The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đen Ăn Đen

Đen Ăn Đen

Tác giả: Cư Ni Nhĩ Tư

Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341211

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1211 lượt.

tới trưa, vì cô không để ý khiến đáy nước cạn đáy nồi, mùi canh gà thơm bây giờ đã được thêm một thứ mùi khét khét kỳ quái.
Mạc Ninh kín đáo đưa canh cho Chu Nhất Nặc. Chu Nhất Nặc vẻ mặt đau khổ bới móc cô “A, này, tôi không phải thái giám thử độc của mẹ chồng cô đâu nhé”.
Mạc Ninh vội nói “Mình cũng chẳng nói cậu như thế”. Lại đi lên mạng tìm một quán ăn có món canh gà ngon, gọi một phần.
Chu Nhất Nặc trêu đùa “Cậu xong đời rồi”.
“Cho cậu uống canh gà mình tự làm mới là xong đời, tệ lắm sao?”.
Chu Nhất Nặc đột nhiên nhíu mày, thái độ trở nên nghiêm túc nói “Chị Ninh, chị chìm vào sâu như thế không sợ tương lại không rút chân ra được sao?”.
Ánh mắt Mạc Ninh tối sầm lại, đột nhiên không đáp lại được, cũng không còn hứng thú đùa giỡn.
Chu Nhất Nặc leo từ trên giường xuống, đứng trước mặt cô, chân thành nói.“Mình là người từng trải, tốt bụng nhắc cậu. Chòm sao bọ cạp cùng thiên xứng… số mệnh nhất định chịu nhiều gian truân. Hiện tại muốn cậu dứt ra chắc đã không thể rồi”. Chu Nhất Nặc giúp Mạc Ninh vuốt tóc, ngón tay không tự giác quấn lấy đuôi tóc, nghịch ngợm tóc cô. Mạc Ninh trừng mắt nhìn bạn, Chu Nhất Nặc thở dài nói “Mạc Ninh thân ái của mình, mình thật sự không nên coi chuyện của người khác cũng sẽ bị thảm giống như mình”.
Mạc Ninh nhìn bạn cười, chọc chọc bụng mỡ của bạn nói “Cậu thật là già mồm cãi cố”.
Chu Nhất Nặc “Hừ” một tiếng, buông cô ra bay về giường. “Cậu đi cùng người ta đi, đồ trọng sắc khinh bạn, chúc cậu sớm sinh quý tử”.
Mạc Ninh cười, xoay người, trong lòng một mảng ấm áp.
Hơn ba giờ chiều, Mạc Ninh mang theo canh gà đứng trước cửa phòng bệnh. Trước khi đến cô không gọi trước cho Cố Chuẩn, không có lý do gì, cô chỉ đơn thuần muốn đến thăm Hoàng Kỳ Hoa thôi. Cô cũng không nghĩ tới, ngày thứ bảy người đến thăm bệnh sẽ không có mình cô.
Mạc Ninh không biết cô gái ngồi ở bên cửa sổ kia, nhưng cô nhớ rõ, cô gái này chính là người cùng Cố Chuẩn xuất hiện lần trước. Cô gái đang nói chuyện với Hoàng Kỳ Hoa, Mạc Ninh gõ cửa, ánh mắt Hoàng Kỳ Hoa khẽ chuyển ra phía cửa, trông thấy Mạc Ninh lập tức mặt mày hớn hở.
Mạc Ninh bỗng có cảm giác mình vừa thắng một bàn.
Cố Chuẩn không ở đây.
Hoàng Kỳ Hoa vỗ vỗ cuối giường nói với Mạc Ninh.“Ngồi đây đi con”.
Thời điểm Mạc Ninh đi lướt qua cô gái, dù chỉ thoáng qua nhưng cũng nhận ra thái độ không hữu hảo của cô ta dành cho mình. Phụ nữ nhìn thấy nhau không vừa mắt cũng chỉ có vài nguyên nhân mà thôi, trong ánh mắt cô gái có chút đắc ý khiến Mạc Ninh hơi khó chịu. Nhưng cô rất nhanh phục hồi tinh thần, thoải mái chào hỏi cô gái kia. “Xin chào, tôi là Mạc Ninh”.
Hoàng Kỳ Hoa đang định giới thiệu hai người với nhau, thấy Mạc Ninh chủ động giới thiệu thì giật mình sửng sốt. Mỹ nữ lớn lên đúng là rất đẹp, làn da mịn màng, mắt sáng trong, dáng vẻ dịu dàng không thể đả thương người khác, cô đứng dậy, đoan trang năm tay Mạc Ninh, “Xin chào, gọi tôi là Mai Địch”.
Tình cảnh tiếp theo mang đến chút xấu hổ, đương nhiên, người xấu hổ chính là mỹ nữ tên Mai Địch kia. Cô mặc một bộ váy liền màu xanh ngọc, ánh mặt trời từ bên ngoài chiếu lên tạo nên sắc lấp lánh kim quang, cả người đều rất đẹp, nhưng nét mặt của cô hình như không tốt lắm. Nửa giờ trôi qua, cô cuối cùng không chịu được cô tịch, ưu nhã đứng dậy nói.“Dì à, con buổi tối còn phải lên máy bay, con đi trước”.
Hoàng Kỳ Hoa đang cao hứng uống canh lúc này mới phát hiện ra cô, bộ dạng hối lối nói “Ai da, thật không ý tứ, chỉ mải ăn canh. Mai tiểu thư muốn về sao?”.
Mai Địch gật gật đầu.
Hoàng Kỳ Hoa lúc này mới buông chén canh nói.“Để Mạc Ninh giúp con gọi xe nhé”.
“Không cần đâu dì, con tự đi được rồi”. Mai Địch nói, sau đó nói với Mạc Ninh.“Mạc tiểu thư, tạm biệt”.
Lúc rời đi Mai Địch không hề quay đầu lại. Cho đến khi tiếng gót giày của cô biến mất, Hoàng Kỳ Hoa mới đột nhiên mở miệng nói.“Đây là tiểu thư khuê các, theo đuổi Cố Chuẩn, cô gái như thế giờ không còn nhiều”.
Mạc Ninh không hiểu rõ ý trong lời nói, trên mặt hiện lên vẻ nghi ngờ.
Hoàng Kỳ Hoa mỉm cười, ánh mắt chuyển đến giỏ hoa quả đặt trên đầu giường, bà nói.“Mấy người như thế mãi mãi không bao giờ phí sức nghĩ xem người khác thật sự cần thứ gì, cũng vĩnh viễn không bao giờ hiểu được, giày cao gót không phải là thứ thích hợp xuất hiện trong phòng bệnh”.
Lời này của Hoàng Kỳ Hoa rất thấm thía, Mạc Ninh cũng nghe ra ý tứ.
Tính cách của Cố Chuẩn như thế quả nhiên không phải tự nhiên mà thành. Hoàng Kỳ Hoa nhìn cô rồi đột nhiên nở nụ cười nói.“Con yên tâm, thẩm mỹ của con dì và dì rất giống nhau”.
Nói chuyện phiếm với Hoàng Kỳ Hoa suốt một buổi, lúc Cố Chuẩn đến là lúc Hoàng Kỳ Hoa và Mạc Ninh đang cười lăn lộn trên giường bệnh, anh gõ cửa hai người mới ý thức được anh đang đứng ở đó.
Cố Chuẩn đến gần giường bệnh, mắt nhìn bệnh án, thản nhiên nói.“Ba lại đang tìm mẹ”.
Hoàng Kỳ Hoa lập tức thu hồi nụ cười “Ông ấy lại không thoải mái”.
“Đại khái chỉ muốn tìm mẹ nói chuyện”. Cố Chuẩn nói.
Sắc mặt Hoàng Kỳ Hoa giãn ra, ánh mắt lướt qua Mạc Ninh.“Mạc Ninh, con có