Tác giả: Cư Ni Nhĩ Tư
Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341227
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1227 lượt.
br>Anh dùng toàn lực, bất chấp hôn cô.
Mạc Ninh hơi kháng cự đã bị tay anh ấn giữ, hoàn toàn nằm trong ngực anh, dần dần, phản kháng của cô biến thành tiếp nhận, tiếp nhận anh dời núi lấp biển, tiếp nhận anh liều chết dây dưa, tiếp nhận tất cả đau thương không thể nói rõ của anh.
Điều cô có thể làm, chính là cố gắng đáp trả lại nụ hôn của anh.
Sau đó, cô nếm được vị của nước mắt, có khổ đau, có mặn chát, làm cho lòng người cảm thấy đau đớn.
Anh khóc sao?
Nụ hôn kia vẫn mãi quanh quẩn trong tâm trí Mạc Ninh. Cô rất muốn nhìn anh, cô cũng vì ý nghĩ này mà cố gắng, tiếc rằng sức lực cả người cô lúc này như bị rút cạn, cứ như vậy dựa sát vào ngực anh, cảm nhận cơ thể lạnh như băng của anh, nhưng cũng thật nóng bỏng.
Anh không để cô nhìn anh, vừa hôn xong anh đem mặt cô úp lên vai mình, nhẹ nói.“Không nên nhìn tôi”.
Cô tôn trọng sự niềm kiêu hãnh của anh, cô vòng tay ra sau lưng vỗ vỗ trấn an anh, nói “Tôi không nhìn”. Lúc này bọn họ dựa sát vào nhau.
Anh ôm cô rất chặt, rõ ràng là rất xúc động. Mạc Ninh mơ hồ cảm giác anh muốn hấp thu chút dũng khí từ người cô, vì vậy cô rộng lượng cho anh.
“Cảm ơn ông trời?”. Mạc Ninh có chút kinh ngạc, ông trời cùng có phần khiến cha anh vào bệnh viện, anh cảm ơn ông trời cái gì? Không hiểu nổi, cô đột nhiên hỏi.“Bác Cố bây giờ thế nào?”.
“Ngày mai sẽ giải phẫu hộp sọ, đây là lần giải phẫu cuối cùng”.
“Còn dì…”.
“Mẹ tôi không biết”.
“Cần tôi giúp anh…”, lời nói như gió thoảng qua, Mạc Ninh còn chưa kịp thu hồi, đành vụng về bổ sung.“Tôi chỉ là, Dì ấy không thể…”.
“Cần”. Cố chuẩn nói, sau đó kiên quyết dắt tay cô, đưa cô đi về phía trước.
Anh lần nữa nhìn thoáng qua bầu trời, trong nội tâm không tự giác đưa ra đáp án câu hỏi của Mạc Ninh lúc trước, bởi vì ông đã mang em đến bên tôi.
Mười giờ sáng ngày thứ năm, giải phẫu mở hộp sọ chính thức bắt đầu, cuộc giải phẫu này do các chuyên gia đầu ngành trong nước và nước ngoài đảm nhiệm, danh tiếng của Cố lão tiên sinh ở thành phố G này cũng không nhỏ, cộng thêm ảnh hưởng từ Cố Chuẩn, bệnh viện rất coi trọng ca phẫu thuật này. Viện trưởng thậm chí còn tự mình giám sát toàn bộ quá trình giải phẫu.
Cố Chuẩn một mực đòi ngồi trên ghế bên ngoài, từ đầu đến cuối chỉ im lặng, cố chấp nắm tay Mạc Ninh. Mạc Ninh phát hiện, Cố Chuẩn nắm tay cô rất chặt, rất chặt. Trước kia cô có thói quen hỏi nguyên nhân mỗi hành động của anh, chỉ là giờ đây điều đấy không còn cần thiết nữa, cô có thể hiểu rõ, hành động này của anh có ý nghĩa. Đó là “cần”.
Anh cần cô cho anh động lực, anh cần cô cho anh dũng khí.
Hơn năm tiếng sau, bác sĩ lần lượt từ phòng giải phẫu đi ra, viện trưởng ra trước nói rõ tình huống. Mạc Ninh thấy Cố Chuẩn không hề chuyển động, cổ tay dùng chút lực, cô nói “Không đi xem sao?”.
Cố Chuẩn khẽ nói “Ông ta sẽ đi qua nói cho chúng ta biết”.
“…”
Sự thật chứng minh, Cố Chuẩn nói đúng. Viện trưởng thật nhanh đi dến, tươi cười hớn hở cầm tay Cố Chuẩn nói “Giải phẫu đã thành công, thật đáng mừng, thật đáng mừng. Cái này không chỉ là chuyện vui của Cố tiên sinh, mà còn là chuyện vui của bệnh viện chúng tôi”.
Mạc Ninh cảm nhận được bàn tay Cố Chuẩn đang nắm tay cô có phần buông lỏng, sau mấy ngày mệt mỏi liên tiếp, thần sắc anh nhợt nhạt, anh mỉm cười nói “Cảm ơn”.
“Tuy nhiên vẫn cần quan sát thêm hai ngày, nhưng tôi tin tưởng Cố lão tiên sinh nhất định sẽ không sao”. Viện trưởng nói.
Thái độ của viện trưởng rất chân thành, Cố Chuẩn cùng Mạc Ninh cười với ông, cười giống nhau đến mực viện trưởng không nén được phải thốt lên “Thuận vợ thuận chồng tát biển đông cũng cạn”.
Sau đó, nụ cười của Mạc Ninh cứng đờ. Khẽ liếc mắt nhìn người bên cạnh, anh không những không thu lại nụ cười mà còn có vẻ cười sâu hơn.
Trong lòng Mạc Ninh một nụ hoa khẽ nở.
Bi kịch vĩnh viễn không phải thứ chủ đạo trong cuộc sống, sự xuẩt hiện của nó chỉ giúp con người ta trở nên kiên cường hơn. Sau cuộc phẫu thuật của Cố lão tiên sinh, Mạc Ninh ở nhà ngủ suốt một ngày, ngày hôm sau rời giường tinh thần sảng khoái. Mặt trời như thường lệ bay lên cao, cuộc sống cứ thế trôi qua.
Phó Tịch Nhan hình như vẫn giận Mạc Ninh, cô đã tặng một hộp Chocolate lớn cũng vẫn không kéo khuôn mặt cô tươi tỉnh trở lại. Một lần hai lần đối phương không chuyển, Mạc Ninh cũng thôi không cố gắng nữa, kệ đi.
Lý Hàm rất thích không khí ở tòa soạn, cũng rất thích cô, khai giảng năm thứ tư không bao lâu lại thu dọn đồ đạc về thành phố G, trở về toà soạn báo. Mạc Ninh cũng thích cá tính liều mạng của cô, dần dần luôn tìm cơ hội để cô tự mình đi phỏng vấn, độc lập viết bản thảo.
Quan trọng là, bản thân cô cũng thoải mái hơn.
Cuộc phẫu thuật của Cố lão tiên sinh rất thành công, sau năm ngày ông đã tỉnh lại, một tuần tiếp theo tình trạng đã chuyển biến rất tốt. Thời gian làm việc Mạc Ninh không tiện qua lại bệnh viện, sáng sớm thứ bảy, cô dậy sớm, lấy sách dạy nấu ăn ra quyết định làm một nồi canh gà, vốn tính để Hoàng Kỳ Hoa uống, kết quả hầm