Tác giả: Cư Ni Nhĩ Tư
Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341209
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1209 lượt.
thành thật, sẽ ngoan ngoãn nghe lời hướng dẫn viện, cả thở mạnh cũng không dám.
Cô lại không nhận ra, một bên bao tay của Cố Chuẩn đã được bỏ ra, bởi vì trạng thái hiện tại của hai người chính là bị treo lên thành hình chứ đại bởi vô số dây nhỏ, Cố Chuẩn phải mất rất nhiều thời gian mới chạm được vào tay Mạc Ninh, lại cũng mất bằng đấy thời gian giúp cô thành công cởi một bên găng tay ra, dùng lực cổ tay dùng sức nắm chặt tay cô.
Cho đến khi Cố Chuẩn dùng sức gọi tên cô, cô mới phát hiện tay đã bị anh mắn, cả người đều bị giam cầm, chỉ có chỗ bị nắm là có được cảm giác chân thực, người kia dùng sức nắm tay cô như thế, loại cảm giác kỳ quái khó có thể hình dung chạy nhanh lên não, sau đó đưa về tim, tiếp đó trái tim như một ngọn núi lửa đang chuẩn bị cho đợt phun trào, lộn xộn, kích thích, cảm giác này thật khiến cô không thể hình dung nổi.
Cô cảm động đến muốn khóc.
Khó khăn nhất đã trải qua, đúng là nhờ cái nắm tay này.
Đột nhiên bên tai truyền đến tín hiệu âm thanh, giọng của hướng dẫn viên vang lên.“Trời ạ, hai người đang làm gì. Tại sao lại cởi bao tay ra”.
Lúc này Mạc Ninh mới nhớ ra, bên dưới thân máy bay có gắn camera để chụp hình cho du khách, hành vi này của hai người đã bị phát hiện, trong lúc Mạc Ninh khích động trong lòng, lại nghe được giọng của Cố Chuẩn.“Xin lỗi, bao tay hình như đã rơi trong rừng rậm, hướng dẫn viên, anh muốn chúng tôi quay lại nhặt sao?”.
Hướng dẫn viên rầm rì một tiếng, nhưng cũng không nói gì nữa, tín hiệu đã không còn, Mạc Ninh cảm thấy được nơi bị nắm kia căng lên rất nhiều.
Đột nhiên, máy bay hơi nghiêng, nghiêng dần. Mạc Ninh còn chưa kịp hỏi, bên kia Cố Chuẩn đã đưa ra đáp án.“Muốn tăng tốc, nắm chặt tay anh”.
Mạc Ninh nắm chặt tay anh, đột nhiên muốn nhắn chặt mắt, Cố Chuẩn lại bồi thêm một câu “Không cần phải nhắm mắt”.
Cảm nhận được sự kích động của bản thân, lại cảm nhận được cảm giác kích thích chết người, Mạc Ninh nhanh chóng trả lời.“Em không mở”.
Máy bay đã tăng tốc, rời khỏi tốc độ bay bình thường khiến lực cản không khí bốn phía tấn công họ, bởi vì bị phân tán cho nên dưới áp lực này, Mạc Ninh cảm nhận rõ ràng cảm giác mình đang bay lượn trong những cơn gió. Trái tim càng đập nhanh hơn, càng đập mạnh hơn, giống như đang trôi nổi giữ không trung, cô cảm giác cơ thể mình càng lúc càng nhẹ, chỉ có nơi được anh nắm chặt mới có cảm nhận được sự hiện hữu của bản thân, cô cảm thấy từng tế bào trong cơ thể như đang giãn ra, bay lượn giữa trời đất bao la, như một chú chim nhỏ, máy bay vì tăng tốc mà chao nghiêng, trong thoáng chốc cô có thể nhìn thấy Cố Chuẩn, nhưng cũng bởi vì hồi hộp mà đã vội thở ra một làn khí, phủ lên kính khiến cô không nhìn rõ anh lắm. Thực chất với tốc độ bay như thế, những cảm giác chấn động đó, nếu kính không bị mờ cô cũng sẽ không thể nhìn rõ anh. Nhưng cô lại ôm một suy nghĩ đơn giản như thế, lần thứ hai chao nghiêng, cô cố gắng nín thở, sau đó, chỉ trong tíc tắc, cô đã nhìn thấy ánh mắt anh.
Anh cũng nhìn thấy cô.
Anh cũng bởi vì muốn nhìn cô mà cũng nín thở để kính không bị mờ. Cô hoàn toàn có thể tưởng tượng đôi mắt kia đang nhìn mình thế nào, nhất định là đang toả sáng, sẽ cho người ta cảm thấy anh đang hút mình vào sâu trong mắt, chân thật chứ không phải là ảo ảnh.
Anh cứ như thế chăm chú mà trực tiếp nhìn cô.
Có lẽ vì muốn chứng thực ý tưởng của cô, Cố Chuẩn nắm tay cô chặt hơn, khi cảm nhận được cảm giác này cả người Mạc Ninh chấn động, sự kích động này giống như có một luồng điện chạy qua người cô, có điều chỉ trong chớp nhoáng, trái tim Mạc Ninh đập liên hồi, trong đầu cũng có chút nhạy cảm, sau đó, toàn thân trở nên nóng bừng, nội tâm điên cuồng gào thét.
Cô say mê trong cảm giác đó, những âm thanh của tiếng động cơ lọt vào tai, tất cả đều như hư ảo, cô muốn hét lên nhưng hoàn toàn không có sức lực, chậm rãi, cô dần dần không cảm thấy được sự tồn tại của bản thân nữa, có cảm giác mình sẽ cứ như thế mà ngất đi.
Bởi vì lo lắng trái tim phụ nữ không chịu được kích thích lâu, vì thế thời gian tăng tốc cũng không kéo dài, sau một hồi cao triều, tốc độ dần trở nên bình thường, tốc độ cao đã qua đi, trở lại tốc độ bình thường khiến người ta cảm thấy nhẹ nhàng hơn nhiều, gió như những bàn tay bé nhỏ dịu dàng đùa chơi, nhẹ nhàng vuốt qua mỗi dây thần kinh trên người cô, sau đó dần dần, cô khôi phục lại tri giác, trong mắt lần nữa hiện lên khung cảnh tuyệt đẹp, chim chóc bay ngang qua người bọn họ. Bởi vì máy bay không giống với những thứ lưu chuyển trong không khí, nó sẽ không sợ chim. Cũng chính vì thế mà những sinh mệnh tồn tại song song này càng làm người khác cảm thấy mình giống như chúng, giống như đang mọc cánh, giữa khoảng trời bao la, tự do bay lượn…
Cả đời Mạc Ninh chưa từng có cảm giác thư thái như thế, có thể chân thật cảm nhận được một cảm giác “thần tiên” thần kỳ.
Máy bay mang theo hai người bay qua rừng mưa, đến một nơi khác trên đảo. Có ba người chạy đến giúp đỡ, lúc chân Mạc Ninh chạm đất đã hoàn toà