Tác giả: Cư Ni Nhĩ Tư
Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341188
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1188 lượt.
nh của Vincent xảy ra sự cố nhỏ, có ba phụ nữ sau khi uống trà lạnh đột nhiên xuất hiện phản ứng tiêu chảy, đi bệnh viện kiểm tra đi được thông báo là ngộ độc thức ăn. Mà ngày hôm đó họ cũng chỉ uống một loại trà thuộc tập đoàn Vincent có tên trà lạnh.“Magic tea”.
Sau khi trở về thành phố G Cố Chuẩn lập tức đến chỗ xảy ra sự cố, tự mình đến gặp ba người bị hại, cũng quyết định thu hồi toàn bộ sản phẩn “Magic tea” đã bán ra, yên cầu nhân viên kỹ thuật đến cùng bộ vệ sinh an toàn thực phẩm kiểm tra kỹ càng.
“Giải quyết mọi chuyện rất khả, đúng là công ty lớn có khác”. Sáng sớm hôm sau Mạc Ninh đã có mặt ở phòng chủ biên Lý, chăm chú nghe ông cho ý kiến.
“Tin tức này đăng hay không đăng?”. Mạc Ninh nói.
“Trước mắt, đợi kết quả kiểm tra đã, tạm thời không cần hành động thiếu suy nghĩ. Chỉ là, xảy ra sự cố như thế, mặc kệ sự thật thế nào, hình tượng của Vincent nhất định đã bị tổn hại, người tiêu thụ cũng không phải kẻ ngốc, bọn họ hoàn toàn có thể cho rằng Vincent đang che dấu sự thật…”
“Cho nên, Magic tea là sản phẩm nguy hiểm?”. Mạc Ninh một câu đã vạch trần.
Lý chủ biên gật đầu “Thanh danh ở nước ngoài của Vincent rất tốt, bọn họ chuyên làm những sản phẩm tiêu dùng hàng ngày, Cố Chuẩn kết hợp với thị trường Trung Quốc, nghiên cứu phát triểu sản phẩm trà, chuyện này chắc chắn đã có khảo sát thực tế, nhưng tất nhiên vẫn ảnh hưởng đến uy tín của tập đoàn, nếu như tôi đoán không nhầm, Magic tea rất có thể sinh nói, chính xác mà nói là sẽ chết non”.
Mạc Ninh lo lắng nhất chính là chuyện này. Ngành sản xuất thực phẩm trong nước sẽ bị viện giám sát quản lý rất nghiêm, một khi thực phẩm xảy ra vấn đề không an toàn, mặc kệ đúng hay sai, danh tiếng của công ty với thực phẩm đó sẽ bị ảnh hưởng. “Magic tea” là một tay Cố Chuẩn nghiên cứu phát triển, cô biết anh đã vất vả bao nhiêu, cô thậm chí còn đoán được nguyên nhân anh nhất định phải đưa “Magic tea” ra ngoài thị trường…
Bởi biết rõ điều này, cô cũng có thể dự đoán được chuyện này sẽ đả kích đến anh thế nào.
“Không cần quá lo lắng, nếu Cố Chuẩn không có năng lực đối phó với những chuyện này, anh ta cũng không có tư cách mang “Magic tea” đi xa hơn”. Lý chủ biên giống như đang an ủi.
Mạc Ninh giả bộ cười thoải mái.
Ngây người ở toà soạn một ngày, trên mạng không ngừng cập nhật những thông tin mới về Vincent Trung Quốc, vô tình cũng nắm được chút thông tin về trạng thái của Cố Chuẩn, Mạc Ninh biết anh bận rộn nhiều việc, cũng không dám quấy rầy anh. Toà soạn đa phần đang nghỉ phép, bản thảo cũng đã viết xong, Mạc Ninh một mình nhàm chán trong văn phòng lớn, nằm ngửa trên ghế, cuối cùng đưa tay nhắn một tin nhắn.
Buổi tối có thời gian rảnh không?
Buổi chiều lúc giao bản thảo bộ dạng Lý Hàm như muốn nói nhưng lại thôi, Mạc Ninh nghe chủ biên Lý nói hình như dạo này cô ấy có quen bạn trai, thực tập phỏng vấn rất cần sự tích cực nhưng cũng không liều mạng như trước.
Cho đến khi tan làm, Mạc Ninh vẫn không nhận được hồi âm của Cố Chuẩn. Ra khỏi toà soạn, cô gọi một cuộc điện thoại, vẫn là âm báo bận. Mạc Ninh thở dài, trong lòng cảm giác nặng nề, không có tâm trí làm chuyện khác, tâm trạng cũng không nâng cao lên được.
Cuối cùng vẫn là gọi xe đến Vincent.
Phạm Mông cũng không ở công ty.
Ngược lại ở tầng mười tám vô tình gặp Tạ Linh. Tạ Linh nhận ra cô trước, vui vẻ gọi cô “Mạc Ninh tiểu thư”. Lúc này thành phố G rất lạnh, Mạc Ninh mặc áp khoác rất dày, thế nhưng Tạ Linh lại chỉ mặc một bộ váy màu lam nhạt rất mỏng, tóc dài buông xoã, bộ dạng giỏi giang.
Mạc Ninh lễ phép chào lại.“Tạ Tổng”.
“Tìm Cố Chuẩn?”.
“Vâng”.
“Anh ta vừa lên máy bay đi tổng bộ rồi”.
Trong lòng Mạc Ninh xuất hiện một cảm giác không thoải mái, nhưng không biểu hiện ra mặt, nói “Thì ra thế”.
“Cô đang không vui sao?”. Tạ Linh đi đôi giày rất cao, đứng với Mạc Ninh cao hơn một chút, vốn có khí phách hơn người, cho nên có phần lấn át Mạc Ninh.“Cô không biết anh ta đi Mỹ sao?”.
Mạc Ninh không nghĩ tới cô ta có thể nhìn ra cảm xúc của mình, lại không muốn đối phương có thể đoán ra. Dù sao đúng là cô đang không vui, còn không phải bởi Tạ Linh. Nghe cô ta nói thế, Mạc Ninh không nhịn được muốn tìm người phát tiết, vội cầm pháo nã đạn.“Tạ Tổng không phải quá tò mò sao”.
Tạ Linh thu hồi nụ cười.“Không phải tôi hỏi nhiều, cô cũng biết ít”.
“Cảm ơn nhắc nhở, tôi xin nhận, còn có việc…”.
“Vậy là không muốn nói chuyện cùng tôi?”. Tạ Linh chặn lời cô.“Cô gái gặp chuyện bỏ chạy như cô, sao có thể giúp đỡ gì cho Cố Chuẩn đây? Anh ta đang xảy ra chuyện, cô hình như chỉ khoanh tay đứng nhìn lo lắng suông thì phải”.
Mạc Ninh bị lời nói của cô ta khiêu khích mạnh mẽ, nhướn mày nói.“Tạ tổng nói nhiều như thế, mục đích là gì đây? Sợ người khác không biết cô ái mộ bạn trai tôi sao?”.
Tạ Linh cao giọng cười “Thật đúng là, tôi ước gì toàn bộ thế giới này biết tôi yêu anh ấy. Từ bốn năm trước, lần đầu gặp anh ấy tôi đã yêu rồi”.
Nghe những lời này, Mạc Ninh đột nhiên cảm thấy vô cùng kính nể Tạ Linh, không biết sống trong hoàn cảnh nào mới có