Tác giả: Cư Ni Nhĩ Tư
Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341198
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1198 lượt.
an điđến những nơi thế này sao?
Hơn nữa, cô nhớ rõ bác Cố đã từng nói, thú vui của Cố Chuẩn là làm việc.
Cố Chuẩn trả lời cô bằng một nụ cười, không dài không ngắn nói “Một tuần một lần”.
Mạc Ninh không tin được nói.“Thật nhìn không ra”.
“Ông chủ Bách Lạp Đồ này là bạn của tôi, chúng tôi quen nhau bên Mỹ”.
“Sao?”.
“Ở Mỹ có rất nhiều nơi như thế này. Bởi vì cường độ công việc của người đứng đâu rất căng thẳng, chính phủ rất chú trọng đến vấn đề này, ngoài giảm áp lực công việc, còn có rất nhiều thứ dành cho những người đã nghỉ hưu tham gia, trước kia những nơi thế này chủ yếu phục vụ cho những cơ quan của chính phủ, những năm gần đây, đã có nhiều thiết bị mới được thiết kế, cũng mã rộng cửa hoan nghênh mọi người”.
“Giống một loại trò chơi bạo lực sao?”. Mạc Ninh nhớ mang máng mình đã từng nghe thấy thông tin như thế.
“Đúng, đó là một trong những loại đó. Những thiết bị trong Bách Lạp Đồ bây giờ, tất cả đều tương đối an toàn”.
Nhắc đến chủ đề này, Mạc Ninh lại liên tưởng đến chuyện tại công ty Hà Nguyên, theo những gì cô biết, nữ chính trong vụ án tự sát tại công ty Hà Nguyên là một nữ nhân viên ở phòng thị trường, mà nguyên nhân tự sát đúng là có liên quan đến chỉ tiêu công tác, theo tin tức cô nắm được thì nhân viên này vì không chịu được áp lực mà hủy hoại bản thân. Mạc Ninh cố gắng liên lạc với người nhà nạn nhân, nhưng không có kết quả.
Buổi chiều Bách Lạp Đồ tương đối ít người, Cố Chuẩn nói: “Đến tối thì nơi đây sẽ đông hơn”.
Bởi vì là bạn với ông chủ Cố Chuẩn được hưởng rất nhiều đãi ngộ đặc biệt, có một người bán hàng tiếp đãi bọn họ, dẫn bọn họ đến một căn phòng, sau đó lễ phép rời đi. Bởi vì căn phòng ở dưới mặt đấy hai tăng nên dù ban ngày cũng vẫn phải bật đèn.
Cố Chuẩn dường như rất quen thuộc, mở đèn ở phía sau lưng Mạc Ninh nói.“Bởi vì có cổ phần nên tôi được thiết kế riêng một phòngcứ yên tâm, trong lúc này sẽ không có người khác tới”.
Phòng rất lớn, có những chiếc đèn thủy tinh chiếu thứ ánh sáng ấm áp, Mạc Ninh đưa chân đi về phía trước, chỉ cảm thấy khung cảnh mờ ảo. Dưới bàn chân dường như có một chiếc thảm rất mượt mà, khiến cô có cảm giác hư hư thật thật.
Cố Chuẩn đi đến phòng kế bên, mở đèn. “Kinh phí đầu tư chắc rất lớn?”. Trước mặt Mạc Ninh là một Trường Sa lớn, chính giữa lõm xuống, giống như một chiếc bồn tắm lớn, có thể thấy đây là mọt chiếc sô pha rất mềm mại.
Đây tuyệt đối không phải hàng tầm thường... Cố Chuẩn mở nhạc, tiếng nhạc lan tỏa trong không gian, tuy âm thanh không lớn, nhưng rất hay, vì thế Mạc Ninh nghe rất rõ đáp án của anh.“Nếu như là phòng riêng, một đêm cũng tiêu hết một khoản tiền năm con số”.
“Đây là chuyện đốt trên trong truyền thuyết sao?”.
Cái này đáng lẽ chỉ là lời châm chọc mà cô nghĩ trong lòng, nhưng không hiểu sao, khi nằm lên chiếc sô pha mềm mại kia cô lại không tự giác nói ra thành lời.
Cố Chuẩn bình tính đáp: “Đúng, không sai”. Mạc Ninh thoải mái nhắm lại hai mắt, cảm giác chiếc sô pha như một chiếc chăn mền, cô đã hoàn toàn buông lỏng.
Quá mức buông lỏng khiến cô ý thức được, thì ra bản thân mình đã rất mệt mỏi. Cô thật muốn cứ nằm mãi thế này. “Thật là thoải mái, chết chắc cảm giác cũng giống thế này đi”. Mạc Ninh vô thức nói.
Cố Chuẩn đứng một bên, giật mình. Đột nhiên âm thanh ngừng lại, Mạc Ninh vẫn đắm chìm trong cảm giáchưởng thụ, cũng không để ý đến. Cho đến khi âm thanh thay đổi một chút, biến thành một giai điệu nhẹ nhàng, cô mới ý thức được bản thân đang nằm tại một nơi hoàn toàn lạ lẫm, cô khẽ lật người, chậm rãi mở mắt thì trông thấy Cố Chuẩn đang đứng bên cạnh sô pha cúi đầu nhìn cô.
Khi đó trong đầu Mạc Ninh này lên một suy nghĩ: Anh đã nhìn cô bao lâu? Khuôn mặt rực rỡ của anh trên nên trần nhà thật quỷ dị, trong ánh mắt ngập tràn ánh sáng, thấy cô mở mắt, khoe miệng anh khẽ cười, tay đang đút trong túi vươn ra, đưa đến trước mặt cô.“Muốn dậy sao?”.
Trận chiến thứ mười tám
Mạc Ninh hôm nay ăn mặc cũng rất thoải mái, tóc tai tán loạn ở trên sô pha màu trắng ngà, trong thời gian ngắn nhất, cô thử nghĩ qua đã biết bộ dáng này đối với một người đàn ông mà nói sẽ có rất nhiều mị hoặc, nếu vừa rồi cô không trợn mắt, Cố Chuẩn có thể hay không vẫn đứng ở nơi đó nhìn cô?
Cô nên vì sự chuyên chú của anh mà cảm thấy cao hứng hay nên cảm thấy thất bại vì dù có bày ra bộ dạng hấp dẫn như vậy vẫn không thể khiến anh tiến thêm một bước?
Nghĩ đến đây, tâm tình Mạc Ninh không khỏi cảm thấy đừa cợt, cười cười, cô vươn tay, anh thật lịch sự cầm tay của cô, sau đó dùng lực, Mạc Ninh đã đứng lên. Nhưng chỉ được một chút, Mạc Ninh nhất thời không đứng vững mà ngả vào người Cố Chuẩn, thân thể cũng bởi vậy dựa sát vào anh, gần sát, trán của Mạc Ninh chạm chạm vào khuôn mặt cúi thấp để kéo cô của Cố Chuẩn, khoảng cách rất gần, gần đến nỗi có thể nghe thấy hơi thở của đối phương. Tay còn lại của Mạc Ninh bởi vì lảo đảo mà tự nhiên đặt lên vai trái của Cố Chuẩn.
Động tác nho nhỏ này, khiến Mạc Ninh tim đập như s