The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đệ Nhất Mỹ Nhân

Đệ Nhất Mỹ Nhân

Tác giả: Thị Kim

Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015

Lượt xem: 1341884

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1884 lượt.

ặc biệt để ý đến động tĩnh của Cung phủ, người nào đã từng đến Cung phủ đề cập chuyện hôn nhân hắn đều biết tường tận, ví dụ như con trai Thái Thường Tự Khanh, con trai Binh Bộ Thị Lang, Đường Đệ của Vệ Quốc Công, cháu ngoại của Tương Dương Hầu… đều từng đến Cung gia cầu hôn. Ngoài ra, Tả Vệ Tướng quân Nhạc Lỗi cũng đã từng là người được đề nghị chọn làm con rể, Độc Cô Đạc là người theo đuổi, Thẩm Túy Thạch là người thầm mến, Duệ Vương là vị hôn phu tiền nhiệm.
Vừa nghĩ đến số đào hoa của nàng có bao người theo đuổi trong mấy năm qua, thái tử điện hạ tự cho rằng mình là người có lòng dạ không ích kỉ hẹp hòi, khoan dung độ lượng, giờ đây trong lòng không nhịn được cũng gợn chút ghen tuông.
Hừm, tối nay nhất định phải bắt nàng đền bù cho nỗi đau lòng này.
Sau khi bách quan bái kiến, đến lượt các mệnh phụ.
Lúc mọi việc kết thúc, Mộ Trầm Hoằng cố ý để Cung phu nhân lưu lại một lát cho Cung Khanh gặp mặt.
Cung phu nhân thầm nghĩ: “Con rể này quả nhiên là người quan tâm chu đáo.”
Thông thường nhạc mẫu nhìn con rể đều là càng nhìn càng ưng, Cung phu nhân vốn là người rất trọng hình thức, gặp được chàng rể là thái tử điện hạ diện mạo như tiên, anh tuấn phong lưu, độc nhất vô nhị, đương nhiên là vô cùng hài lòng.
Cung Khanh nhìn mẫu thân, hốc mắt đỏ hoe. Dù mới chỉ hai ngày không gặp, nhưng cảm giác như đã xa cách lâu lắm rồi, từ giờ trở đi không còn được nuông chiều nhõng nhẽo giống như xưa nữa, không biết bao lâu mới có thể được gặp mặt mẫu thân một lần.
Cung phu nhân lại không buồn như thế, ngầm quan sát nhi nữ rất tỉ mỉ, thấy Cung Khanh khí sắc kiều diễm, mắt ướt môi hồng, cũng cảm thấy yên tâm.
Độc Cô hoàng hậu tuy không thích Cung Khanh, nhưng có câu nói của Thuần Vu Thiên Mục tất sẽ không gây khó dễ cho nàng quá. Có thân phận là thái tử phi, A Cửu cũng phải kìm chế bản thân vài phần, chí ít cũng không dám muốn làm gì thì làm như trước đây. Hơn nữa, quan sát lúc Mộ Trầm Hoằng nói chuyện với Cung Khanh, ánh mắt ẩn tình trìu mến, giọng điệu ôn tồn mềm mại, cho thấy đôi vợ chồng son rất hòa hợp, lòng càng an tâm hơn, chỉ cần có hắn che chở thì tất cả đều ổn thỏa.
Sau khi Cung phu nhân rời đi, Cung Khanh dẫn theo thị nữ quay về Đông cung, không may trong ngự hoa viên lại chạm mặt A Cửu và Tiết Giai.
Tiết Giai mỉm cười bước lên trước kiến lễ, còn A Cửu thì ngó lơ không chút động tĩnh, giả vờ như không nhìn thấy.
Cung Khanh cũng không tính toán với nàng ta, mỉm cười đáp lễ rồi dẫn theo Vân Hủy, Vân Diệp và mấy thị nữ rời đi.
A Cửu nhìn theo bóng nàng, nghiến răng nghiến lợi nói: “Ngươi xem nàng ta bây giờ đắc ý chưa, ỷ mình đã là thái tử phi, nên đối với ta cũng vênh váo lên mặt.”
Tiết Giai cười nói: “Nàng ta khiến công chúa không hài lòng, công chúa cũng đừng để cho nàng ta việc gì cũng như ý. Mấy hôm trước có người tặng cho nhị ca của thần hai mỹ nữ Cao Ly nhan sắc xinh đẹp. Nhị tẩu không bằng lòng, làm ầm ĩ lên mấy ngày, rồi nằng nặc đòi đuổi hai mỹ nữ Cao Ly xinh đẹp đó đi. Chi bằng công chúa đưa về, tặng cho Đông cung.”
“Hai nữ tử Cao Ly đó có xinh đẹp bằng Cung Khanh không?” Mặc dù A Cửu không thích Cung Khanh, nhưng không thể không thừa nhận, khắp kinh thành này, có tìm cũng không ra một nữ tử có nhan sắc vượt qua Cung Khanh nàng.
Tiết Giai cười nói: “Nhan sắc tuy không bằng, nhưng lại hơn ở chỗ mới mẻ, cho dù có là thần tiên, nhìn mãi cũng cảm thấy nhạt nhẽo, muốn thay đổi khẩu vị. Huống hồ, đây lại là nữ tử dị vực, được một phen nếm thử mùi vị dịu dàng phục tùng khác hẳn.”
“Nói cũng đúng. Vậy ngươi mang hai nữ tử kia đến.”
Tiết Giai gật đầu cười.
Ngày hôm sau, hai nữ tử Cao Ly đó quả nhiên được Tiết Giai đưa vào Dục Tú cung.
A Cửu cẩn thận đánh giá hai thiếu nữ, đúng là so với thiếu nữ kinh thành chẳng giống chút nào. Quần áo phục sức, da thịt thần tình đều mang vẻ dân dã như hoa dại cỏ thơm chốn thôn quê, hơn ở chỗ mới mẻ.
“Ngươi tên là gì?”
“Bẩm công chúa, nô tỳ tên Dung Xuân, đây là muội muội của nô tỳ, tên Dung Thu.” Giọng kinh thành của nữ tử đó vẫn còn chưa chuẩn, mang theo chút âm uốn lưỡi, nhưng khi nghe lại rất mềm mại mượt mà, vô cùng thuận tai.
A Cửu cười cười, sai nữ quan cai quản mọi việc của Dục Tú cung là Trầm Hương: “Đưa hai người này đến Đông cung, nói là công chúa chúc mừng hoàng huynh.”
An phu nhân đã bị trục xuất, vị Trầm Hương nữ quan này là quản sự mới của Dục Tú cung.
Trầm Hương cung kính thấp giọng đáp vâng, dẫn theo hai nữ tử Cao Ly đến Đông cung.
Mộ Trầm Hoằng đã đến Cần Chính điện, Cung Khanh đang chuẩn bị lễ vật lại mặt. Nghe báo có người của Dục Tú cung đến, nàng liền dừng tay, nói với Vân Diệp: “Mời vào.”
Trầm Hương sau khi kiến lễ thì đứng thẳng dậy, thấy thái tử phi đang mặc một bộ váy mười hai nếp gấp, dùng màu hồng phấn và màu xanh lục phối với nhau, đúng là một sự phối màu can đảm, vừa thu hút ánh nhìn của người khác, cũng vừa khiến người khác nhìn mà rung động trong lòng.
Hồng phấn và xanh lục là hai màu vô cùng kiều diễm tươi đẹp nhưng cũng rất dễ bị lộ ra dục khí, nhưng giữa những nếp g