Tác giả: Thị Kim
Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015
Lượt xem: 1341885
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1885 lượt.
ửu tức giận, hai hàm răng nghiến chặt, người mà nàng ta vốn ghét cay ghét đắng, giờ lại nghiễm nhiên trở thành tẩu tử của mình, ngày nào cũng phải đối mặt.
Đối với Cung Khanh mà nói, nàng cũng có cảm giác như vậy, người mà mình ghét nhất, lại trở thành tiểu cô. Trước đây, khi cần tránh thì nàng sẽ tránh, còn giờ muốn tránh cũng không được, nàng đành phải lựa theo đó để điều chỉnh ứng phó, người không phạm ta ta không phạm người, nếu người phạm ta, thì hãy cứ thử xem.
Theo lệ, Độc Cô hoàng hậu nói với Cung Khanh về một số quy tắc trật tự trong cung, thật ra những điều này lúc được chuẩn bị gả vào Đông cung nàng đã biết. Sau khi nói xong, bà ta hỏi: “Giờ thìn đã đến chưa? Đừng để chậm trễ việc yết miếu.”
Mộ Trầm Hoằng liền cùng Cung Khanh cáo từ, đi ra thái miếu.
Độc Cô hoàng hậu nhìn theo bóng nhi tức tử phụ, không thể không công nhận, có tìm khắp kinh thành cũng không có ai xứng với thái tử hơn Cung Khanh, chỉ tiếc rằng nàng ấy lại là nhi nữ của Hướng Thanh Thư, vừa nhìn thấy Cung Khanh, là bà không kìm chế được mà liên tưởng ngay đến mẫu thân Hướng Thanh Thư của nàng.
Bản thân bà đã như vậy, thử hỏi Tuyên Văn đế trượng phu bên cạnh bà làm sao tránh khỏi? Cái kiểu nhìn con nhớ mẹ này thật sự khiến Độc Cô hoàng hậu đau nhói tâm can.
Cung Khanh cũng chỉ mong sao được sớm cáo lui, nàng không muốn nhìn thấy gương mặt lạnh như băng tuyết của bà bà và gương mặt nhăn nhó như đậu phụ thối của A Cửu.
Sau khi bái yết ở thái miếu xong, trở lại Đông cung, Mộ Trầm Hoằng liền giục nàng đi ngủ bù. Trong lòng nàng cảm thấy ấm áp, phu quân của mình đúng là trang nam tử chu đáo, biết quan tâm chăm sóc người khác.
Nàng liền ngủ một giấc thật sâu, đến tận hoàng hôn.
Mộ Trầm Hoằng ngậm lấy môi nàng, day day cắn cắn hồi lâu mới đánh thức được nàng dậy.
“Phải đi dùng bữa tối cùng phụ hoàng mẫu hậu rồi.”
Cung Khanh nhìn sắc trời, hoảng hốt ngồi bật dậy, vội vàng xuống giường.
“Không cần vội.”
Khi hai người đến Tiêu phòng điện, Tuyên Văn đế vẫn chưa đến, ngoài A Cửu và Độc Cô hoàng hậu, không ngờ Triệu Quốc phu nhân và Tiết Giai cũng đang ở đấy.
Cung Khanh nhớ đến chuyện bên Nguyệt hồ ngày hôm đó, chút thiện cảm đối với Tiết Giai còn sót lại lập tức tan biến sạch. Tiểu nữ tử nhìn bề ngoài dễ thương đơn thuần này quả nhiên là ví dụ điển hình cho câu nội ngoại bất nhất.
Mộ Trầm Hoằng cầm tay nàng đến ngồi bên cạnh và Độc Cô hoàng hậu.
Tiết Giai mỉm cười nói: “Cung tỷ tỷ làm thái tử phi càng thêm xinh đẹp rạng rỡ.”
Triệu Quốc phu nhân cũng tiếp lời nhi nữ tán tụng thêm mấy câu.
Độc Cô hoàng hậu chỉ cười nhạt, không tỏ rõ ý kiến.
Không lâu sau, Tuyên Văn đế đến, bắt đầu dùng bữa.
Gia yến trong cung xưa nay cũng rất tinh xảo phức tạp, có hơn hai mươi món mặn món chay mỗi loại. Cung Khanh phát hiện Tuyên Văn đế thích những món như gan ngỗng, thịt hươu nai… những món này có mùi vị đậm đà, còn Độc Cô hoàng hậu lại ăn uống thanh đạm, chắc là sợ béo.
Dùng bữa xong rồi, Triệu Quốc phu nhân lưu lại chuyện trò cùng Độc Cô hoàng hậu.
Tuyên Văn đế quay lại ngự thư phòng.
Mộ Trầm Hoằng liền cầm tay Cung Khanh cáo lui ra về.
Sắc trời đã tối, Lý Vạn Phúc cầm đèn đi trước, sáu nội thị đi theo với cự ly vừa đủ, không ai nói gì, người trong cung ai cũng tu luyện được bản lĩnh giả làm bức tường, thứ không nên nhìn thì không thấy, thứ không nên nghe thì không nghe được.
Hắn dắt tay nàng, chầm chậm bước đi.
Trăng đã lên, đèn trong cung đã thắp. Từ xa đến gần đều là những ánh đèn vàng sáng tỏ, bàn tay nàng đang nằm yên trong lòng bàn tay ấm áp của hắn, khiến nàng cảm thấy thật bình an.
Cuộc sống trong cung dễ chịu hơn so với tưởng tượng của nàng, nhưng chẳng qua vì là tân hôn nên cuộc sống cũng vừa mới bắt đầu, thời gian tới nhất định sẽ không ngọt ngào suôn sẻ thế này.
Nghĩ đến tương lai, trong lòng nàng lại mơ hồ buồn. Nhưng xe tới trước núi tất có đường, binh đến tướng chặn, nước đến đắp đê.
Ngày hôm sau lại phải dậy sớm, đến Càn Minh cung tiếp nhận bái kiến của bách quan và các mệnh phụ.
Bận rộn suốt mấy ngày, khắp xương sống thắt lưng của Cung Khanh đau nhức. Mộ Trầm Hoằng cũng mệt nhọc cực khổ như vậy, nhưng hắn vẫn luôn tỏ ra phong thần tuấn lãng, anh tuấn oai phong, đặc biệt đến tối càng hăng hái nhanh nhẹn gấp trăm lần. Điều này khiến Cung Khanh không thể không bội phục, người luyện võ đúng là tinh lực dồi dào.
Lúc bách quan bái kiến, có hai người khổ sở trong lòng. Một là Thẩm Túy Thạch, một là Mộ Chiêu Luật. Nhạc Lỗi căn bản không hề biết bản thân mình cũng suýt được lựa chọn, nên chẳng có gì tiếc nuối, mà kẻ tiếc nuối nhất chính là Mộ Chiêu Luật.
Hắn không kìm chế được nhìn về phía tân nương thái tử phi. Mấy tháng không gặp, nàng càng thêm xinh đẹp rạng rỡ, thân khoác triều phục nhìn ung dung quý phái. Nàng ngự tọa bên trên, vẻ xinh đẹp lộng lẫy tỏa ra bốn phía, khiến người khác không dám xem lâu.
Mộ Trầm Hoằng đưa mắt nhìn quần thần trong điện, lòng thầm than thở một phen. Vài năm gần đây, thấy Cung Khanh ngày càng gần tuổi cập kê, nên hắn cũng đ