Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đệ Nhất Mỹ Nhân

Đệ Nhất Mỹ Nhân

Tác giả: Thị Kim

Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015

Lượt xem: 1341871

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1871 lượt.

không để con tiện nhân kia gả cho hoàng huynh ta.”
Tiết Giai cắn môi, im lặng hồi lâu mới nói: “Thánh chỉ còn chưa hạ, tất cả vẫn còn kịp, chỉ cần công chúa khiến nàng ta thất thân, thì thiên mệnh cũng có ý nghĩa gì? Thái tử phi tuyệt đối không thể là hoa tàn liễu bại.”
A Cửu nghe mà rùng mình, cách này có phải là độc ác quá không? Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, đây là biện pháp duy nhất ngăn chặc Cung Khanh không trở thành thái tử phi.
“Nhưng biết đi đâu tìm kẻ hạ thủ?”
“Công chua cứ giao cho An phu nhân đi tìm, con trai bà ấy ở ngoài cung hỗn độn vô cùng, quen biết rất nhiều phường tam giáo cửu lưu.”
A Cửu gật đầu: “Ừm, chuyện này nhất định phải làm cho kín kẽ gọn gàng, nhất thiết không thể để người khác biết.” Thực ra là nàng ta sợ bị Thẩm Túy Thạch biết. A Cửu lập tức cho gọi An phu nhân, truyền lại ý tứ của Tiết Giai.
An phu nhân vừa nghe chủ ý ác độc ác này, trong lòng kinh hoàng không ngớt, nhưng ngại uy quyền của A Cửu, không dám đồng ý cũng không dám cự tuyệt, chỉ ấp úng nói: “Công chúa, ngộ nhỡ bị hoàng hậu Hoàng thượng phát hiện thì phải làm sao?”
Chuyện trái đạo lý lương tâm ấy bà ta sao dám làm? Đấy là thái tử phi tương lai. Vạn nhất bị phát hiện, công chúa thì không sao, Tiết Giai cũng không sao, chỉ có mình bà ta phải gánh hết trách nhiệm. Lại nhớ đến lần bà ta phải thận theo ý A Cửu nhốt Cung Khanh trong hầm băng, kết quả là thiếu chút nữa thì xảy ra án mạng, chuyện lần đó dọa bà ta sợ đến tận giờ, không thể nào xem thường mọi việc. Lần này A Cửu lại sai bà ta làm chuyện này, dù không lấy mạng Cung Khanh, nhưng đối với mọi tiểu thư mà nói, việc thất thân còn đáng sợ hơn cái chết cả vạn lần.
Tiết Giai nói: “An phu nhân yên tâm, xong việc sẽ thủ tiêu kẻ đó, không liên lụy đến nhi tử An Lang của bà.”
A Cửu cũng nói: “Đúng vậy, bảo nhi tử của bà cho hắn nhiều tiền, phái người theo dõi hắn, xong việc thủ tiêu ngay thì chuyện này sẽ thành án không đầu.”
An phu nhân nghe mà hãi hùng khiếp vía, vội vàng nói: “Cung phủ kín cổng cao tường, trong phủ có không ít người hầu bảo vệ, Cung tiểu thư lại sống ở khuê phòng, lúc nào cũng có người bên cạnh, vậy sao có thể ra tay?”
Điều này cũng đúng, A Cửu nói: “Vậy động thủ bên ngoài.”
An phu nhân lại nói: “Xưa nay Cung tiể thư vốn ít ra ngoài, có ra ngoài thì cũng có rất nhiều người hầu kẻ hạ tháp tùng.”
Nói cho cùng là bà ta không muốn phải ôm đồm việc này, ngộ nhỡ bị phát hiện, nhi tử An Lang của bà ta chỉ có nước rơi đầu, bà ta tuy tình nguyện bán mạng cho A Cửu, nhưng tuyệt đối không thể vì A Cửu mà cho đi sinh mệnh nhi tử của mình. Rõ ràng không thể cự tuyệt, nên liền tìm mọi cớ để thoái thác.
Tiết Giai kề tai A Cửu thì thầm mấy câu.
A Cửu vui vẻ nói: “Được, An phu nhân, bà nhanh đi sắp xếp người hành động, việc khác không cần quản.”
Trên mặt An phu nhân lộ rõ vẻ khó xử, A Cửu không dằn lòng được nói: “Ngươi sợ cái gì, tất cả đã có ta gánh vác, sau khi sự việc hoàn thành, ta sẽ xin với mẫu hậu ban thưởng cho nhi tử của ngươi một chức quan, đất đai nhà cửa cũng sẽ không thiếu phần.”
An phu nhân đành phải gật đầu đồng ý.
Thời khắc này, Cung Cẩm Lan lòng như lửa đốt thấp thỏm chờ tin tức trong cung. Lời của Thuần Vu Thiên Mục đã truyền đến tai mọi người, nên lúc ông lên triều, một vài vị quan đồng liêu đã kín đáo chúc mừng. Cung Cẩm Lan đứng ngồi không yên, quả thực không biết phải đáp lại lời chúc mừng của người khác thế nào. Nếu đúng như những lời Cung Khanh nói, Độc Cô hoàng hậu không tán thành hôn sự này, thì không chỉ nhi nữ của mình không gả cho ai được, mà ngay cả bản thân ông nếu ở trong triều thì cũng chẳng có mặt mũi nào mà nhìn mọi người.
So với Cung Cẩm Lan đang bị giày vò đau khổ, thì Cung phu nhân tương đối bình tĩnh, bởi đã có kế hoạch của Cung Khanh nên tiền đồ cũng không phải hoàn toàn là một màu xám xịt, có thể dựa vào hoàn cảnh để tiến hay lùi, còn việc tiến hay lùi thì sau khi có quyết định của Độc Cô hoàng hậu sẽ quyết.
Cung Khanh cũng đã chuẩn bị xong kế hoạch giả chết để đi đến vùng Giang Nam xa xôi, giờ chỉ còn mỗi việc đợi tin tức trong cung.
Khi mọi người trong nhà còn đang nóng lòng đợi tin tức, thì sáng sớm, Triệu Quốc phu nhân đã sai người đưa đến một thiếp mời, mời Cung phu nhân và Cung Khanh đến Nguyệt hồ ngắm hoa sen, đồng hành còn có An Quốc phu nhân Hàn thị và Hướng Uyển Ngọc.
Thiệp mời ấy xuất hiện thật đúng lúc như nắng hạn gặp mưa, còn có ai có thể biết rõ quyết định của Độc Cô hoàng hậu hơn là Triệu Quốc phu nhân nữa chứ?
An phu nhân lập tức sai quản gia Cung Phúc Quý chuẩn bị xe ngựa, mang theo một số đồ đạc chuẩn bị xuất hành. Bà chẳng hề có tâm tư nào mà ngắm hoa sen, chỉ nghĩ tìm cơ hội hỏi Triệu Quốc phu nhân, rốt cuộc Độc Cô hoàng hậu định thế nào. Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng, để chuẩn bị trước là đi hay là ở.
Sau một canh giờ, xe ngựa của Triệu Quốc phu nhân và xe ngựa của An Quốc Công phu nhân lần lượt dừng trước cổng lớn Cung phủ. Triệu Quốc phu nhân dẫn theo Tiết Giai, An Quốc Công phu nhân dẫn theo Hướng Uyển Ngọc từ trên xe ngựa bư