Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đen Ăn Đen

Đen Ăn Đen

Tác giả: Cư Ni Nhĩ Tư

Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341226

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1226 lượt.

g lên tiếng loa báo của sân bay, nữ trợ lý đi lên khẽ nói.“Nên lên máy bay rồi, Vương tổng”.
Vương Tường Viễn một lần nữa nhìn hai người thật lâu nói.“Chỉ mong sau này có cơ hội tham dự hôn lễ của hai người, thẳng thắn mà nói, hai người rất xứng đôi. Có điều” thái độ đột nhiên thay đổi, anh ta nói “Tôi không phải rất xem trọng hai người”.
Cố Chuẩn phản ứng rất nhanh “Dựa vào kinh nghiệm đầu tư bao năm, xin phép cho mình không nói, cậu xem tốt, bình thường là không tốt”. Lời nói ra anh còn hào phóng tặng cho Vương Tường Viễn một nụ cười.
Vương Tường Viễn cười cười vỗ vai Cố Chuẩn.“Mình đi, Mai Địch… chăm sóc cô ấy tốt nhé”.
“Cảm ơn đã quan tâm”. Cố Chuẩn đứng nguyên tại chỗ.
Vương Tường Viễn gật nhẹ đầu, xoay người nhìn vào nơi tay hai người đang giao nhau, sau đó nhanh đi về phía trước, hai trợ lý lễ phép khon người nói “Tạm biệt” sau đó theo sát.
Đợi bọn họ đi xa, Mạc Ninh hướng ánh mắt dò xét nhìn người bên cạnh nói.“Hai người thật sự là bạn sao? Ý tôi là… bạn tốt ấy”.
Cố Chuẩn cúi đầu nhìn cô.“Ai nói bọn tôi là… bạn tốt?”. Hai chữ “bạn tốt” kia thoát ra khỏi mồm Cố Chuẩn có chút quái dị, Cố Chuẩn không tự giác hơi nhíu mày.
Tay anh vẫn nắm tay cô, xoay người kéo cô rời đi, Mạc Ninh không cam lòng quơ quơ tay đang bị anh nắm nói.“Đây là đáp án của anh sao?”.
Cố Chuẩn không nói gì, thật lâu sau trả lời thắc mắc của cô bằng một chữ “ừ” với ngữ khí dịu dàng.
Trái tim Mạc Ninh rất nhanh bị vui mừng theo cấp số nhân xâm chiếm.
Trước kia cô chưa bao giờ phát hiện mình đối với tình yêu lại dễ thoả mãn đến vậy, có điều không có biện pháp, một chữ “ừ” đối với cô đã lãng mạn như câu nói.“Anh thích em, anh yêu em”.
Cửa thủy tinh trong suốt tại đại sảnh sân bay phản chiếu bóng dáng hạnh phúc của hai người, hai người trên kính thủy tinh đang nhìn nhau cười hạnh phú.
Có một loại hạnh phúc, không cần nói cũng biết.
Buổi tối Cố Chuẩn có việc, hai người không ăn cơm cùng nhau, Cố Chuẩn đưa Mạc Ninh về nhà liền rời đi. Lúc anh đi, Mạc Ninh thờ phào nhẹ nhõm, đứng trước cửa dưới tầng đón gió cười ngây ngốc rồi mới xoay người vào nha.
Chu Nhất Nặc không ở nhà, Mạc Ninh gọi điện cho bạn, thật lâu không có người nhấc máy, có lẽ cô ấy đang đi ra ngoài dạo phố nên không nghe thấy, Mạc Ninh không gọi nữa, vừa tắt điện thoại lại thấy điện thoại của Cố Chuẩn gọi đến.
Mạc Ninh nhấc máy, một tay cởi áo khoá, tìm điều khiển mở hệ thống sưởi hỏi.“Đến công ty rồi sao?”.
“Còn trên đường”.
“Sao thế?”.
“Ngày mai… bận không?”.
Động tác cởi áo của Mạc Ninh dừng lại, ngay sau đó nói “Không có”. Lại mặt dày bồi thêm một câu.“Muốn hẹn tôi?”.
Khoé môi Cố Chuẩn khẽ cong lên.“Cố lão tiên sinh muốn gặp em”.
Mạc Ninh leo lên giường “A, thì ra là bác Cố muốn hẹn tôi, thật sự không ý tứ, là tôi tự mình đa tình”.
Cố Chuẩn “Ô, Cố lão tiên sinh không tiện nói chuyện lâu, cho nên, ông hẹn em sau mười giờ”.
“A?”.
“Tôi ngày mai cũng vừa hay… không có việc”.
Có tiếng Mạc Ninh nhịn cười, lại nhịn không được ý cười trong lời nói “Cố tiên sinh nói rõ ý đi”.
“Không bằng cùng ăn một bữa cơm, Mạc tiểu thư thấy sao”. Cố Chuẩn thản nhiên nói.
“Cố tiên sinh vẫn đang lái xe sao?”.
“Ừ”.
“Không lo an toàn sao? Cuộc điện thoại này có thể đợi đến công ty rồi gọi cũng được mà”.
“Không có Mạc tiểu thư ngồi bên cạnh, tôi tin tưởng tôi lái xe rất an toàn”.
Trước mắt Mạc Ninh pháo hoa nở rộ. Cô nhắm mắt cho bình tĩnh, pháo hoa vẫn bay đầy trước mắt “rầm rầm rầm”, mơ hồ còn nghe thấy tiếng.
Đêm hôm đo Chu Nhất Nặc không về. Hơn chín giờ, Tô Dã Nghi đã lâu không xuất hiện lại gọi điện cho cô, mở miệng nói.“Điện thoại của mình mới khoá hơn một tháng, vừa mở máy”.
Mạc Ninh ngước mắt nhìn trời “Cậu nhớ đến mình chứng tỏ bệnh nguy kịch rồi? Khởi động máy chuyện đầu tiên là gọi cho mình, đúng là thụ sủng nhược kinh nha”.
“Mình… mình thực sự là có chuyện quan trọng muốn nói. Trưa hôm nay…Chu Xung tìm mình”.
Đã lâu Mạc Ninh không nghe đến cái tên “Chu Xung”, đối với cái tên này ấn tượng của cô luôn dừng lại ở một đêm nào đó hai năm trước, Chu Nhất Nặc mặt đầy xuân ý nói với cô “Cậu biết không? Thì ra mình luôn gọi nhầm tên anh ta, anh ta không phải là Chu Vũ Trung, mà là Chu Xung. Cậu biết chữ Xung nào không? Chính là cái chữ rất lạ, là sự kết hợp của chữ Vũ trong Mao Vũ, Trung trong Trung Quốc đó, cái tên bị cấm từ lâu”. Tô Dã Nghi không dám nói, Mạc Ninh cũng không dám nhắc đến. Cho nên, hôm nay lúc Tô Dã Nhi nói, Mạc Ninh chỉ cảm thấy lạ lẫm.
Mạc Ninh nói “Cậu từ từ rồi nói”.
Tô Dã Nghi khẽ thở dài nói.“Anh ta tới công ty tìm mình, đúng là điên rồi, còn hỏi Chu Nhất Nặc giờ ở đâu, công ty mình ai cũng nhìn mình, làm mình hoảng. Cậu biết không, cấp trên là đồng nghiệp đều ở gần đó anh ta vẫn cứ lôi kéo mình, mình bị hù chết, chưa từng gặp qua…”.
Mạc Ninh nhắm mắt lại.“Nói vào trọng tâm”.
Tô Dã Nghi khẽ dừng một chút, kế tiếp nói nhỏ.“Quan trọng nhất là, mình đã cho anh ta biết”.
Mạc Ninh.“Nói cho anh ta biết gì?”.
“Nói cho anh ta biết Chu Nhất Nặc đang ở thành


Pair of Vintage Old School Fru