Tác giả: Thị Kim
Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015
Lượt xem: 1341804
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1804 lượt.
i cố gắng nén cục tức trong lòng.
Trở về Minh Hoa cung, Hứa Cẩm Ca và Tiết Giai cùng đi lên. Hai người một đầy đặn, một nhỏ nhắn sánh đôi bên nhau, nhìn giống như đóa hao tươi chưa hé nở, Cung Khanh bỗng nhớ tới chậu mẫu đơn cái gì Ti Dực Song Phi ấy, bỗng thấy một luồng khí giận dữ chạy thẳng vào tim.
Tiết Giai tươi cười hỏi: “ Cung tỷ tỷ vừa đi đâu vậy? muội đang muốn tìm tỷ nói chuyện.”
“Tỷ và biểu tỷ vừa đi thăm thái phi, Tiết muội muội có biết Dưỡng Hinh uyển không?”
“Là nhà trồng hoa chuyên gây trồng những giống hoa mới phải không?”
Cung Khanh cười cười: “ Đúng vậy, thái phi nói bên trong rất tuyệt vời, có nhiều hoa đang ra nụ.”
Tiết Giai cười đáp: “ Di mẫu nói bên trong có lò sưởi nên hoa sẽ nở sớm hơn.”
“ Hay là Tiết muội muội đưa mọi người đi xem, bên trong có cây mai xanh, loại mà Ngự hoa viên không có.”
“ Được ạ, Hứa tỷ tỷ, chúng ta gọi mấy vị tỷ muội cùng đi nhé.”
Một lát sau, Tiết Giai dẫn Hứa Cẩm Ca, Kiều Vạn Phương, Chương Hàm Kha cùng một vài người đẹp nữa đi đến đó.
Cung Khanh đứng ở hành lang đưa mắt dõi theo.
Hướng Uyển Ngọc quay đầu nhìn nàng kỳ lạ: “ Muội cười gì vậy?”
“ Ồ, không có gì!” Cung Khanh vỗ vỗ nhẹ lên má, ngẩng đầu nhìn trời: “ Hôm nay thời tiết thật đẹp nha.”
Thẩm Túy Thạch từ Vân Thái điện đi ra, đúng lúc chạm mặt Cung Cẩm Lan, hắn đang định tiến tới cất lời thi lễ, lại thấy Cung thượng thư mí mắt cụp xuống, như không nhìn thấy mình rồi quay sang vừa đi vừa nói chuyện thoải mái với một vị đồng liêu bên cạnh. Thẩm Túy Thạch như bị hóa đá, trong lòng cảm thấy vô cùng thất vọng, nhân sinh gặp gỡ như sao Sâm, sao Thương, lên xuống vô thường.
( Đồng liêu: bạn đồng sự. Sao Sâm, sao Thương: ví với sự xa cách, không hòa hợp về mặt tình cảm.)
Hôm đó, trong lòng hắn tràn đầy niềm vui đi tìm ân sư Tưởng Đông Trinh, nào ngờ bị ân sư dội cho một gáo nước lạnh phủ đầu, Tưởng Đông Trinh nói với hắn, nữ tử đó của Cung thượng thư chính là mĩ nhân đệ nhất kinh thành, tuổi đã cập kê nhưng chưa định hôn sự, là còn chờ sang năm tuyển chọn Thái tử phi. Tưởng Đông Trinh còn nói có thể hắn đã hiểu lầm ý của Cung Cẩm Lan, bảo hắn hãy an tâm, đừng hấp tấp, chờ xem thái độ của Cung Cẩm Lan thế nào.
Nhưng thái độ của Cung Cẩm Lan càng ngày càng trở nên lãnh đạm, chẳng lẽ hắn đúng là đã tự mình đa tình?
Trong lòng, Thẩm Túy Thạch hụt hẫng dị thường.
Thực ra trong lòng Cung Thượng Thư cũng vô cùng hụt hẫng.
Quan trạng nguyên phong nhã hào hoa này, bây giờ là người biên soạn của Hàn Lâm Viện, vốn sẽ là con rể của mình. Nhưng vì một số lời nhận xét của Tưởng Đông Trinh, khiến ông không chỉ không dám hành động thiếu suy nghĩ, mà mấy ngày qua còn cố ý né tránh hắn.
Đã mấy ngày rồi, mỗi lần hạ triều về nhà, Cung phu nhân đều hỏi: “ Hoàng thượng có tuyên chỉ triệu Thẩm Túy Thạc làm phò mã không?”
“ Không có.”
Cung phu nhân nghe thấy thế tinh thần liền phấn chấn: “ Có thể Tưởng đại nhân quá lo lắng rồi, Hoàng Thượng căn bản không có ý chọn hắn làm phò mã.”
“ Phu nhân, việc này do chính miệng Tưởng Đồng Trinh nói ra, không có lửa làm sa có khói?”
“Chưa hẳn.”
“Hoàng Thượng chỉ có Cửu công chúa là con gái duy nhất, nâng niu như châu báu cho nên đối với việc chọn người làm phò mã nhất định sẽ kỹ càng, Thẩm Túy Thạc tướng mạo xuất chúng, tài hoa lộ rõ nhưng nhân phẩm như thế nào, chẳng phải vừa nhìn là có thể biết ngay được, mà cần phải có thời gian để quan sát cẩn thận.
“ Ý chàng là Hoàng Thượng tạm thời chưa tuyên bố là bởi vì muốn tìm hiểu rõ hơn về Thẩm Túy Thạch?”
“Cửu công chúa tuổi còn trẻ, nhưng Thẩm trạng nguyên của người ta đã đến tuổi thành gia lập thất, Hoàng Thượng làm thế chẳng phải là đứng trên hố xí mà không đi cầu sao?”
Cung Cẩm Lan: “..”
Phu nhân, hố xí dưới gầm trời này cũng đều là của Tuyên Văn đế lão nhân gia hắn hết.
Tâm tư của Tuyên Văn đế đích xác giống như Cung cẩm Lan dự liệu. Đối với việc chọn phò mã cho A Cửu, ông cẩn thận như vậy, không chỉ đơn thuần vì A Cửu là nữ nhi ông vô cùng sủng ái, mà còn bởi vì ông có ít người nối dõi, nên muốn chọn một người tài hoa xuất chúng năng lực siêu quần để làm phò mã, hy vọng sau này có thể trọng dụng, trở thành cánh tay đắc lực của Mộ Trầm Hoằng. Theo quan sát ban đầu, Thẩm Túy Thạch tướng mạo tài hoa đều có, nhưng nhân phẩm và năng lực vẫn cần phải quan sát thêm.
Cho nên những ngày này, Thẩm Túy Thạch thường xuyên bị triệu vào cung, hoặc là chơi cờ cùng thánh thượng, hoặc là cưỡi ngựa bắn cung cùng Thái tử điện hạ. Chỉ tiếc là bước vào hậu cung thâm sâu như biển, hắn và Cung Khanh tuy cùng ở hoàng cung, nhưng lại chưa từng thấy mặt lần nào.
Ngày hôm nay tiết trời ấm áp, Độc Cô hoàng hậu dẫn A Cửu vào Ngự hoa viên ngắm cảnh du xuân, an phu nhân đi theo phía sau, cùng cười nói: “ Nương nương, để các tiểu thư bầu chọn một vị hoa Thần, người định cho bầu chọn công khai hay bí mật?”
Độc Cô hoàng hậu đứng cạnh cây liễu bên hồ Thái Dịch , nhìn một mầm xanh non tươi đang thấp thoáng nhú trên cành, khẽ mỉm cười: “ nếu như bầu chọn công khai, ta sợ mọi người vì