XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đệ Nhất Mỹ Nhân

Đệ Nhất Mỹ Nhân

Tác giả: Thị Kim

Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015

Lượt xem: 1341887

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1887 lượt.

khích, Cung Khanh đưa mắt nhìn lại mỉm cười, trong ánh mắt không hề có chút tức giận, vẻ mặt bình thản, sóng mắt ôn nhu.
A Cửu cảm thấy rất kì lạ, trên đời này rốt cuộc lại có nữ nhân không biết ghen sao? Lẽ nào cô ta không phải nữ nhân?
“Hoàng huynh, quà mừng này huynh có thích không?”
Mộ Trầm Hoằng đầu mày nhíu chặt, nói: “Muội dẫn về đi.” Đúng là muội tử chi lo thiên hạ không loạn, khiến người khác phải đau đầu.
“Quà mừng đã tặng rồi có lý nào lại mang về chứ? Hoàng huynh cứ giữ lại đi, hai tỷ muội này nhảy múa những điệu Cao Ly rất tuyệt, lại còn biết nấu cả các món ăn Cao Ly nữa đấy.”
Cung Khanh cười nói: “Quà mừng này của công chúa thực khiến người khác rất hứng thú, chỉ tiếc là bên cạnh điện hạ đã có rất nhiều kẻ hầu người hạ, hơn nữa phụ hoàng mẫu hậu đều luôn đề xuất phải cần kiệm, Đông cung cũng không tiện nuôi dưỡng nhiều người phô trương lãng phí. Nếu công chúa không muốn lấy lại quà mừng, hai vị mỹ nhân này, ta sẽ truyền tặng cho Thẩm đại nhân là được.”
A Cửu vừa nghe, mặt liền biến sắc.
Cung Khanh mỉm cười nói: “Thẩm đại nhân một thân một mình sống ở kinh thành, lại chưa thành gia thất, người hầu trong phủ khó mà chăm sóc đại nhân được chu đáo, chi bằng đưa hai mỹ nhân này đến để tiện đêm ngày chăm sóc. Công chúa thấy thế nào?”
Mộ Trầm Hoằng hơi nhíu mày, cười thầm trong bụng, nha đầu này đúng là giỏi lấy gậy ông đập lưng ông.
A Cửu tức giận nghiến chặt răng, cả giận nói: “Chuyện trong phủ của Thẩm đại nhân không phiền tỷ quan tâm.”
Cung Khanh cười dịu dàng: “Vậy chuyện của Đông cung, cũng không cần công chúa phải nhọc lòng.”
A Cửu bị chẹn họng tức không nói nên lời, quay người oán hận nói với Trầm Hương: “Mang người về.”
Trầm Hương vội đưa mắt ra dấu cho hai vị mỹ nhân Cao Ly kia, A Cửu tức giận hầm hầm dẫn người rời đi.
Mộ Trầm Hoằng cười hà hà véo véo mũi Cung Khanh: “Tiểu hồ ly.”
Cung Khanh thản nhiên cười: “Điện hạ, người nuối tiếc?”
Mộ Trầm Hoằng vội nghiêm mặt lại ngay ngắn nói: “Đâu có.”
Gương mặt nhỏ nhắn của Cung Khanh cũng lập tức nghiêm trang, nói: “Đây chính là điều mà điện hạ đã nói, ngày sau, tới một người tặng một người, tới một đôi tặng một đôi, điện hạ đừng có tiếc.”
Hắn mỉm cười nói: “Không tiếc không tiếc, nhưng Khanh Khanh phải thương tiếc ta đấy.” Dứt lời, liền thò cánh tay chẳng có quy củ gì ra túm lấy nàng.
Hôm nay là ngày lại mặt, Cung phủ náo nhiệt khác thường, Cung phu nhân đã chuẩn bị mọi việc chu đáo để nghênh đón nhi nữ và con rể. Ăn sáng xong, Cung phu nhân đã đứng ngồi không yên, cứ đi đi lại lại trong phò
ng.
Cung Cẩm Lan cười kéo phu nhân ngồi xuống ghế, “Sốt ruột gì chứ, đi từ hoàng cung đến đây cũng phải cần thời gian, phu nhân đừng sốt ruột.”
Thật vất vả mới đợi được đến trưa, rốt cuộc tiếng nhạc bên ngoài phủ cũng vang lên, Cung phu nhân từ trên ghế đứng bật dậy, vội vàng ra cổng đón.
Đoàn nghi trượng của Đông cung đã đến.
Lần này tân phu phụ cùng nhau ngồi trên một chiếc xe tuấn mã màu vàng. Nóc xe ánh kim phản chiếu mặt trời ban trưa chói lọi, khiến người khác nhìn mà chói mắt.
Mộ Trầm Hoằng bước xuống hoàng xa trước, rồi đưa tay đỡ Cung Khanh xuống. Hai người đều mặc lễ phục cung đình màu đỏ đậm, trai tài gái sắc xứng lứa vừa đôi như một cặp tiên đồng ngọc nữ ở trong tranh.
Cung phu nhân nhìn mà mãn nguyện.
Bốn người cùng thi lễ với nhau, đầu tiên là Cung Cẩm Lan phu phụ làm lễ quân thần, sau đó mới là Mộ Trầm Hoằng làm lễ với nhạc phụ nhạc mẫu.
Sau khi vào sảnh chính, Mộ Trầm Hoằng và Cung Cẩm Lan ngồi trên ghế nói chuyện. Cung phu nhân liền kéo nhi nữ vào phòng bên cạnh, dự định hỏi hết những chuyện riêng tư.
Cung Khanh đã chuẩn bị từ trước, cười tủm tỉm chờ đợi mẫu thân đặt câu hỏi.
“Hoàng hậu và A Cửu có gây khó dễ cho con không?”
“Hoàng hậu xưa nay vốn lãnh đạm, còn A Cửu thì không thể làm con sợ hãi, mấy ngày trước nàng ta đưa hai mỹ nữ Cao Ly từ Định Viễn Hầu phủ sang Đông cung để tặng cho thái tử, nhưng đã bị con đuổi đi rồi.”
“Con đuổi đi bằng cách nào?”
“Con nói Đông cung không thiếu kẻ hầu người hạ, nên chuyển sang tặng cho Thẩm Túy Thạch.”
Cung phu nhân vừa nghe đã phi cười: “Ý hay, để nàng ta tự bê đá đập chân mình.”
Cung Khanh cười nói: “Mẫu thân yên tâm, trước đây giữa con và A Cửu là quan hệ quân thần, con dù có chịu ấm ức cũng không thể phản kháng, nhưng giờ đây đã khác, nàng ta không thể làm gì con được nữa.”
“Chỉ cần thái tử che chở cho con, không có ai dám làm gì con cả.”
Cung Khanh đỏ mặt cười nói: “Chàng đối với con rất tốt.”
“Tốt như thế nào?”
“Tóm lại là rất tốt.” Còn tốt thế nào thì nàng đâu phải là không biết xấu hổ mà nói tường tận. Ngoài chuyện ân ái mặn nồng tuy có hơi tham lam, nhưng chàng đối với nàng lại vô cùng yêu thương chiều chuộng, dịu dàng tình tứ, ngọt ngào đến mực cơ hồ như muốn làm nàng tan chảy.
Cung phu nhân nhanh nhẹn nói: “Chuyện đó của hai vợ chồng vô cùng quan trọng, khi hắn đã ăn no ở chỗ con, tự nhiên sẽ không tơ tưởng ham muốn những chỗ khác nữa, nếu như cả ngày con chỉ cho hắn ăn lửng dạ,