Tác giả: Cố Tây Tước
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 134992
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/992 lượt.
i, “Đi đâu thế?”
Lạc Trăn “chậc” một tiếng, nghiêng cười ghé sát tai hắn, “WC, đi không?”
Thiệu Dương ho hai tiếng, “Cô đi đi, đừng đi lạc nhé.”
Lạc Trăn khom lưng đi ra lối giữa, động tác này thực sự rất khổ sở, may mà chỗ họ ngồi cũng gần sát, qua hai ba ghế cũng ra được. Lúc ra đến đường chính nhất thời quên mất còn có bậc thang, vừa ra được ba mét, cái bậc thang 10cm kia đã làm cô quỳ sụp xuống.
Người ngồi ở chỗ bên cạnh hành lang kịp thời vươn tay đỡ lấy khuỷu tay của cô.
“Cảm ơn.” Lạc Trăn kinh hãi chưa kịp định thần.
“Đừng khách sáo.”
Cả người cứng đờ, Lạc Trăn ngẩng đầu lên, một gương mặt tuấn tú mơ hồ lại quen thuộc chiếu vào tầm mắt, dưới ánh sáng ảm đạm, đôi mắt đen láy sâu thẳm kia rực rỡ vô ngần.
Lạc Trăn khựng lại hai giây, giãy giụa khoát khỏi sự ràng buộc trên bả vai, vô thức nói một tiếng cảm ơn, làm như không có việc gì đi vào toilet
Nửa đoạn sau, não bộ Lạc Trăn đã tỉnh táo đến độ quả thực có thể thuyết minh về Copenhagen làu làu.
Thành thật mà nói, anh ngồi ở sườn ngoài cùng sau hàng hai, cách vị trí của cô nói xa thì không xa, nói gần —- lại rất gần. Tay bất giác vuốt lên cổ, vết thương ba hôm trước, người đó đã cắn trước giờ không biết nặng nhẹ! Nhớ lại điều này, Lạc Trăn bỗng có chút không được tự nhiên, dịch dịch mông, ngồi ngay ngắn, nhìn thẳng phía trước.
“Hiếm thấy cô xem nghiêm túc như vậy?” Thiệu Dương nghiêng đầu thấp giọng nói.
“Tôi cũng hiếm gặp quân nhân đào ngũ như anh.”
Thiệu Dương mỉm cười, “Nói thật, ‘Turandot’ tôi đã xem hai lần, đây là lần thứ ba.”
Lạc Trăn không nhìn hắn, chỉ nói, “Anh đúng là nhàn hạ thoải mái.”
—-***—-
[1'> một hình phạt nghiêm ngặt để trừng trị gian phu dâm phụ (trói lại nhốt vào lồng heo, rồi ngâm xuống sông).
[2'> “Turandot” là một vở nhạc kịch – một kiệt tác của Puccini, đây là một vở kịch kể lại những câu truyện truyền thuyết thần kỳ của Trung Quốc trong tưởng tượng của người phương Tây.
Diễn viên cúi chào, màn kịch hạ xuống, tất cả đều hoàn hảo không tì vết.
Lúc rời rạp hát, Lạc Trăn để ý người nọ đã tách khỏi chỗ ngồi.
Cổng nhà hát lớn, biển người dần dần tản ra, màn đêm buông xuống, cơn gió lạnh thổi tới khiến cô không khỏi rùng mình.
“Lạnh à?” Thiệu Dương hỏi.
Lạc Trăn nghiêng người đánh giá cái tên bên cạnh, “Tôi không thích bộ trang phục này của anh đâu.”
Thiệu Dương nghe xong, bật cười sang sảng, “Tôi cũng chưa nói muốn cởi áo đưa cho cô mà.”
Lạc Trăn thầm nghĩ, nếu anh dám cởi cái áo sơ mi duy nhất trên người xuống, thế thì đúng là giở trò lưu manh rồi.
Thiệu Dương nhận điện thoại, sau khi cúp máy liền cười khổ với Lạc Trăn, “Thận Linh nói họ có việc đi trước. Thật là, muốn để cái tên đó mời bữa cơm cũng khó thật. Xem ra tối nay chỉ có hai chúng ta ăn cơm thôi.”
Lạc Trăn cười hì hì, “Tôi vẫn chưa đồng ý ăn cơm cùng anh mà.” Đang nói thì tiếng di động vang lên, trượt mở màn hình, dãy số hiển thị trên đó khiến Lạc Trăn nhíu mày, thông tin chỉ gõ tên một địa danh, không có một chữ thừa thãi nào, thật là, anh ta trước giờ chẳng có kiên nhẫn gửi tin nhắn.
“Chắc cô sẽ không nói với tôi hiện tại chỉ có một mình tôi ăn cơm đấy chứ?”
“Có tài quan sát!” Lạc Trăn vỗ vỗ bả vai Thiệu Dương, “Cảm ơn anh hôm nay đã mang đến một vở kịch hay, có cơ hội tôi sẽ báo đáp anh ha.”
Thiệu Dương híp mắt, đang định lên tiếng, Lạc Trăn đã nhảy lên một chiếc taxi vừa khéo chạy qua rồi rời đi.
Vườn Mẫu Đơn, một nhà hàng Trung Quốc khá đặc sắc, bởi trước đây cũng có vài lần cùng ba đến nơi này nên cũng không quá lạ lẫm, Lạc Trăn báo danh tính người mời khách xong, lập tức được phục vụ cung kính đưa lên lầu.
Hương trà thanh nhạt bao trùm lên cả gian phòng, Lạc Trăn đẩy cửa bước vào đã trông thấy người đàn ông tao nhã đang ngồi sau bàn trà, động tác hoàn mỹ thong dong ngâm trà.
Nghe tiếng mở cửa, người đàn ông ngẩng đầu lên nhìn, đôi mắt không một gợn sóng hơi rung động, tiếp đó lại khôi phục bình tĩnh. “Tôi nghĩ em sẽ không tới.”
Lạc Trăn nhún nhún vai, “Có người mời khách, không đến thật đáng tiếc.” Nói xong bước đến ngồi phía đối diện, thuận tay nâng một chén trà uống một hơi cạn sạch chẳng nho nhã tẹo nào.
Người đàn ông vươn tay nhận lấy chén trà của cô, chuyển lại một chén khác chưa uống qua trong tay mình, động tác tùy hứng tự nhiên.
“Tôi nói này, Mạc công tử, anh sẽ không nhỏ nhen đến mức muốn bắt tôi uống no trà đấy chứ?”
“Em rất khát, không phải sao?” Vẻ mặt của Mạc Hoành vẫn không một gơn sóng như ban đầu.
“Câu này còn được.” Lạc Trăn nhíu mày, “Tôi lại không hề biết anh tường tận đến thế.”
Mạc Hoành không để ý đến sự châm chọc này, vươn tay tìm đến chiếc cổ của cô.
“Gì thế?” Lạc Trăn theo phản xạ kêu lên một tiếng.
Bàn tay vươn đến phân nửa bỗng khựng lại, có chút lúng túng, “Vết thương —- vẫn ổn chứ?”
Lạc Trăn không ngờ anh sẽ nhắc đến điều này, “Cảm ơn đã quan tâm, chỉ tím một mảng lớn thôi.” Chữ “lớn” thốt ra vô cùng mạnh mẽ.
Mạc Hoành thu tay về, chỉ đáp, “Tôi sẽ không nói lời xin lỗi.”
Lạc Trăn hừ một tiếng, “Tôi cũng chẳng trô