XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đen Ăn Đen

Đen Ăn Đen

Tác giả: Cư Ni Nhĩ Tư

Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341229

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1229 lượt.

muốn cùng dì qua xem bác Cố thế nào không? Ông ấy cũng muốn gặp con lắm”.
Mạc Ninh đang định nói “Được”, thì Cố Chuẩn một tay treo lại bệnh án, miệng ném ra một câu “Cô ấy có việc”.
Mạc Ninh ngửa đầu nhìn anh.“Tôi có việc?”.
Hoàng Kỳ Hoa cũng hỏi.“Có chuyện gì sao?”.
Cố Chuẩn đút hai tay vào túi quần, mắt nhìn thấy sự băn khoăn của hai người, anh nghiêm trang nói “Vương Tường Viễn và Mai Địch hôm nay cùng đi một chuyến bay”.
Hoàng Kỳ Hoa “A” một tiếng, ánh mắt loé sáng, đột nhiên nói.“Ô, Mạc Ninh, bác Cố còn nhiều thời gian để con đến thăm, mai là chủ nhật, mai con lại tới nhé?”.
Mạc Ninh nghi hoặc nói “Vương tiên sinh và Mai tiểu thư đi cùng máy bay với chuyện tôi có việc, liên quan gì nhau?”.
Hoàng Kỳ Hoa nhìn lướt qua Cố Chuẩn, đột nhiên nở nụ cười.“Mẹ cũng cảm thấy hai chuyện này không liên quan”.
“Em cùng tôi đi tiễn bọn họ”. Cố Chuẩn nói.






Mạc Ninh không nghĩ ra lý do gì để cự tuyệt lời đề nghị này.
Đối với Vương Tường Viễn và Mai Địch, Mạc Ninh chỉ mới gặp một vài lần, đối với cô mà nói, hai người này với cô chỉ là người xa lạ. Nếu như cô cùng Cố Chuẩn đi tiễn, thân phận đơn giản chỉ có một, người yêu của Cố Chuẩn.
Hai từ “người yêu” này xuất hiện trong đầu Mạc Ninh khiến cô cảm thấy không được tự nhiên. Quay đầu nhìn người bên canh, anh đang chăm chú lái xe, ánh mắt nhìn thẳng về phía trước, bên mặt một độ cong hoàn mỹ, Mạc Ninh thích nhất ánh mắt anh, cái nhìn của anh luôn rất chân thành, một khi nhìn chính là rất chăm chú, như muốn hút đối phương chìm sâu vào trong đó…
Ý thức được điểm ấy, Mạc Ninh nhanh chóng quay đầu lại, trống ngực đập thình thịch, không thể bình tĩnh, cô nhẹ nhàng buông tiếng thở dài, tầm mắt chuyển ra ngoài cửa sổ.
“Đang nghĩ gì thế?”. Nhân lúc đèn đỏ, Cố Chuẩn quay đầu nhìn cô.
Mạc Ninh oán hận nhìn anh, phát hiện chỉ số thông minh của mình ngày càng giảm, trong thế giới yêu đương vẫn là một lính mới. Chính là không biết tại sao, cô cũng không ghét cái cảm giác mình thành cô gái nhỏ bé, ngược lại, sự mạnh mẽ của anh lại mang đến cho cô một cảm giác an toàn. Cô tinh thế thưởng thức hương vị đó, đột nhiên nghĩ đến, cô vốn có thể coi như một tiểu yêu tinh tinh nghịch, trên con đường tình yêu chưa từng bị kẻ nào đánh bại, bỗng một ngày có một vì đại thần tiên xuất hiện, không ngừng đánh thắng yêu thuật của cô, còn thu phục trái tim cô. Mà chính yêu tinh là cô cuối cùng lại cam tâm tình nguyện ở lại bên anh.
Có lẽ cô cũng giống như Độc Cô Cầu Bại, thắng quá nhiều đâm ra mệt moit, muốn thua một lần. Cô miên man suy nghĩ.
Lúc này cô không đã không nghĩ đến, thứ Độc Cô Cầu Bại thua là cả đời. Mà thời gian cả đời đúng là quá dài.
Lúc đến sân bay, Vương Tường Viễn đã đến, Cố Chuẩn và Mạc Ninh xuất hiện cùng lúc, trên mặt anh ta cũng không tỏ ra kinh ngạc lắm, chỉ là theo thói quen, ánh mắt lưu luyến trên người Mạc Ninh. Hôm nay đi vội vàng, cô cũng không buộc tóc, tóc dài tự nhiên buông xuống vai, lúc đầu là đi thăm người bệnh nên cô ăn mặc cũng tuỳ ý, một chiếc áo khoác rộng thùng thình, một chiếc áo T-shirt màu đen, một chiếc quần Jean bình thường, mặc dù thế, Vương Tường Viễn nhịn không được phải thốt lên lời khen.“Có người nào đã từng nói chưa, Mạc tiểu thư, trên người cô luôn phát ra một loại hấp dẫn, đặc biệt… nói thế nào nhỉ, đặc biệt… làm cho người ta nhịn không được nghĩ sao mình có thể nhìn thấy điều đẹp đẽ đó”.
Mạc Ninh lắc đầu cười.“Vương tổng là người đầu tiên nói thế, cảm ơn”.
Bên cạnh Vương Tường Viễn có một trợ lý nam, một trợ lý nữ, cả hai đang chăm chú nhìn Mạc Ninh, sau đó, trợ lý nam đột nhiên hé mắt, gật đầu cung kinh nói.“Cố tiên sinh, xin chào”.
Nữ trợ lý cũng nói.“Cố tiên sinh, xin chào”.
Vương Tường Viễn nhìn Cố Chuẩn cười ý vị thâm trầm, lời nói càng thâm trầm hơn “Thì ra là thế”.
Cố Chuẩn cười cười, không nói tiếp chủ đề này, đưa tay nhìn đồng hồ.“Sắp đến giờ bay, Mai Địch không ở cùng với cậu sao?”.
Vương Tường Viễn “Mình nghĩ cậu sẽ đưa cô ấy đến”. Rồi đột nhiên nghĩ đến gì đó, Vương Tường Viễn cười và bồi thêm một câu “À, mình quên mất, cô ấy không có số điện thoại riêng của cậu nhỉ”.
Cố Chuẩn.“Cô ấy cũng không tìm mình”.
Nghe hai người nói đến đây, Mạc Ninh chợt nhớ ra.“Đúng rồi, buổi chiều Mai tiểu thư có đến bệnh viện thăm dì”.
Cố Chuẩn cùng Vương Tường Viễn đồng loạt nhìn cô, Mạc Ninh bị ánh mắt của hai người tập kích làm không tự nhiên, cười cười nói.“Tôi cũng không có giấu Mai tiểu thư”.
“Thật đáng tiếc nói cho cô biết, cô có lẽ chính là nguyên nhân khiến cô ấy biến mất”. Vương Tường Viễn nói thẳng.
Mạc Ninh đưa ngón tay chỉ vào mặt mình “Tôi ư?”.
Vương Tường Viễn gật đầu, thần sắc đột nhiên nghiêm túc. Mạc Ninh không thể không nhìn Cố Chuẩn, anh đang cau mày, nhìn thấy ánh mắt thăm dò của cô, anh tự nhiên kéo cánh tay đang chỉ vào mình của cô xuống, trước mặt ba người cầm tay cô nói.“Không liên quan đến em”.
Chứng kiến cảnh này, Vương Tường Viễn đột nhiên thấp giọng cười, lúc này, sau lưng van