng.” Cung Khanh đưa tay che miệng hắn, không ngờ lại thành tự chui đầu vào rọ, bàn tay thuôn dài nhỏ xinh bị hắn túm chặt, hằm hè nhìn nàng, làm điệu bộ cắn cho nàng một cái.
“Á…” Nàng không kìm chế được, nũng nịu kêu lên một tiếng.
Hắn láu lỉnh mút mút ngón tay trỏ của nàng đang ở trong miệng mình, rồi mới cười hì hì buông ra, nhìn nàng từ trên xuống dưới hỏi: “Tiếp theo là cắn ở đâu?”
“Đầu ngón chân.” Trong lúc gấp gáp, nàng đỏ mặt nói bừa.
“Được.” Không ngờ hắn làm thật, hắn quỳ xuống tháo đôi giày nàng đang đi ở chân, cầm lấy bàn chân thon nhỏ trắng mịn như ngọc của nàng đưa lên.
Tư thế này gợi cho nàng nhớ đến cảnh tượng ở trên xe ngựa bên Nguyệt hồ, hắn cũng đã cầm chân nàng như vậy, ánh mắt quét thẳng lên đùi nàng, liền sau đó, nàng nhớ đến một lần trước nữa, hắn dùng chiếc nhẫn ngọc móc rách váy của nàng, chạm vào đùi nàng, ngay lập tức, hận cũ