Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đen Ăn Đen

Đen Ăn Đen

Tác giả: Cư Ni Nhĩ Tư

Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341228

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1228 lượt.

ngày mai thật sự không có tin tức, có lẽ nên báo cho cảnh sát”.
Khóe miệng Mạc Ninh run run: “Em mong rằng sáng mai cô ấy lại đột nhiên xuất hiện”.
“Anh cũng hy vọng”.
Mạc Ninh nhìn anh, anh cũng nhìn cô, sau khi nhìn nhau một lúc lâu, hai người đều nở nụ cười. Sau đó, người phục vụ mang hai bát mỳ nóng hầm hập ra, Mạc Ninh cầm lấy chiếc đũa, còn tưởng mình sẽ không ăn được nhiều, nhưng đến lúc quán ăn sắp đóng cửa, Mạc Ninh đã ăn được nửa bát. Nếu không phải nhân viên cửa hàng thật sự lễ phép mời bọn họ rời đi, cô hoài nghi mình sẽ ăn hết cả bát mỳ.
Bên ngoài vẫn lạnh như cũ. Hai người vào trong xe, sau khi thắt dây an toàn, Mạc Ninh bỗng nhiên nói: “Em không muốn về nhà”.
Cố Chuẩn khởi động xe, tầm mắt thẳng tắp phía trước: “Được thôi, phu nhân”.
Buổi tối ở thành phố G đèn đuốc sáng trưng, có vẻ như thời tiết quá lạnh, đường cái rất thưa thót người, Cố Chuẩn lái xe thật chậm, Mạc Ninh mở cửa kính xe ra một chút, gió ngoài cửa sổ liền phả vào thổi lên trán cô, bị gió thổi trúng cô hoàn toàn tỉnh táo lạiề Chu Nhất Nặc tuy rằng tùy hứng, cũng không phải là người vì yếu đuối mà phí hoài bản thân, có lẽ cô ấy đang cùng Chu Xung nói chuyện, Mạc Ninh tin rằng cô ấy sẽ không gặp chuyện không may. Ví dụ rất đơn giản, nếu gặp chuyện không may, khi Chu Xung kiên trì muốn ngoại, thì cô ấy đã đi. Nhưng cuối cùng, Chu Nhất Nặc vẫn rất tốtđấythôi
Có lẽ gặp mặt với Chu Xung sẽ thay đổi cuộc sống hiện tại của cô ấy?
Tự an ủi mình như vậy, Mạc Ninh nhẹ nhàng thở ra. Kéo cửa sổ xe lên, quay đầu nhìn Cố Chuẩn, cô chăm chú theo dõi anh, sau đó nói: “Có người từng gần gũi nhìn anh như vậy chưa? Giống như lúc này?”.
Mạc Ninh một bên chờ anh trả lời, một bên quan sát từng biến hóa rất nhỏ của anh, nhưng đáng tiếc là, trên mặt anh chẳng có gì biến hóa. Trước khi anh trả lời, Mạc Ninh đã đưa ra một kết luận: “Mặt không đỏ, tim không đập mạnh, xem ra rất thường bị người khác trêu chọc”.
Thật là ngoài ý muốn của cô, nhưng dường như hai từ “trêu chọc” này có vẻ như làm cho Cố Chuẩn hơi hơi nhíu mày. Ngay sau đó anh nói: “Em là người đầu tiên”.
“Chà, thật là vinh hạnh”.
“Cũng có một câu hỏi cho em, em cững hay có thói quen trêu chọc người khác?”.
Mạc Ninh cười trong lòng, trên mặt bày ra biểu tình làm như đang nhớ lại, sau đó gật đầu nói: “Thật đáng tiếc, anh không phải là người đầu tiên”.
Khóe miệng Cố Chuẩn nhếch lên một cái rất nhanh.
Nụ cười của Cố Chuẩn làm cho Mạc Ninh cảm thấy không phục cho lắm, dường như lời nói của cô đối với anh không có chút ảnh hưởng, cô nói thẳng ra: “Bạn gái là một cô gái không chút giữ ý như vậy làm anh cảm thấy vui vậy sao?”.
Ý cười của Cố Chuần càng thêm sâu, anh thản nhiên nói: “Chà, từ ‘bạn gái’ này dùng rất thỏa đáng”.
Mạc Ninh: “…”
Im lặng cả nửa ngày, Mạc Ninh vẫn không cam lòng, dù sao cô vẫn mang tiếng là người còn độc thân, vì thế cô lấy bộ mặt đàn chị đánh giá Cố Chuẩn: “Thật sao, không có người nào trước đây à? Dì Hoàng vẫn nói anh rất có duyên với phụ nữ”.
“Thế nên sao?”.
“Thế nên… Mắt nhìn người của em coi như không tệ lắm, vẻ bề ngoài của anh làm cho người ta có cảm giác muốn phạm tội đó, xem như đây là lợi lộc của riêng em vậy, thật có lỗi, em là một người ham thích hư vinh”. Mạc Ninh chỉ muốn trả thù một chút, lại không biết, giữa đêm dài tĩnh lặng không phải là thời điểm tốt để trả thù, dường như thời điểm này thích hợp cho việc khác hơn…
Cố Chuẩn đem xe rẽ vào gần lối đi bộ rồi dừng lại, vẫn giữ nguyên bộ dáng bất động thanh sắc (ngồi yên không động đậy không có biểu cảm gì), vẻ mặt anh có vẻ hơi nghiêng trọng, Mạc Ninh khinh thường nghĩ có gi mà khiến anh phải như vậy.
Cô ngẩn người nhìn Cố Chuẩn tháo dây an toàn, nghĩ rằng sau đó anh sẽ mở cửa ra khỏi xe. Cho nên, khi giây tiếp theo đến, cô nhận ra mình hoàn toàn nghĩ sai.
Cho đến khi Cố Chuẩn áp môi lên môi cô, cho đến khi cả người cô bị anh ôm chặt lấy, ban đầu cô còn muốn cời dây an toàn ra, không ngờ tư thế này ngược lại tạo cơ hội cho anh tiến công áp đảo cô, ngay tại thời điểm thiên thời địa lợi nhân hòa đó anh, liền tiến quân thần tốc, Mạc Ninh ngay từ đầu đã như người lính quăng mũ cởi giáp, cuối cùng còn bị biến thành tù nhân một cách hoàn chỉnh, uất ức nhất là, ngay cả giãy dụa cũng không được.
Vừa hôn xong, môi Cố Chuẩn dừng lại ngay tại bên tai cô nhẹ nhàng nói rõ từng từ: “Anh là người thứ mấy?”.
Mạc Ninh không có đủ không khí thở gấp, mơ mơ hồ hồ nói.“Cái gì… hơn một người?”.
Cố Chuẩn ở bên môi cô hung hăng cắn xuống, dem hai chữ “trêu chọc” thả vào miệng cô, lại xảy ra một trận công thành đoạt đất.






Cứu vớt Mạc Ninh chính là tiếng điện thoại, muộn như thế, cô đoán là Chu Nhất Nặc gọi điện báo bình an, vội vàng lấy điện thoại mới phát hiện là điện thoại của Hứa Thư Hoài. Nhấc máy, Mạc Ninh nhẹ “alo” một tiếng.
Điện thoại bên kia có tiếng nhạc, còn có tiếng người hít thở, chính là không hề nói chuyện. Cố Chuẩn đang ở bên tai cô, anh đang ở nơi mẫn cảm nhất của cô hít thở,


pacman, rainbows, and roller s