XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đen Ăn Đen

Đen Ăn Đen

Tác giả: Cư Ni Nhĩ Tư

Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341318

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1318 lượt.

n không đứng vững, may mà lập tức được đỡ nằm ngửa trên một tấm đệm, không chút sức lực ngửa cổ nhìn bầu trời xanh thẳm, chỉ cảm thấy đầu óc choáng váng, nhắm mắt lại vẫn thấy choáng váng. Nhân viên công tác đầu tiên giúp họ kiểm tra sức khoẻ, xử lý một số trang bị quan trọng, giúp hai người làm quen với môi trường, lúc này mới cởi bỏ hoàn toàn trang bị trên người.
Sau khi gánh nặng trên người được trút bỏ, Mạc Ninh vẫn nằm trên khối bọt biển, miễn cưỡng không muốn di động. Cho đến khi Cố Chuẩn gọi cô.“Đứng dậy đi một chút đi”.
Hai mắt Mạc Ninh mờ mịt, cố gắng mở mắt, mặt trời đã lên cao, đập thẳng vào mắt, Mạc Ninh không thể không nhắm mắt lại lần nữa, khẽ “Ô” lên một tiếng, biểu đạt ý mình không muốn đứng dậy.
“Mệt lắm sao, mang em đến một nơi mát mẻ để nghỉ ngơi, cầm tay anh”. Cố Chuẩn đi đến trước mặt cô, hơi nghiêng người, giúp cô che đi ánh nắng mặt trời, cô hơi trợn mắt, lại chỉ thấy hình ảnh anh đang khuếch đại trước mặt mình, ánh mặt trời chiếu vào phía sau anh, trái tim Mạc Ninh đập không ngừng, không do dự, vươn tay nắm tay anh.
Anh dùng sức đem cô kéo lên, Mạc Ninh nghĩ anh chỉ muốn kéo cô dậy rồi sẽ dìu cô đi, không nghĩ đến sau khi cô được kéo lên, anh thuận tay bế bổng cô lên. Gần hai mươi năm qua Mạc Ninh chưa từng bị người nào ôm, vừa bị anh ôm lên một giây kia, vì không quen thiếu chút nữa cho rằng bản thân sẽ ngã xuống, vì vậy theo phản xạ có điều kiện nắm tay vai anh, tay kia tiện đà quàng lên cổ anh.
Trong lòng Mạc Ninh phiền muộn, rất sợ phía trước có vài người ngoại quốc cao lớn ở đó, đứng xem kịch vui, nhìn bộ dạng mình trong lòng Cố Chuẩn…
Cuối cùng vẫn phải nằm im.
Cho đến khi Cố Chuẩn ôm cô mở cửa, vào trong phòng, không có người nào ra chào đón, mạc Ninh mơ hồ cảm thấy lạ, khó hiểu hỏi.“Trong này… có người ở sao?”.
“Đương nhiên”.
“Bạn của anh?”.
“Ừ”.
“Anh có bạn ở Tahiti? Em nhớ lần trước em nói với anh, anh nói anh không biết gì cơ mà”.
“Anh có nói người này là người Tahiti sao?”.
Cố Chuẩn nói đến đây, Mạc Ninh chắc chắn rằng nơi đây là của một người bạn giàu có nào đó của anh, chỉ có điều người giàu có này không phải người đảo Tahiti. Suy nghĩ một lúc nói “Thả em xuống đi”.
“Lên tầng trước đã”. Sau một hồi xóc nảy, có tiếng bước chân đạp lên bậc thang gỗ dội vào tai, Mạc Ninh đã không bị ánh sáng chiếu thẳng vào, trong mắt chỉ nhìn thấy một chiếc cằm, không biết vì sao, khi Mạc Ninh ngẩng đầu và nhìn thấy cằm anh lại cảm thấy có một chút xúc động, thật muốn xông lên cắn một cái.
Mạc Ninh cảm thấy vô cùng xấu hổ vì định lực không đủ, mặc dù cô ý thức được việc này, nhưng lại không ngừng nghĩ đến hành động kia.
Cố Chuẩn đưa cô đến một căn phòng, giường rất lớn, rất êm, anh đem cô đặt cẩn thận trên giường, sau đó ở bên giường nói “Phòng tắm ở bên kia, em có thể tắm một chút, trong tủ có khăn tắm, nếu quá mệt có thể ngủ một lát”. Sau đó nhìn ra phía ngoài, anh nói tiếp.“Cơm trưa sẽ gọi em”.
Rời khỏi khuôn ngực kia, mất đi sự ấm áp, Mạc Ninh lại vô thức đưa tay vuốt tóc.
Cô vuốt tóc đến cả nửa ngày, Cố Chuẩn nhanh tay nắm lấy tay cô, anh cười đến gập cả bụng, đem tay cô áp lên giường, trong mắt dạt dào ý cười, bờ môi như gió, thổi bai mọi rung động. Sau đó, cúi đầu, chuẩn xác và nhanh chóng hôn cô.
Quả thật Mạc Ninh hoàn toàn không tiêu hoá kịp nụ hôn nay, hôm nay khi bay trên không hô hấp của cô đã đạt giới hạn, Cố Chuẩn hôn cô sâu như thế, không tránh khỏi khiến cô liên tục thở hổn hển.
Cố Chuẩn rất thông cảm lùi xa cô, Mạc Ninh hít thở thật nhanh. Buông tay cô ra, anh giúp cô vuốt lại tóc dang lộn xộn, đứng thẳng người nói.“Em nghỉ ngơi trước đi”.
Mạc Ninh “Ừ” một câu.
Cho đến khi hoàn toàn không nhìn thấy anh nữa, tay Mạc Ninh mới tìm lại được cảm giác, nâng lên ôm lấy mặt, mặt cô đã nóng như bị bỏng.
Cô không tắm, bởi vì giường quá mềm, không đến mười phút, cô đã ngủ say.
Ngủ đến khi tự nhiên tỉnh dậy, khi bay trên không, trên người không ít mồ hôi lạnh, hiện tại cô mới cảm thấy cả người không thoải mái. Vì thế đến tủ tìm khăn tắm để đi tắm.
Qua nửa tiếng, tư duy mới trở lại, giờ mới nghĩ ra hiện tại cô không có quần áo để thay, cô giống như những lần đi công tác trước, nhanh chóng giặt sạch nội y, sau đó phơi tại phòng tắm. Cầm máy sấy tóc đi ra cửa, trong phòng có tiếng điện thoại vang lên.
Mạc Ninh tìm nửa ngày mới tìm thấy điện thoại, nhấc máy lên, đầu bên kia có một giọng nói tiêu chuẩn, tiếng phổ thông trôi chảy hỏi.“Mạc Ninh tiểu thư ạ?”.
“Vâng, xin hỏi ai vậy ạ?”.
“Tôi là Hank, Cố tiên sinh dặn tôi sáu giờ tối điện thoại cho cô, ngài ấy muốn cô lên sân thượng, bởi vì trên đó không có điện thoại, vì thế ngài ấy đặc biệt dặn tôi thông báo cho cô, không cần suy nghĩ nhiều, tầng chót chỉ có mình ngài ấy”.
Mạc Ninh nhẹ nhàng cám ơn.
Mạc Ninh không tìm được đồng hồ, cũng không biết mình đã ngủ bao lâu, trong phòng rèm cũng che kín, cô cũng không biết được bây giờ đang là giờ nào. Vừa rồi nghe Hank nói là sáu giờ, cô còn có chút không tin, đi đến cửa sổ lớn bên cạnh, kéo rèm lên, đập vào