XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đen Ăn Đen

Đen Ăn Đen

Tác giả: Cư Ni Nhĩ Tư

Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341191

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1191 lượt.

“Ồ?” Mạc Ninh cầm chén nước lên, nước có chút nóng, cô vẫn kiên trì uống một ngụm: “Đã buông tha?”
Cố Chuẩn lắc đầu: “Tôi nghĩ mẹ tôi ….. đại khái đã xác định.”
Đầu lưỡi Mạc Ninh hơi bị phỏng, cô nhịn xuống cảm giác bị phỏng, dùng đầu lưỡi tê rần phát âm: “Xác định có nghĩa là?”
“Bà ấy cảm thấy cô rất thích hợp.”
Giọng nói điềm tĩnh của anh làm cho Mạc Ninh cảm thấy mất mát. Nghiên cứu ba mươi sáu kế lâu như vậy, vừa rồi cô cũng dùng mưu kế chỉ dẫn, thế nhưng khi gặp thực tế liền bỏ mạng, lập kế tốt là cô, trúng kế cũng chỉ có cô.
Mạc Ninh thật muốn hét to trước mặt người đàn ông này: “Thế nào mới lay chuyển được anh đây hả!” Nhưng cuối cùng, cô lại chỉ có thể cười, nói: “Anh có lẽ suy nghĩ nhiều, dì chỉ coi tôi là bạn tâm giao thôi”
Cố Chuẩn trầm giọng: “Tin tôi đi, mẹ tôi hy vọng cô trở thành con dâu của bà”
Lời này qua đi, Mạc ninh rốt cục ngẩng đầu nhìn Cố Chuẩn, anh cũng đang nhìn cô, hai người giống như đối diện quá vô số lần, Mạc Ninh giống như mọi khi đều nhìn không thấu anh đang suy nghĩ cái gì. Nhưng mà lần này, Mạc Ninh nhìn anh, dường như mơ hồ có thể cảm giác được cái gì đó.
Một khắc đó, trong đầu cô hiện lên một ý nghĩ, đây đúng là kế thứ ba trong ba mươi sáu kế – “lạt mềm buộc chặt.”






Trận chiến thứ mười bảy
Cố Chuẩn nở nụ cười, thành khẩn nói: “Không cần nhìn tôi đề phòng như vậy, mẹ tôi là người thay đổi xoành xoạch. Tôi nói với cô về việc này, chủ yếu hy vọng cô chuẩn bị tâm lý thật tốt…”.
Vừa vặn lúc này người bán hàng bê đồ ăn ra, Mạc Ninh định nói gì đó nhưng đành phải nuốt vào trong miệng.
Hai người tập trung ăn cơm, quá mức trầm tĩnh lại khiến Mạc Ninh cảm thấy quái dị, cô cũng không đói lắm, nên cũng không ăn được bao nhiêu. Cố Chuẩn ăn cơm rất chậm, Mạc Ninh lần trước ở Cố gia cũng thấy qua, gia đình bọn họ đều ăn cơm rất chậm.
Cứ như vậy nhìn anh ăn cơm, trong đầu Mạc Ninh lần đầu có suy nghĩ về chuyện này, hơn nữa, chuyện này rất là ngọt ngào.
Cuối cùng anh cũng nhắc tới một chủ đề: “Lí do nhận công việc tại công ty Vincent”.
Mạc Ninh: “Sao?”.
Anh nhìn về phía xa, ánh mắt trở nên xa xăm, giống như đang nhớ lại chuyện trước, chậm rãi nói: “Khi đó tôi chỉ có một năm ở vị trí trưởng phòng kinh doanh, tôi đứng trước mặt tổng tài, nói cho ông ta biết tôi đồng ý vì ông ta trở về Trung Quốc mở rộng thị trường”.
“Đại khái là tôi rất may mắn, đây cũng là một con đường dây gian nan, Watson đã rất thoải mái cho tôi thực quyền, sau đó tôi thành đại diện cho tập đoàn Vincent tại Trung Quốc”.
Anh tường thuật cực kỳ ngắn gọn, Mạc Ninh lại cảm nhận rất sâu sắc Cố Chuẩn đã trải qua nhiều việc không đơn giản như anh đã nói.
Cô không dùng còn mắt của một phóng viên để nhìn nhận vấn đề này, chân thành nói.“Anh đã rất thành công”.
Cố Chuẩn cười khẽ: “Có người nói tôi giúp đỡ chủnghĩa đế quốc Mỹ chèn ép công ty trong nước”.
“Chúng ta quá bảo hộ những công ty trong nước, sự cạnh tranh này đối với bọn họ là vô cùng có lợi, ít nhất, bọn họ từ nay sẽ không còn yếu ớt nữa”.
“Cũng có người nói, nếu tôi sinh ra thời chiến tranh loạn lạc, sẽ trở thành Hán Gian”.
Mạc Ninh nở nụ cười mờ ám.“Lời này sao anh biết?”.
Cố Chuẩn: “Lời này là cha tôi nói.”
Mạc Ninh: “A?”.
Cố Chuẩn cúi đầu nhìn cô nói: “Bố tôi không ủng hộ công việc của tôi, về điểm này, tôi và ông không cách nào dung hòa được”.
“Nên giải quyết vấn đề này, thẳng thắn mà nói chuyện này đúng là không dễ dàng hòa hợp. Bởi vì anh không có cách nào khiến ông ấy ủng hộ anh, mà ông ấy cũng không có cách nào ép anh đi theo con đường ông ấy muốn. May mà, anh và bác Cố vẫn giữ được sự quan tâm dành cho nhau, anh là một người con hiếu thuận, ông ấy cũng là một người cha rộng lượng”. Mạc Ninh chân thành nói.
Mạc Ninh vừa dứt lời, hai người đã đi đến cửa xe. Cố Chuẩn tìm tìm trong túi áo, Mạc Ninh nhìn anh lấy từ trong túi một chùm chìa khóa, đứng trước cửa, Cố Chuẩn một tay nắm chùm chìa khóa, một tay lần tìm chìa khóa, tìm kiếm nửa ngày, anh bỗng xoay đầu lại hỏi Mạc Ninh: “Buổi chiều có bận gì không?”.
Mạc Ninh giật mình sửng sốt, trong tầm mắt là màu đen của chiếc chìa khóa xe.
Cố Chuẩn linh hoạt chọn chìa khóa, nói với cô.“Mặt trời hôm nay đẹp như vậy, có lẽ chúng ta đên đổi địa điểm”.
“Được”. Mạc Ninh cười, nụ cười sáng lạn ấm áp như mặt trời mùa thu.
Thành phố G có một nơi rất nổi tiếng, tên là “Bách Lạp Đồ”. Bởi vì nơi này nằm ở ngoại thành nên Mạc Ninh cũng chưa từng đến.
Mùa hè năm ngoái mới khai trương, Hứa Thư Hoài từng hết lời mời cô đi, nhưng cô từ chối, sau đó Hứa Thư Hoài đã cùng một cô gái khác đến nơi đó, còn gửi cho cô xem rất nhiều ảnh của hai người đã chụp.
Ấn tượng của Mạc Ninh với Bách Lạp Đồ chỉ có thể. “Anh rất hay đến sao?”.
Mạc Ninh không thể tưởng tượng được chuyện Cố Chuẩn lại thích một nơi như vậy, bởi vì Bách Lạp Đồ rất xa, đi ô tô đến, nếu không gặp tắc đường cũng phải mất hơn nữa tiếng. Một người đàn ông tâm trí hầu hất đều đặt trên công việc liệu có thời gi