The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đến Đây Nào Bác Sĩ Của Anh

Đến Đây Nào Bác Sĩ Của Anh

Tác giả: Như Thi Vấn

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1341506

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1506 lượt.

của anh ăn mặc đơn giản như vậy, còn cái anh chàng chủ nhiệm Chung lại ăn mặc toàn hàng hiệu cao cấp. Có phải lên chức trưởng khoa thì bổng lộc cũng nhiều hơn chăng?
“Ấy, chủ nhiệm Chung…anh thật là không dễ dàng gì…”Trình Vũ Phi nhớ mấy hôm trước cùng bạn bè đi mua quần áo hết mấy trăm tệ, thầm ân hận vì sự ăn xài sung sướng của mình, đồng thời cũng trừng mắt nhìn Tô Nhất Minh. Tô Nhất Minh uống rượu, cô đã ngửi thấy nhưng đâu có bị ăn đạn mà lời nói sặc mùi thuốc súng như thế kia?
Trình Vũ Phi rõ ràng đang đứng về phía Chung Viễn, Tô Nhất Minh không chịu được nữa, hừ một tiếng đứng dậy, chân dẫm phải nước trà.
Trình Vũ Phi đang rất buồn bã, không hiểu tại sao hôm nay Tô Nhất Minh lại thô lỗ đến vậy, luôn đối chọi với Chung Viễn, nghe thấy tiếng hứ của anh, sợ anh lại nói những lời đắc tội với Chung Viễn định đá vào chân anh lần nữa để nhắc nhở, nhưng chân vừa thò ra không biết đá trúng phải vật gì.
Tô Nhất Minh bị trượt chân, vội vang lùi về phía sau một bước hòng lấy lại thế thăng bằng nhưng không ngờ bỗng đâu một cái chân thò ra ngáng mình. Cái đầu ong ong vì rượu cồn pha với cà phê không kịp xoay sở để anh giữ thăng bằng thêm nữa, anh lảo đảo một cái rồi ngã nhào ra đất.
Cô Tần nãy giờ đứng một bên cùng Lục Dã Bình lịch sự mỉm cười, nhìn ba người diễn trò với nhau, lúc này nhìn thấy Tô Nhất Minh lảo đảo suýt ngã bèn đưa tay ra đỡ nhưng lại nghe thấy giọng Lục Dã Bình đều đều bên tai “Nghi Gia, đây chính là cô bạn gái thượng cẳng chân hạ cẳng tay của giám đốc Tô đấy.”
Cô Tần ngẩn người vội vàng rụt tay về, sợ hãi nhìn Trình Vũ Phi một cái, rồi nhìn quầng mắt thâm đen của Tô Nhất Minh toát mồ hôi lạnh.
Tô Nhất Minh tay quơ cào nhưng không nắm được ngọn cỏ cứu mạng nào, thân hình nặng nề ngã phịch xuống đất. Mẹ kiếp! Anh chửi thầm trong bụng, bẽ mặt lúc nào lại bẽ mặt ngay trước mặt tình địch! Không biết có phải vì quá kích động hay vì quá tức giận, anh không kịp đứng dậy, chỉ nằm đó không động đậy.
Cuối cùng người đàn ông bình tĩnh nhất, Chung Viễn vội vàng nhào tới bên người Tô Nhất Minh, kiểm tra một lát, thò tay ra véo mạnh đùi Tô Nhất Minh “Đau không?”
Tô Nhất Minh đau đến quặn người lại nhưng anh thấy dù gì cũng là nam nhi chí khí làm sao có thể tỏ ra mềm yếu trước mặt tình địch, bởi thế mặt anh không biến sắc cắn răng trả lời “Không đau. Không đau chút nào hết!”
Sắc mặt Chung Viễn có chút kỳ lạ, véo mạnh vào đùi bên kia “Chân này có đau không?”
Tô Nhất Minh vừa nguyền rủa Chung Viễn vừa tiếp tục lì mặt “Không đau…”
Chung Viễn ừ một cái rồi đứng dậy tuyên bố một cách đầy tà ý, “Gân của anh ấy bị thương, có lẽ bị liệt rồi…” Chết tiệt thật! Tô Nhất Minh trừng mắt nhìn hai người đàn ông cười trên nỗi đau khổ của người khác, đang định đứng bật dậy thì có người chạy bổ đến quỳ xuống ôm lấy đầu mình “Bị liệt? Không thể nào! Sao lại ngã bại liệt thế này! Hít thở có khó không? Tay có thể cử động được không?”
Tô Nhất Minh nhìn Trình Vũ Phi thần sắc hoảng loạn, mừng như mở cờ trong bụng, giả vờ đau “Ai vừa nãy ngáng chân anh?”
“Tôi…” Xấu hổ xen lẫn sợ hãi, Trình Vũ Phi nước mắt lưng tròng.
“Vậy ai là người tạo ra vũng nước dưới đất?”
“Cũng là tôi…”
“Vậy em phải bồi thường cho anh…” Tô Nhất Minh hạ giọng nói, rồi đột nhiên bật dậy kéo Trình Vũ Phi vào lòng hôn mấy cái liền lên mặt cô.
“Anh…không bị liệt, đồ lừa đảo!” Trình Vũ Phi vội vàng đẩy Tô Nhất Minh ra tức đến nổ đom đóm mắt.
“Bị liệt? Đâu phải là do anh nói, là trưởng khoa bệnh viện em tuyên bố đấy chứ!” Tô Nhất Minh vẫn nắm chặt lấy tay cô đứng dậy, áp mặt vào đó không muốn buông tay ra. Hôm nay bẽ mặt không còn gì để nói nữa, thôi thì vớt vát được gì thì vớt vát vậy.
Đứng bên cạnh, Chung Viễn nhè nhẹ thở dài, Lục Dã Bình mặt dãn ra, cô Tần thả mình theo trí tưởng tượng.
Ra khỏi quán cà phê, màn đêm lạnh lẽo bao trùm vạn vật.
“Chủ nhiệm Chung, đi cẩn thận nhé!” Tô Nhất Minh tay vẫn nắm chặt lấy tay Trình Vũ Phi mắt tiễn Chung Viễn rời khỏi.
Cô nhẹ nhàng hất tay anh ra “Làm gì mà nắm chặt thế không biết!”
“Tuyên bố chủ quyền!” Tô Nhất Minh ngoạc mồm.
“...”
“Em xem thế giới động vật bao giờ chưa? Động vật lo sợ xâm phạm lãnh thổ của mình nên đã ký hiệu lên phần đất của chúng. Anh cũng để lại ký hiệu lên người em, tuyên bố với cả thế giới em là của anh!”
“Động vật dùng những thứ không sạch sẽ để làm ký hiệu, còn anh dùng gì?”
“…Tay anh thì chỉ có mồ hôi thôi.” Tô Nhất Minh tủi thân nhìn bác sĩ Trình
“Thành phần giống nhau cả thôi.” Trình Vũ Phi hất tay anh ra, bỏ đi.
“Sao em không nghe điện thoại của anh?” Màn đêm lạnh lẽo như tiếp thêm sức mạnh cho Tô Nhất Minh, anh đuổi theo vài bước, từ phía sau vòng tay ôm lấy Trình Vũ Phi, đầu tựa lên vai cô. Thân hình trong vòng tay của anh khẽ run lên, tố giác từng đợt sóng rung động trong lòng của cô. Tô Nhất Minh siết chặt tay hơn nữa, giọng nói bỗng trở nên xa xăm “Anh...nhớ em.”
Trình Vũ Phi co tay lại, cố né tránh hơi thở toát ra từ miệng anh, từ từ thở ra, dồn nén những cơn sóng lòng “Tô ....Nhất Minh, đừng như thế!