Tác giả: Cư Ni Nhĩ Tư
Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341299
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1299 lượt.
cảnh thực tế, xem xem cô bỗng nhiên có cảm giác như là kinh mạch được đả thông.
Ngày hôm sau là thứ bảy, Mạc Ninh như thường lệ đi đến hiệu sách nhỏ của Cố tiên sinh, trong lòng mong chờ được gặp Cố Chuẩn, nhưng cô cũng không ôm hi vọng gì nhiều. Vụ đấu thầu của Vincent vừa chấm dứt, Cố Chuẩn cuối tuần tất nhiên sẽ đầy những tiệc xã giao, nhất định phải đi. Lấy tác phong của anh, mặc dù có chán ghét cỡ nào, cũng sẽ đến đúng hẹn.
Tuy nhiên, cô dường như lại một lần nữa đánh giá sai anh. Bởi vì anh không chỉ có mặt ở hiệu sách mà còn ngay ở trong tầm mắt cô.
“Chào buổi sáng.” Anh đối với cô nói.
Mạc Ninh bị nụ cười kia làm cho choáng váng, đáp lại: “Chào buổi sáng”. Nói xong lại mơ hồ cảm thấy có cái gì không đúng, mùa thu giờ này mặt trời đã mọc thật cao rồi, anh còn nói với cô “chào buổi sáng”?
Đi vào bên trong, Cố tiên sinh không có ở đây, Cố Chuẩn đang ngồi ở vị trí Cố tiên sinh hằng ngày vẫn ngồi, trên bàn mở ra một quyển tạp chí kinh tế. “Bác Cố hôm nay không tới sao?”
Cố Chuẩn gật đầu: “Đúng vậy, ông ấy có chút việc.”
Chào hỏi xong, Mạc Ninh lịch sự nói: “Vậy, tôi đây đi vào trước.”
“Xin cứ tự nhiên.”
Vừa nhấc chân, Mạc Ninh lại không thể ức chế nở nụ cười, Cố Chuẩn hôm nay mặc một chiếc áo T – shirt, trông rất giản dị, mái tóc ngắn cũng rất bình thường, nhưng anh ấy ngồi ở sau bàn quầy trong hiệu sách nhỏ này, nhìn thế nào cũng đều giống như đang ngồi ở văn phòng.
Cười đủ, Mạc Ninh liền đi chọn tư liệu mà mình muốn, nhưng ghế sô pha thường ngồi đã bị người khác chiếm mất. Cô đành phải dựa vào góc giá sách, bởi vì quả thật cô có một bản thảo thiết yếu phải viết, cho nên rất nhanh cô nhập tâm vào tra tư liệu.
Mãi cho đến khi có người nói “nhờ chút” để đi qua cô, cô mới nâng tay nhìn đồng hồ. Đã hơn 12 rưỡi rồi, sáng sớm khi cô rời giường Chu Nhất Nặc đã đi rồi, để lại cho cô lời nhắn là đến công ty tăng ca, bởi vì Chu Nhất Nặc không có nhà, Mạc Ninh cũng lười làm bữa sáng, chuẩn bị qua loa sau đó cô trực tiếp đi đến hiệu sách. Thành thật mà nói, cô đã bắt đầu đói bụng. Nhớ số trang của sách, cô dự tính đi đến quán gần đây giải quyết bữa trưa cái đã. Ra đến cửa trông thấy Cố Chuẩn còn ở đó, trên bàn có thêm một cái laptop. Tay Cố Chuẩn liên tục gõ bàn phím, bộ dáng bề bộn công việc, mày vẫn cau lại.
Mạc Ninh hãy còn đang phát ngốc, không biết vì cái gì, ba mươi sáu kế đột nhiên nhảy ra huyên náo trong đầu cô, giây tiếp theo cô liền nâng bước đi về phía Cố Chuẩn.
Gõ nhẹ mặt bàn, cô cười dịu dàng: “Đã ăn cơm chưa?”
Cố Chuẩn thu hồi tầm mắt trước máy vi tính, cô nhận thấy trên mặt anh có ý chối từ, Mạc Ninh không mặn không nhạt bồi thêm một câu: “Không biết phóng viên nho nhỏ này có tư cách mời anh ăn bữa cơm hay không, lần trước anh đưa tôi về còn chưa có cảm ơn.”
Cố Chuẩn suy nghĩ một chút, thật nhanh đáp lại: “Tôi rất vinh hạnh.”
Hai người bước vào tiệm ăn nhỏ mà lần trước Mạc Ninh cùng dùng bữa với Cố tiên sinh, ngồi xuống. Mạc Ninh cố ý chọn một chỗ yên tĩnh. Đã qua giờ dùng cơm, nhưng khi hai người bước vào vẫn hấp dẫn không ít ánh mắt, cho dù đã ngồi xuống, vẫn có vài cái đầu thỉnh thoảng hướng chỗ bọn họ nhìn ngó. Mạc Ninh tự hiểu rằng “công lao” này là do Cố Chuẩn, bởi vì cô đại khái chú ý một chút, bỗng chốc nhân viên nữ có vẻ nhiều hơn. Thấy vậy, tính đùa giỡn của Mạc Ninh đột nhiên nổi lên, thuận miệng nói: “Đi theo Cố tổng còn có loại đãi ngộ này.”
Cố Chuẩn khó hiểu nhìn nàng: “Đãi ngộ cái gì?”
“Bị nhòm ngó.”
Hiểu được ý tứ của Mạc Ninh, khóe mắt Cố Chuẩn xuất hiện một chút ý cười nhợt nhạt, không nói tiếp.
Một nữ phục vụ tiên đến ghi thực đơn, đứng ở trước mặt Mạc Ninh hồi lâu, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Cố Chuẩn. Mạc Ninh nghĩ Cố Chuẩn sẽ mỉm cười chống đỡ, không biết sắc mặt Cố Chuẩn lại đột nhiên trầm xuống, mơ hồ có xu hướng bùng nổ. Nữ phục vụ kia ước chừng cũng ý thức được chính mình thất thố, cười nói:“Hai vị xem trước menu, khi nào chọn được món tôi sẽ đến tiếp”. Sau đó rời đi.
Mạc Ninh bỗng nhiên nhớ tới mẹ Cố Chuẩn từng nói qua, Cố Chuẩn sau khi du học ở Mĩ về thì càng ngày càng khó gần gũi. Hoặc là Cố Chuẩn không thích tiếp xúc với mọi người? Nói thẳng ra, Cố Chuẩn chẳng lẽ không thích diện mạo của anh ấy bây giờ?
Cô chợt hiểu rõ ý nghĩa nụ cười yếu ớt vừa rồi của Cố Chuẩn.
Sau khi ăn xong, Cố Chuẩn khéo hỏi: “Chuyện của cô giải quyết thế nào rồi?”
“Cái gì?”
“Nguyên nhân cô sốt ruột gấp gáp trở về”
Mạc Ninh gật đầu: “Ah, cơ bản coi như thuận lợi.” Ngay sau đó lại hỏi, “Sự kiện lớn nhất mùa thu này của Vincent đã hoàn thành, Cố tổng sắp tới hẳn cần phải thư giãn một chút, lần nào gặp cũng thấy anh bận rộn, thật sự rất ủy khuất chính mình .”
Cố Chuẩn cười khẽ: “Có lý, tôi đúng là nên thư giãn.”
Mạc Ninh làm như lơ đãng nhắc tới: “Dì không thúc giục anh giải quyết vấn đề chung thân đại sự?” Để chứng tỏ chính mình là vô tình nhắc đến, Mạc Ninh còn vững vàng rót cho Cố Chuẩn cùng chính mình một chén nước, lại thủy chung không dám ngẩng đầu nhìn hắn.
“Gần đây thì không vội” Cố Chuẩn thản nhiên nói.