Tác giả: Cư Ni Nhĩ Tư
Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341311
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1311 lượt.
mắt chính là cảnh biển trời chiều đồ sộ. Mặt trời như một khối cầu khổng lồ, lại giống như một lòng đỏ trứng, đang tan trong nước biển, phía xa xa mặt biển như được nhuộm một sắc cam rực rỡ.
Mạc Ninh đột nhiên cảm thấy đói. Đứng ở cửa sổ nhìn hồi lâu, cô cuối cùng quyết định nắm chắc dây áo, sau đó soi gương chải lại mái tóc, mở cửa phòng, men theo bậc thang đi lên tầng.
Sân thượng quả nhiên có đầy đủ điều kiện. Một giàn hoa dài, trên mặt đất một lớp cỏ sạch sẽ, đi lên, tầm mắt Mạc Ninh phóng ra xa, ở phía tây, nơi mặt trời đang hạ xuống, nhìn thấy một bóng lưng, anh đang nhàn nhã ngồi trên ghế, bên cạnh bày một chiếc bàn trà, bên trên đặt một chiếc ấm bằng sứ tinh xảo.
Mạc Ninh nhét hai tay vào túi áo, nhẹ nhàng đến gần anh mới phát hiện lúc này anh cũng đang mặc áo ngủ, gác chân, lười biếng đung đưa ghế, khi Mạc Ninh nhìn thấy mặt anh là lúc anh đang vươn tay cầm chén bằng sứ trên bàn. Mạc Ninh thấy anh không mở mặt, biểu hiện cũng không thay đổi, vừa muốn mở miệng tạo tiếng động làm anh giật mình lại nhìn thấy khoé miệng anh đột nhiên cong lên.“Thật xin lỗi, anh cũng muốn phối hợp với em, nhưng anh thật sự không nhịn cười được”.
Bị phát giác Mạc Ninh mới ý thức được sự ngây thơ của mình, nhẹ nhàng đi đến chỗ anh. Ngồi xuống ghếbên cạnh, cô nói.“Ngồi ở đây lâu rồi sao?”.
“Cũng không lâu lắm”. Cố Chuẩn xoay đầu lại.“Đói bụng không? Em đã ngủ rất lâu”.
“Vâng, có hơi đói”. Mạc Ninh thẳng thắn.“Bạn của anh không có nhà sao? Em thật sự không tiện gặp người lạ”.
Cố Chuẩn tiếp tục vui vẻ.“Đây là một khách sạn”.
“A? Anh nói bạn của anh ở…”.
“Anh cùng bạn gái của anh ở nơi này”. Cố Chuẩn cắt lời cô, buông chén sứ trên tay, anh đứng dậy nói.“Đi lấy đồ ăn cho em”.
Mạc Ninh trừng mắt nhìn từ phía sau anh, anh gần đây càng lúc càng thích đùa giỡn cô. Mà cô ở trước mặt anh càng ngày càng giống kẻ ngốc nghếch. Vừa nghĩ đến ngu ngốc, trong đầu Mạc Ninh không nhịn được hiện lên hình ảnh của Tô Dã Nghi, bộ mặt làm người khác không thể không giáo huấn, nghĩ bản thân cũng dần trở nên giống cô ấy, trong lòng Mạc Ninh buồn bực.
Sau đó, cố gạt đi buồn bực, cảm xúc của cô lúc này chủ yếu vẫn là hạnh phú. Cô nhớ rõ Tô Dã Nghi đã từng nói với cô, phụ nữ trước mặt người đàn ông của mình ngốc nghếch không phải vì ngu ngốc, mà vì tin tưởng, quá ỷ lại, tin tưởng vào anh, ỷ lại vào anh cho nên mới lười biếng, không muốn suy nghĩ, phỏng đoán, không muốn lãng phí chất xám…
Trong lòng Mạc Ninh vô cùng hi vọng mình sẽ là một người như thế, ở trước mặt anh, cô có thể không phải mệt mỏi tính toán gì, yên ổn an toàn, chỉ cần làm một cô gái ngốc của anh là được rồi. Cô đã làm người thông minh quá lâu rồi, đột nhiên cũng đã đến lúc muốn trở thành kẻ ngốc.
Nghĩ đi nghĩ lại, xét theo khía cạnh khách quan mà nói, Mạc Ninh cảm thấy Tô Dã Nghi cũng là người như thế, phần lớn thời gian trôi vào vòng xoáy cuộc đời, thời khắc mấu chốt cũng sẽ tìm ra ánh sáng.
Cố Chuẩn mang đến cho cô một phần ăn rất lớn, Mạc Ninh nhìn cách ăn mặc của anh và cô giống nhau, có chút vui vẻ đoán rằng chắc anh cũng làm giống mình, trên người ngoại trừ áo choàng tắm chắc cũng không có gì. Nghĩ đến khả năng này Mạc Ninh lại bắt đầu tưởng tượng nếu bỏ chiếc áo choàng tắm kia ra Cố Chuẩn sẽ thế nào.
Ánh trăng phía ngoài làm cô càng thêm YY, càng thêm kiên định.
Cố Chuẩn bưng đến cho Mạc Ninh một bát cháo hoa, gạo được ninh nhừ, nhìn rất nhiều. Bên cạnh còn cẩn thận bày một phần quả trám.
Mạc Ninh cười hì hì nhận lấy.“Nhân viên biết nói tiếng phổ thông, còn biết nấu cháo… Xem ra đã tiêu rất nhiều tiền”.
Cố Chuẩn cười cười, không nói gì, dọn xong đồ ăn, đúng thẳng người, tiếp tục nhìn về phía xa.
Mạc Ninh bê cháo lên, dùng thìa bằng sứ múc từng thìa từng thìa uống.
Cùng với cảnh sắc, hành động của hai người rất hài hòa, giống như không cần tập cũng đều như nhau. Mạc Ninh ngoan ngoãn ăn cháo, thỉnh thoảng kẹp một chút trám, ánh mắt ngẫu nhiên dời đi, cũng chỉ nhìn lướt qua những bồn hoa trên sân thượng, Cố Chuẩn vẫn tiếp tục nhìn biển, ánh mắt bị dòng nước lôi đi, suy nghĩ giống như đang dừng ở tân chân trời.
“Trời sắp tối rồi”.Cố Chuẩn nói. Nghiêng đầu nhìn thấy Mạc Ninh đã ăn cháo xong, anh đề nghị.“Xuống dưới đi một chút nhé”.
Mạc Ninh lau miệng, nói.“Đi thôi”.
Cô cho rằng đi xuống dưới sẽ đi đường cũ, cứ thế đi xuống, Cố Chuẩn lại giữ tay cô nói “Đi bên này”.
Bên phía kia có một đường xuống thẳng bãi biển, Mạc Ninh có chút khó xử cúi đầu nhìn mình, nói.“Em mặc thế này có phải không tiện không”.
Cố Chuẩn nhìn cô từ trên xuống dưới.“Chúng ta đến nơi không có người”. Nói xong xoay người qua chỗ khác, trước khi đi một bước, đưa lưng về phía Mạc Ninh nói.“Anh cũng mặc không khác mấy”.
Mạc Ninh lúng túng, những lời này, tình cảnh mập mờ này càng khiến lòng người nổi lửa.
Hai người một trước một sau đi trên bờ cát, Cố Chuẩn chậm rãi đi về phía trước, khi lại đưa tay nhìn mặt trời đang chìm dần xuống biển, Mạc Ninh đi theo bước chân anh,