Tác giả: Cư Ni Nhĩ Tư
Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341319
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1319 lượt.
ơn, toàn thân như bị thiêu đốt. Hạ thân có cảm giác như có dòng điện chạy qua, mỗi tấc trên cơ thể đều như có từng đốm lửa được nhóm lên, còn có người cầm quạt, thổi bùng thành những đám cháy.
Mạc Ninh không nhịn được khẽ hô lên, một cảm giác đau đớn nhỏkhiến cô giật mình mở mắt, trông thấy người đàn ông đang chỉnh tềy nguyên trên người mình, cô có chút không cam lòng, dùng toàn bộ sức lực đưa tay giật phăng áo choàng tắm của anh. Dục vọng thoáng chốc trở nên thẳng thắn thành khẩn. Cố Chuẩn ngẩng đầu lên, trong mắt sâu như biển rộng, mộng mảng đại dương mênh mông, nụ cười của anh mang theo chút hương vịxấu xa, Mạc Ninh bị bộ dạng chưa từng thấy bao giờ của anh mê hoặc, sau nửa ngày mới kịp phản ứng, còn làm bộ trấn định nói: “Anh quả nhiên cũng không mặc gì”.
Cố Chuẩn càng vui vẻ hơn, nửa người trên thẳng lên, nhanh chỏng cỡi bỏ áo choàng tắm, vung tay, trải xuống bên cạnh Mạc Ninh, một giây sau, anh kéo Mạc Ninh dậy, để cô nằm lên áo tắm của lanh, sau đó, anh lần nữa ép xuống, không có quần áo, động tác của anh càng cuồng dã hơn. Mạc Ninh bị anh hôn muốn phát điên, vài lần muốn phát ra tiếng động gì đó nhưng hoàn toàn vô ích… cho đến khi tay Cố Chuẩn chạm được vào nơi bí ẩn nhất của cô. “Đừng sợ”.Cố Chuẩn dịu dàng nói bên tai cô, tay kia khẽ lau đi mồ hôi trên trán cô, cười dịu dàng nói “Hôn anh”.
Mạc Ninh ngẩng đầu hôn anh.
Cố Chuẩn như thế tiếp nhận cô, thật sâu.Nhanh, chuẩn, tàn ác.
Đối với động tác của Cố Chuẩn, trong lòng Mạc Ninh chỉ có thể dùng những từ đó để hình dung, thời gian cũng chỉ vài giây lại đủkhiến Mạc Ninh khắc sâu suốt đời. Không phải vì lãng mạn và kích thích, mà vì đau.
Mạc Ninh ủy khuất duỗi tay đánh lên lưng anh.“Đau quá”. Nước mắt cũng đã chảy ra.
Trong mắt Cố Chuẩn có sự đau lòng, anh không nghĩ đây là lần đầu tiên của cô, điều này gây cho anh sự kinh hỉ ngoài ý muốn, cơ hồ làm cho anh nhịn không được muốn ở trong người cô cuồng xông mãnh liệt, thế nhưng, cô dùng giọng nói như thế kêu đau với anh, anh liền dừng lại.
Cảm nhận được thời gian trôi qua, anh vẫn bất động, nhưng vẫn kiên quyết ở lại trong người cô. Tuy đau nhưng Mạc Ninh không hềcó một chút ý định bỏ cuộc nào, biết rõ anh quan tâm mình, cô nhẹnhàng đưa tay vuốt lưng anh nói.“Em không sao”.
Cố Chuẩn bị cảm giác mơn trớn nhẹ nhàng từ tay cô đâm trúng, ép người xuống hung hăng hôn cô….
Mạc Ninh cầm cánh tay anh, nghe thấy âm thanh của sóng biển, từng lớp từng lớp, giống như tần suất anh đang du động trong người cô. Cô cảm thấy đau nhức, dần dần, cô bắt đầu có cảm giác kỳ lạ, có đôi khi nó trì hoãn thời gian quá dài, cô lại mong nó thật nhanh đi đến. Bởi vì nó không đến, Cố Chuẩn cũng sẽ không tới….
Một hồi kích tình như hoa trong gió ào ạt buông xuống.
Thời điểm Cố Chuẩn phóng thích bản thân, Mạc Ninh theo bản năng gấp rút như muốn bắt lấy một cái gì đó, nhưng anh ở trên người cô ép thật chặt, khiến cô không thể động đậy, đành phải duỗi thẳng đôi tay, gắt gao siết chặt chiếc áo choàng tắm. Cô cũng không thể biết được dưới ánh trăng này, trên bờ biển trống trải, lại có thể có cảnh tượng hoan ái này xảy ra với cô, cô cảm nhận thật rõ ràng sự cuồng dã của Cố Chuẩn, ngay cả khi cô còn chưa kịp bình ổn sự run rẩy của bản thân, Cố Chuẩn đã lại độc ác tiếp tục cuồng hôn cô.
Cái hôn này hoàn toàn khác những nụ hôn trước kia, Mạc Ninh bị anh tước đoạt toàn bộ hô hấp, hai tay anh đè chặt tay cô, tước đoạt hết toàn bộ sức lực phản kháng của Mạc Ninh, hai người mật thiết gắn kết, Mạc Ninh thiếu chút nữa bị anh hôn đến ngất.
Sau khi nụ hôn kết thúc, Mạc Ninh một chút khí lực cũng không có, chỉ cảm thấy đau nhức vô hạn cùng một loại cảm thụ thân thể kỳ quái. Cố Chuẩn chậm rãi nhấc thân mình lên, một luồng nhiệt phía trên thân thể đột nhiên biến mất, trên người Mạc Ninh nhất thời lạnh lẽo, nổi một trận da gà.
Ngay sau đó, đôi tay ấm áp của Cố Chuẩn luồn qua hông cô, nâng cô dậy, áo choàng của cô đã hỗn độn thành một đống, trộn lẫn với y phục của anh, trông thật bừa bộn, Cố Chuẩn rõ ràng muốn bỏ Mạc hai bộ áo choàng kia, cứ như vậy mà ôm cô đứng lên.
Cố Chuẩn im lặng một lúc, sau Mạc Ninh mới nghe thấy anh hít sâu một hơi. Sau đó anh nói: “Ráng nhẫn một chút”. Dứt lời, bước chân vẫn bình ổn như vậy nhưng biên độ từng bước dường như tăng lên thì phải.
Hai người theo con đường mòn trở về, Cố Chuẩn trước đem cô đặt ở trên giường, đắp chăn cho cô, lấy áo choàng trong tay cô, đơn giản quấn quanh người mình đi vào trong phòng tắm. Mạc Ninh nhịn không được cười anh: “Lúc ở bên ngoài thì không mặc gì, sao vào trong nhà lại mặc làm gì?”.
Cố Chuẩn lắc đầu đi về phía phòng tắm, Mạc Ninh mơ hồ thấy anh mỉm cười.
Tắm rửa xong đã hơn mười giờ, Mạc Ninh mệt muốn chết, không muốn động đậy thân mình, chính là để Cố Chuẩn ôm ra khỏi phòng tắm. Tóc của cô vốn dính cát, liền làm nũng Cố Chuẩn giúp cô gột sạch. Phía sau, Cố Chuẩn cực kì dịu dàng giúp cô. Sau đó, anh cũng đi tắm rửa.
Mạc Ninh nằm trên giường lớn, được khăn tắm lau đi