Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đêm Nay Bao Giờ Sáng

Đêm Nay Bao Giờ Sáng

Tác giả: Cố Tây Tước

Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015

Lượt xem: 1341048

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1048 lượt.

một hơi đã chạy mất.
Còn về Lạc Trăn đối với Hạ Thiên Liên, có thể nói là phục tùng mệnh lệnh, không tuân theo không được, bởi một khi cô muốn trái lệnh, Hạ Thiên Liên sẽ cười híp mắt, quăng ra câu nói gần đây thường sử dụng với tần suất cao nhất, “Lạc Trăn, nếu không chiều nay hai chúng ta đến cục nộp chứng minh đi, cũng an tâm phần nào.” Đây là an tâm ai hả!
“Lạc Trăn, em có gian tình với sếp à, cứ liếc mắt đưa tình thần bí thế.”
Ba phút trước khi tan làm, xung quanh cô đột nhiên bu một đống người, mắt người nào người nấy lóe sáng.
“Lạc Trăn, chị Cát Văn thấy em rất được, xứng đôi với sếp, đứng cạnh nhau như trai tài gái sắc, về sau sinh con nhất định sẽ xinh đẹp, nhớ để chị làm mẹ nuôi nhá.”
Lạc Trăn nhàn hạ dựa lưng vào ghế, khẽ hừ một tiếng, “Nào có thể chứ, người ta cao quý biết bao, em làm sao trèo cao được.”
“Bớt giả vờ đi, em với sếp ấy, lúc nào cũng bốn mắt nhìn nhau, tim hồng bắn tứ phía blah blah, người mù cũng nhìn ra được đó là pháo hoa của tình yêu.”
“Sắc sảo, sắc sảo!” Lạc Trăn bái phục.
“Mọi người vẫn chưa tan làm à?” Thanh âm mộc mạc hàm chứa một tia cười nhàn nhạt, tất cả lần lượt quay đầu, không phải Hạ Thiên Liên thì là ai.
“Chào sếp!”
Hạ Thiên Liên gật đầu với mọi người, sau đó quay sang Lạc Trăn, “Anh đợi em ở bãi đỗ xe.” Nói xong tiêu sái xoay người, rời khỏi hiện trường. Năm giây sau, tất cả đồng loạt chỉ vào Lạc Trăn, thốt ra một tiếng “ồ” ngoằn ngoèo uốn lượn lạ lùng.
“Lạc Trăn, em đúng là không thành thật.” Giữa bữa cơm, Hạ Thiên Liên đột nhiên lên tiếng.
Bàn tay cố gắng cắt miếng bít tết khựng lại, ngẩng đầu nhìn người đối diện, Hạ Thiên Liên đã buông dao nĩa xuống, lúc này thản nhiên nhấp cà phê.
“Em không thành thật lắm.” Nói xong còn bổ sung một nụ cười vô cùng chân thành để chứng minh.
Hạ Thiên Liên nhíu mày, “Nếu không buổi chiều hai chúng ta đến cục nộp chứng minh đi, cũng bớt lo hẳn.”
Lạc Trăn vừa nghe, suýt nữa cắt bay miếng thịt bò ra! “Thế này cũng cần sao?!”
Hạ Thiên Liên nhún nhún vai, “Em biết mà, tự ý dùng thêm tài nguyên là điều kiện hoàn hảo để giành được chiến thắng.” Lạc Trăn sùng bái một cách vô cùng chân thành, “You are my role model.”
Hạ Thiên Liên đặt tách cà phê trong tay xuống, hơi hờ hững dựa lưng vào ghế, “Có muốn nghe chuyện của anh không?”
“Không cần, cảm ơn.”
Hạ Thiên Liên mỉm cười, giọng nói có phần thờ ơ, “Khi anh lên mười, ba anh từng nói với anh, nếu muốn thành công, vậy thì phải dối mình một chút, trước năm hai mươi tuổi, anh không thể nào hiểu được câu nói này, học đại học bên Anh, đề tài của anh, mất ba năm để chuẩn bị nghiên cứu, nhưng cuối cùng lại bị giành cho người khác. Một tháng sau, lúc anh bị trường bên Anh cho thôi học, có một cô gái mà anh luôn nghĩ sẽ yêu anh suốt cả cuộc đời, cô ấy nói thứ cô ấy yêu vốn không phải là anh.” Hạ Thiên Liên ngồi thẳng dậy, tay nhéo má, nhìn Lạc Trăn, “Hiện tại anh muốn thành thật với em, Lạc Trăn.”
Lạc Trăn nuốt nước miếng, “Cơ bản lúc này em không biết nên nói gì nữa.”
Hạ Thiên Liên bật cười, lại dựa vào ghế, “Em cảm thấy anh đang tranh thủ sự đồng cảm sao?”
“Trên thực tế em lại cảm giác như mình đang nghe một vị giáo sư triết học nêu ví dụ giảng bài.”
Hạ Thiên Liên cười phá lên, ung dung mà mộc mạc, “Chuyên ngành đại học thứ hai của anh quả đúng là triết học.” Hắn thu lại nụ cười, nói một cách nghiêm túc, “Lạc Trăn, anh chỉ hy vọng em cũng có thể thành thật với anh một chút.”
Sau bữa tối, đáp ứng “lời mời” chân thành của Hạ Thiên Liên, hai người đi vào trung tâm thành phố xem phim, “Venus” [1'>, bản Anh rất nghệ thuật, quay khá thành công, chí ít Lạc Trăn cũng không ngủ giữa chừng, về đến nhà trọ đã gần mười một giờ.
Lạc Trăn nhảy xuống xe vẫy vẫy tay về phía sau, Hạ Thiên Liên hiếm khi gọi cô lại.
“Anh vẫn câu nói đó thôi, quyền quyết định luôn nằm trong tay em.” Hạ Thiên Liên nói xong, lái xe rời đi.
Lạc Trăn trông theo chiếc xe xa dần, mất hút ở chỗ ngoặt.
“Sao hiện tại em không trả lời hắn ta, em đồng ý.” Giọng nói mỉa mai truyền đến từ phía sau, giữa lúc đương hiu quạnh chẳng có bóng người có vẻ lạnh lùng dị thường, Lạc Trăn giật bắn mình, xoay người nhìn Mạc Hoành đang đứng dưới bóng cây nơi chiếu rọi ngọn đèn đường, nửa thân trên bị bóng đêm che phủ, nhìn không rõ ràng.
“Anh —-”
“Tôi làm sao?” Anh chậm rãi bước về phía cô, ánh sáng mờ ảo trên người anh dần hạ xuống.
Lạc Trăn hắng cổ họng, “Anh tìm tôi có chuyện gì?”
Mạc Hoành đã đứng trước mặt cô, Lạc Trăn cảm giác tay của Mạc Hoành chậm rãi vươn ra sau gáy cô, cảm xúc lạnh buốt khiến cô rùng mình, nhưng không hề đẩy ra.
“—- Lạc Trăn, em cách xa hắn ra một chút cho tôi.” Âm điệu lãnh đạm mang theo sự tức giận từ từ vang lên.
—-***—-
[1'> một bộ phim được sản xuất vào năm 2006 của đạo diễn Roger Michell.






Sáng sớm ngày hôm sau, Lạc Trăn nhận được điện thoại của Lạc Vĩ Minh, chuyện của Liên Ân coi như giải quyết xong, nhưng không thể tránh khỏi vì chuyện này mà Lạc Trăn bị ba


Polly po-cket