Tác giả: Cư Ni Nhĩ Tư
Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341179
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1179 lượt.
i lưu lại vết máu lớn như vậy.
Chiếc áo dính đầy cát, thoạt nhìn thật bẩn, nhưng Mạc Ninh lại coi như là trân bảo, muốn lưu giữ lại. Vì thế liền giũ sạch cát, đặt lại trên bờ cát, mà cô cũng ngồi xuống.
Chống mặt xem cảnh biển. Trong lòng không ngừng nghĩ tới đêm qua mây mưa thất thường, dần dần, cô lại cảm thấy đói, lúc này mới nhớ tới chính mình trừ lúc uống chút cháo tối hôm qua đã không ăn gì cho tới lúc này.
Nhưng cô lại miễn cưỡng không muốn động, liền nằm ngửa ra trên cát, đầu gối lên hai tay, nhìn trời xanh.
Lúc Cố Chuẩn xuất hiện, Mạc Ninh ngửi thấy được mùi thức ăn. Ngồi dậy nhìn theo hướng anh đi tới từ ngôi biệt thự, phía sau có một người phục vụ bưng theo một cái khay, mùi thức ăn từ đó mà truyền đến.
Cố Chuẩn đi tới trước mặt cô, tiếp nhận cái khay từ người phục vụ, nói: “Cám ơn”.
Người phục vụ khẽ gật đầu làm dấu hiệu chữ thập rồi cung kính rời đi.
“Thật là! Vì sao anh không tự mình mang lấy? Không nên lãnh phí nhân lực như vậy chứ?”.
Cố Chuẩn cười cười, ngồi xuống cạnh cô, nói: “Món cơm này không phải ai cũng có thể làm”. Dứt lời, liền lấy từ trong khay gói cơm đưa cô “Đặc sản bản địa”.
Mạc Ninh nhận lấy, trong tay là một gói thực nóng hỏi, cũng không quá nhỏ, lại có cảm giác dính dính. Cô tò mò hỏi: “Cái này với bánh chưng có gì khác nhau?”.
“So với bánh chưng lớn hơn, lại thơm hơn, gói bằng loại lá của cây bản địa, bọn họ không cần nguyên liệu nấu ăn đặc thù nào, chỉ là cơm bình thường, thêm một chút rau dưa hoặc là quả hạch, nhưng mùi vị rất khác biệt”. Cố Chuẩn nói xong liền lấy gói cơm trong tay Mạc Ninh, tinh tế thay cô mở ra.
Mạc Ninh nhìn động tác của anh, trong lòng mau chóng cảm thấy ngọt ngào.
Ngày ngọt ngào đó của Mạc Ninh dừng lại vì một cuộc điện thoại của Cố Chuẩn. Lúc ấy cô ở bên cạnh anh, mặc dù không biết rõ nội dung nhưng Mạc Ninh cũng có nghe được nguyên nhân.
Vincent xảy ra sự cố an toàn.
Sau khi nghe điện thoại, Cố Chuẩn cởi mở vui vẻ đã không còn, lừa được bản thân một ngày, coi như trên thế giới này chỉ còn cô và anh, bọn họ cũng đã có một ngày không bị ai quấy rầy cuộc sống, Mạc Ninh đã cảm thấy rất thoả mãn. Vô cùng thông cảm nói.“Đặt vé ngày mai đi, em và anh cùng về”.
Cố Chuẩn nhíu mày, Mạc Ninh cho là anh muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng vẫn không nói.
Hai người trở về khách sạn đã là đêm tối, lúc đi trên bãi biển, Mạc Ninh nắm tay anh, cô biết rõ giờ phát này anh cũng không cần cô an ủi, nêu không nói gì, chỉ làm hành động anh thích nhất là tốt rồi.
“Được”. Mạc Ninh nói.
Đưa mắt nhìn Khâu Tuấn rời đi, Mạc Ninh quay đầu lại, ánh mắt chạm phải tầm mắt mới thu lại của Cố Chuẩn. Trong lòng vô cùng hi vọng Cố Chuẩn chú ý đến việc mình cùng người đàn ông khác quen biết, nhưng tâm tình của anh lúc này vốn không tốt, để tránh rắc rối, Mạc Ninh không nói chuyện Khâu Tuấn với anh nữa.
Đêm ngày thứ ba hai người đã về đến thành phố G, Cố Chuẩn đưa cô về nhà. Bởi vì hành lý khá nhiều nên Cố Chuẩn đưa cô lên tầng. Đi hai ngày một đêm Mạc Ninh đã khá mệt mỏi, mí mắt đều muốn cụp xuống. Chỉ có điều, loại mệt mỏi này tại thang máy lên đến phòng cô đã biến mất trong nháy mắt.
Một bóng lưng màu xám… lưng hơi cúi thấp đang ghé vào cửa nhà cô.
“Kia là phòng em mà?”.
Mạc Ninh sợ hãi nhìn Cố Chuẩn, gật đầu, cô nhíu mày, đi nhanh khỏi thang máy, đến sau lưng người đàn ông kia.“Tiên sinh, ngài đang nhìn gì đấy?”.
Người đàn ông bị giật mình, run rẩy xoay người lại.
Thì ra là người đàn ông bỉ ổi đối diện. Mạc Ninh đau đầu, sắc mặt vô cùng khó coi, “Anh có đồ vật gì đánh rơi trước cửa nhà tôi sao?”.
Người đàn ông kia mạnh mẽ lắc đầu, ánh mắt nhìn ra xa, lập tức thấy Cố Chuẩn ở phía sau Mạc Ninh, con mắt trợn tròn lên, lập tức nói “Tôi… Tôi chỉ… đến mượn gì đó. Tôi… tôi đi về trước”.
Sau đó, anh ta dùng tốc độ đáng sợ biến khỏi tầm mắt hai người.
Cố Chuẩn nhìn theo, có chút lắc đầu nhìn về nơi người đàn ông đi chạy đi, lông mày nhíu lại.
“Anh ta ở phía đối diện?”.
Mạc Ninh đi đến trước cửa nhà mình, vừa mở khóa vừa nói. “Vâng, hay qua nhà em mượn đồ”.
Cố Chuẩn trầm ngâm hồi lâu, cho đến tận khi vào trong nhà, cô nhận hành lý trên tay anh nói “Đưa em đi, lái xe còn đợi anh bên dưới, anh về trước đi”.
Cố Chuẩn không buông tay, ngược lại giữ chặt hành lý trên tay, trầm giọng hỏi/“Dọn nhà được không”.
Mạc Ninh “A” lên một tiếng, ngẩng đầu nhìn anh “Chuyển… dọn nhà?”.
“Ừ. Chỗ anh ở cách tòa soạn của em không xa”.
Mạc Ninh xấu hổ cười “Ở nhà anh?”.
“Không được sao?”.
“Không tiện lắm”. Sợ Cố Chuẩn hiểu lầm, Mạc Ninh nhanh chóng bổ súng.“Ý của em là…”. Ở chung gì chứ, thật không hay. Mạc Ninh cuối cùng không thể đem những lời này nói ra.
Cố Chuẩn chăm chú nhìn mặt cô, hơn nửa ngày mới chậm rãi buông tay cô ra, đặt hành lý xuống, bàn tay nâng lên, chạm lên đầu cô, anh giúp cô vuốt thẳng lọn tóc đang rối bời nói “Nghỉ ngơi thật tốt”. Sau đó hôn lên trán cô, xoay người rời đi.
Môi của anh thật lạnh, Mạc Ninh nghĩ.
Trà lạ