The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đệ Nhất Mỹ Nhân

Đệ Nhất Mỹ Nhân

Tác giả: Thị Kim

Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015

Lượt xem: 1341866

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1866 lượt.

ừa rồi con đến Tiêu Phòng điện gặp một người, là Thuần Vu Thiên Mục.”
“Hắn?” Cung phu nhân ngạc nhiên nói: “Hắn thì liên quan gì đến chúng ta?”
Cung Khanh nói rõ ràng từng chữ một: “Ông ấy nói, con có tướng mẫu nghi thiên hạ.”
Trong nháy mắt, Cung phu nhân ngây người như tượng gỗ.
Cung Khanh lại nói tiếp: “Vì vậy Duệ Vương quỳ xuống thỉnh lạy Hoàng thượng hủy bỏ hôn sự này.”
“Con nói gì?” Cung phu nhân thảng thốt.
Cung Khanh nhắc lại rõ ràng: “Duệ Vương… thỉnh lạy Hoàng thượng… hủy bỏ hôn sự này.”
Cung phu nhân thấy cơ thể mềm nhũn, suýt nữa thì ngất đi.
Cung Khanh vội nhoài đến đỡ lấy mẫu thân giúp bà thuận khí.
Một lúc lâu sau Cung phu nhân mới nói được một câu: “Hoàng thượng có phản ứng gì?”
Cung Khanh nói: “Hoàng thượng ân chuẩn cho khẩn cầu của Duệ Vương.”
Cung phu nhân nghe mà không tin, vội véo vào đùi mình một cái, thấy đau nhói mới dám khẳng định đây là thật chứ không phải mơ. Bà bóp trán, giận đến nỗi nói năng lộn xộn: “Giờ phải làm thế nào đây, con phải gả cho thái tử sao? Thật là tiểu oan gia, chạy thế nào cũng không thoát.”
Lòng Cung Khanh như nước đun sôi, không thể bình lặng, trước mắt nàng hiện ra đôi mắt thâm sâu không thấy đáy của Mộ Trầm Hoằng. Nàng không muốn tiến cung, cũng không muốn gả cho Mộ Trầm Hoằng, nhưng câu ấy Thuần Vu Thiên Mục đã nói ra, thế thì khắp thiên hạ này chỉ có một người có thể lấy nàng thôi, đó là hắn.
Sau khi Thuần Vu Thiên Mục lui ra, Duệ Vương cũng rời khỏi Tiêu Phòng điện.
Lúc này A Cửu mới lên tiếng: “Mẫu hậu, người tin lời của Thuần Vu Thiên Mục sao?”
Độc Cô hoàng hậu đưa mắt nhìn nàng: “A Cửu con đi gọi hoàng huynh đến đây.”
A Cửu ngớ ra, bĩu môi đứng dậy rời đi.
Độc Cô hoàng hậu cho cung nữ nội thị lui ra, lúc này mới nhìn Tuyên Văn đế nói: “Hoàng thượng, người thấy việc này phải xử lý thế nào cho ổn thỏa?”
“Nếu ý trời đã vậy, chúng ta đành thuận theo.”
“Ý trời đã vậy… chẳng lẽ trời cao cũng gây khó dễ cho ta sao?” Sắc mặt Độc Cô hoàng hậu càng lúc càng cau có, một lời cũng không nói thêm nữa. Tuyên Văn đế sắc mặt tối sầm, hai người im lặng cho đến khi Mộ Trầm Hoằng bước vào điện.
“Phụ hoàng mẫu hậu cho gọi nhi thần không biết có chuyện gì?”
Độc Cô hoàng hậu đầu mày nhíu chặt nói: “Thiếp canh của Duệ Vương và Cung Khanh được đưa đến Ti Thiên Giám, Thuần Vu Thiên Mục xem thiếp canh của Cung Khanh thấy mệnh quý không thể nói, rồi lại nhìn tướng mạo phán nàng ta có tướng mẫu nghi thiên hạ.”
Nói xong, hoàng hậu chăm chú theo dõi phản ứng của Mộ Trầm Hoằng.
Mộ Trầm Hoằng ngẩn ra, ý cười trên mặt bỗng tiêu tan, thần sắc thuần khiết như băng ngọc. Hắn chỉ hỏi một câu nhạt nhẽo: “Mẫu hậu tin sao?”
Độc Cô hoàng hậu nói một tiếng: “Tin”
Mộ Trầm Hoằng nghe vậy bật cười: “Duệ Vương há chẳng phải là…”
“Hắn đề nghị hủy hôn, phụ hoàng con đã ân chuẩn.”
Mộ Trầm Hoằng lại ngẩn ra.
Phản ứng của hắn không có chút khả nghi nào, tựa như không hề hay biết, khiến cho nỗi hoài nghi trong lòng Độc Cô hoàng hậu tiêu tan một nửa.
Mộ Trầm Hoằng nói: “Như vậy cũng tốt, nếu Duệ Vương và Cung gia kết thông gia, chẳng phải là An Quốc Công phủ, Thượng thư phủ và Duệ Vương phủ liên kết lại thành một thế thống nhất, quyền lực quá lớn, sau này đối với thế cục triều đình có nhiều ảnh hưởng.”
Chính xác, đây cũng là vấn đề mà Độc Cô hoàng hậu nghĩ đến, bà hỏi: “Con cảm thấy Cung Khanh thế nào?”
“Việc này, mẫu hậu muốn nghe lời nói thật sao?”
Độc Cô hoàng hậu mặt không đổi sắc: “Cứ nói thật.”
Mộ Trầm Hoằng ung dung trầm tĩnh đáp: “Nàng trí tuệ thông minh, nhưng bẩm sinh tính tình khá lạnh nhạt, không phải người thích hợp cho vị trí thái tử phi, vì thế, trước giờ nhi thần vẫn xem trọng Kiều Vạn Phương hơn.”
Độc Cô hoàng hậu nhíu mày nhìn hắn, hôm đó bầu chọn hoa thần đúng là hắn đã bỏ phiếu cho Kiều Vạn Phương. Sau lại để cho A Cửu mang lễ vật đi tặng, khiến nàng ta khó xử trước mọi người. Xem ra, đúng là hắn không có ý gì đặc biệt với Cung Khanh.
Điều này khiến trong lòng hoàng hậu dễ chịu hơn một chút, bà lại hỏi một câu có ý thăm dò: “Nhưng Thuần Vu Thiên Mục phán nàng ta có mệnh quý không thể nói, có tướng mẫu nghi thiên hạ.”
Mộ Trầm Hoằng nghiêm mặt: “Lời của Thuần Vu đại nhân, mẫu hậu có thể không tin.”
Những lời này cuối cùng đã gạt bỏ hoàn toàn những hoài nghi trong lòng Độc Cô hoàng hậu, bà thở dài: “Sao có thể không tin? Năm đó nếu không phải là nhờ ông ấy, A Cửu e là khó mà bảo toàn được tính mạng.”
A Cửu dẩu môi: “Hoàng huynh nói có lý, mệnh quý thì sao, Thuần Vu cũng không phải thần tiên, xem tướng cũng chưa chắc đã chuẩn.”
“Không được hàm hồ.” Tuyên Văn đế từ đầu đến giờ vẫn luôn trầm lặng, bất ngờ quát lên một câu.
“Hoàng thượng cho là nên xử lý thế nào?”
“Nếu ái khanh tin lời của Thuần Vu Thiên Mục thì quyết định chọn Cung Khanh làm thái tử phi, nếu không tin thì chọn người khác. Trẫm tin ái khanh sẽ lấy xã tắc đại cục làm trọng, sự yêu ghét cá nhân sẽ để qua một bên.” Dứt lời, Tuyên Văn đế đứng dậy, mặt mày giận dữ: “Trẫm đi trước, ái khanh cứ suy nghĩ cho kĩ.”