Tuổi Xuân Của Em, Tòa Thành Của Anh
Tác giả: Thị Kim
Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015
Lượt xem: 1341888
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1888 lượt.
ấp váy của Cung Khanh đang mặc lại sử dụng hai màu sắc nổi bật này để tôn nhau lên.
Cũng chỉ có Cung Khanh tuyệt sắc chim sa cá lặn mới có thể mặc bộ xiêm y đó, không chút thô tục, mà nhìn còn vô cùng lộng lẫy.
Một áo choàng bằng sa tanh trắng, nhìn sinh động như nước chảy mây trôi hờ hững buông từ bờ vai bạch ngọc xuống kéo dài trên nền lát đá sen xanh, vị thái tử phi đang ở trước mặt này, nhìn như tiên nữ trên chín tầng mây, khiến người khác không thể dời mắt, so với thái tử phi, hai nữ tử Cao Ly quả thực vô cùng ảm đạm như sắp chìm xuống bụi trần.
Trầm Hương thầm nghĩ: Công chúa tặng mỹ nhân cho thái tử thật là một nước cờ dở tệ. Dù có muốn tặng cũng nên tìm người nào dung mạo tuyệt thế, hai người này so với thái tử phi thật như mắt cá sánh với minh châu, thái tử điện hạ có thể nuốt được mới là lạ.
Cung Khanh nghe Trầm Hương nói xong đưa mắt nhìn hai nữ tử từ Cao Ly đứng sau mặt không đổi sắc cười nhạt, dịu dàng nói: “Đa tạ ý tốt của công chúa.”
Trầm Hương quay về Dục Tú cung, thuật lại y nguyên lời của Cung Khanh cho A Cửu nghe. A Cửu cười đắc ý, dự định sau bữa tối sẽ đến Đông cung xem kịch.
Trầm Hương đi rồi, Cung Khanh nhìn hai nữ tử Cao Ly trước mắt, yên lặng thở dài. Điệu bộ của A Cửu vẫn chẳng thay đổi chút nào, quân tử báo thù mười năm chưa muộn từ xưa đến nay không phải là phong cách của nàng ta, phàm là có thù tất báo ngay, nhưng cách báo thù lại chẳng như kẻ chi, chẳng kiêng nể e dè. Thủ đoạn hành sự này, cũng chỉ nàng ta mới dám làm, bởi vì nàng ta là công chúa duy nhất, từ lúc sinh ra đã không phải kiêng dè ai, ngoại trừ phụ hoàng mẫu hậu ở bên trên, vì thế đã tạo cho nàng ta bản tính coi trời bằng vung, muốn gì làm nấy. Nhưng so với nàng ta, thật ra Tiết Giai còn đáng sợ hơn nhiều, loại người bên ngoài xinh đẹp lương thiện, nhưng trong bụng lại tiểu nhân hắc ám, khiến người khác khó lòng phòng bị.
Mộ Trầm Hoằng từ Cần Chính điện quay về, thấy tân nương kiều mị đang dùng hai tay trắng bóng nuột nà như bạch ngọc chống cằm suy nghĩ đăm chiêu, liền lặng lẽ tiến lại, bất thình lình ôm lấy nàng.
“Ai da, dọa người ta giật cả mình.” Cung Khanh hờn dỗi ngoái đầu nhìn lại.
“Nàng đang nghĩ gì mà thần người ra vậy.”
“Đang nghĩ đến Thẩm đại nhân.”
Mộ Trầm Hoằng vừa nghe, nụ cười như bị đông cứng.
Chuyện Cung phu nhân dự định chọn Thẩm Túy Thạch làm rể hắn đã biết rất rõ ràng. Chuyện giữa Cung Khanh và Thẩm Túy Thạch vài năm trước có một ân tình hắn càng biết rõ hơn. Tuy giữa hai người bọn họ không có gì, nhưng vừa nghĩ tới dung mạo tài hoa xuất chúng của Thẩm Túy Thạch và tấm chân tình quý giá mà hắn dành cho Cung Khanh, thì thái tử không kìm chế được, sự ghen tuông bỗng trỗi dậy trong lòng.
Cung Khanh vờ như không nhận ra gương mặt đang vô cùng đau khổ vì kìm nén sự ghen tuông trong lòng của hắn, cố ý hỏi một câu rất quan tâm: “Thẩm đại nhân dạo này có khỏe không?”
“Tại sao nàng đột nhiên lại nghĩ đến hắn?” Mộ Trầm Hoằng cảm thấy trong ánh mắt và giọng nói của mình đều cay cay.
“Bởi vì hôm nay công chúa phái người đến, thiếp liền nghĩ tới Thẩm đại nhân.”
Mộ Trầm Hoằng vừa nghe đến A Cửu thì đầu mày chau lại: “A Cửu đến làm gì?”
“Phái người mang quà mừng đến tặng.”
Mộ Trầm Hoằng à một tiếng không hỏi là quà gì, bởi vì hắn căn bản không quan tâm đến lễ vật được tặng, điều hắn quan tâm là tại sao trong lòng mỹ nhân lại nhớ đến Thẩm đại nhân.
“Phu quân không muốn biết là quà mừng gì sao?”
“Quà mừng gì?”
Cung Khanh nhìn Vân Diệp gật đầu: “Mang quà mừng lên đây.”
Chỉ chốc lát, hai vị mỹ nhân Cao Ly đã được dẫn đến trước mặt Mộ Trầm Hoằng.
Mộ Trầm Hoằng vừa nhìn đã hiểu ngay có chuyện gì xảy ra, mấy năm gần đây kiểu “quà mừng” này hắn được tặng không ít, chỉ có điều đều cho lui về đường cũ, chưa bao giờ giữ lại.
Cung Khanh cười cười nhìn hắn: “Điện hạ, đây chính là quà mừng của công chúa muội muội.”
Mộ Trầm Hoằng vô cùng lúng túng, đành nhoẻn miệng cười trừ.
Còn Cung Khanh lại nở nụ cười vô cùng tươi tắn xinh đẹp, dịu dàng hỏi: “Điện hạ có thích không?”
Mộ Trầm Hoằng quẫn bách đưa tay xoa xoa chóp mũi, thấp giọng nói: “A Cửu thật càn quấy.”
Cung Khanh cười nói: “Nếu điện hạ thích, thiếp sẽ đích thân đưa bọn họ và thư phòng, để mỗi ngày điện hạ vất vả phê duyệt tấu chương, có thể nhìn ngắm mỹ nhân, nuôi dưỡng đôi mắt, thư giãn tinh thần.”
Mộ Trầm Hoằng vội nói: “Không cần, không cần. Đưa hai người này trả lại cho A Cửu.”
Cung Khanh chớp chớp đôi mắt ướt, “Điện hạ thật sự không muốn sao?”
“Tất nhiên.”
Cung Khanh thản nhiên cười: “Là công chúa có ý tốt, đã mang người đến tặng sao tiện trả về, chi bằng để thiếp gửi tặng người khác, điện hạ thấy sao?”
“Chuyện nhân sự trong Đông cung nàng một mình tự quản, không cần hỏi ta.”
Cung Khanh cười cười, quay sang nhìn hai vị mỹ nhân, đang định lên tiếng, thì nội thị báo có A Cửu công chúa đến.
Cung Khanh tự nhủ, đến thật đúng lúc.
A Cửu đi vào, liếc mắt liền thầy hai vị mỹ nhân Cao Ly đang tươi cười đứng trước mặt Mộ Trầm Hoằng, nàng ta nhìn Cung Khanh với vẻ khiêu