Tác giả: Như Thi Vấn
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341508
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1508 lượt.
"Nhất Minh, cô bác sĩ đó tôi thấy được đấy."
"Tần Nghi Gia…"
"Biết rồi, biết rồi, cô ta không sánh được với Tần Nghi Gia. Cậu biết tại sao tôi thấy cô ta được không? Bởi vì mỗi lần cậu gặp phải cô ta đều bị xui xẻo, tôi thấy đã lắm, rất lâu rồi mới thấy sảng khoái như vậy!"
"Đừng vội mừng! Cái cô em họ bà con xa của vợ cậu sao lại đến công ty tôi làm thế?"
"Không phải cậu kêu cô ấy đến sao? Lương 10k một tháng, xì, một vạn nói một vạn, bày đặt 10k! Tên tiểu tử cậu không phải người Trung Quốc à? Cậu đúng là cái đồ sính ngoại!"
"Bốc phét! Cậu biết tôi nói như vậy là để chọc tức cậu mà…"
"Đương nhiên là tôi biết, nhưng cô em họ của tôi không biết, cô ấy cứ nghĩ là mình đã gặp được tri kỷ, giống như Bá Nha gặp được Chung Tử Kỳ… Thế là lòng mừng khôn xiết, vui vẻ đi làm, câu nói tôi phải làm sao? Đúng rồi, cô em vợ tôi còn nói cậu thật là tốt, rất dịu dàng với phụ nữ, đáng tiếc gặp phải cô bạn gái dã man, giữa mặt bàn dân thiên hạ thò chân ngáng chân cậu. Cô ấy nói tôi phải nói chuyện với cậu, yêu cầu cậu đừng quá hiền lành như thế…"
"…"
"Cô ấy còn tỉ mỉ nghiên cứu cách ăn mặc của cô bạn gái bác sĩ dã man của cậu, rút ra kết luận là cậu thích phụ nữ không ăn diện trải chuốt, cho nên mấy hôm nay đi làm cô ấy cố tình không trang điểm…"
"…"
" Nghi Gia ở nước ngoài nửa năm rồi mà chưa tìm được công việc phù hợp. Bà xã giao nhiệm vụ cho tôi, một là phải tìm bạn trai cho cô ấy, hai là phải tìm cho cô ấy một công việc tốt, Hê hê, không tôi hoàn thành một nhiệm vụ nhanh chóng như vậy, nhờ phúc của cậu, bà xã khen tôi hết lời! Còn về bạn trai, tôi dù gì cũng là phó giáo sư của một trường danh tiếng, trong tay có biết bao anh tài. Nghi Gia hiện nay lại có một công việc tốt, càng có điều kiện chọn lựa rồi…"
"…"
"Nhưng tôi cảnh cáo cậu, đó là em vợ tôi đấy, mặc dù chỉ là em họ. Cậu đừng có mà bắt nạt con bé, nếu không đừng trách tôi không nể tình anh em nhé!"
"…"
Lục Dã Bình khoan khoái căng lồng ngực, cuối cùng cũng đúc kết một câu xưa như trái đât: "…Người anh em à, vận đào hoa của cậu đến rồi đấy! Liệu cơm mà gắp mắm nhé!"
"…"
Lục Dã Bình đắc ý cười hê hê cúp điện thoại, lần thứ 2 Tô Nhất Minh chẳng thiết hình tượng của mình tức giận ném điện thoại.
Hoa mai trong ngày kễ tình nhân (2)
Vì sư huynh hứa mồng 2 Tết thay cô trực ban, Trình Vũ Phi mới có thể về nhà ăn Tết. Khi trở lại vừa chớp mắt đã đến cuối tuần. Điềm Thiêm vẫn không có nhà như mọi hôm, Trình Vũ Phi suy nghĩ về những biểu hiện khác thường gần đây của cô bé, cuối cùng mới hiểu thì ra là cô nàng đang yêu. Trình Vũ Phi vừa ngưỡng mộ vừa đoán xem bạn trai của cô bé là ai, vừa hờ hững nấu một bát mì.
Khi Tô Nhất Minh gọi đến cô do dự một lát, nhưng rồi không thắng nổi cảm giác cô đơn đang tràn ngập trong lòng.
Giọng nói của Tô Nhất Minh thành khẩn như mọi khi. Sau khi biết bộ mặt thật của anh ta Trình Vũ Phi luôn cảm thấy có cái gì đó không thật trong mọi hành động, lời nói của anh ta, "Bác sĩ Trình ăn tối chưa?"
"Tôi đang ăn."
Thiếu niên đứng trước cửa giơ điện thoại lên kinh ngạc nhìn Tô Nhất Minh, tiếng mẹ cậu ta vẫn chát chúa trong điện thoại: "…Thức ăn để trong tủ lạnh, hâm nóng rồi ăn. Ăn xong rồi làm bài tập cho sớm, đừng có mà lên mạng chơi điện tử…Ai đấy? Ai gõ cửa đấy? Đừng có tùy tiện mở cửa cho người lạ, cẩn thận kẻo người xấu đấy…"
Tô Nhất Minh thần mặt ra, hồi lâu mới mở miệng lắp bắp, "Cho tôi hỏi… có phải bác sĩ Trình Vũ Phi sống ở đây không?" Thằng bé chưa kịp trả lời anh đã nghe tiếng Trình Vũ Phi ở tầng dưới gọi tên mình…
Tô Nhất Minh hậm hực bước xuống lầu, cạnh khóe Trình Vũ Phi, "Bác sĩ Trình sao có thể sống ở dưới đất thế này?"
"Tôi đã nói rồi mà, tôi là củ khoai tây, chân phải quắm chặt vào đất, không ở tầng trệt thì còn đi đâu nữa?"
"Mì đâu? Anh sắp chết đói rồi…", Tô Nhất Minh giả vờ đáng thương che giấu sự bối rối của mình
"…"
Vèo một cái, bát mì đã hết veo. Trình Vũ Phi thẫn thờ nhìn chiếc bát không, công ty Tô Nhất Minh bị khủng khoảng kinh tế rồi ư? Cứ như cả chục ngày chưa có gì bỏ bụng vậy.
"… Anh lỡ ăn hết rồi, còn em ăn gì?" Tô Nhất Minh dường như định thần lại.
"Không sao. Chỉ một bát mì Dương Xuân thôi mà. Để tôi nấu tiếp, rất nhanh thôi. Anh ăn bát nữa không?"
"Không cần đâu… anh…"
Sợ bị từ chối lần nữa, Tô Nhất Minh vội vàng nắm tay Trình Vũ Phi kéo cô ra khỏi nhà.
Trình Vũ Phi dáo dác nhìn xung quanh, cảm thấy không khí hôm nay có gì đó kỳ lạ. Trong nhà hàng mỗi bàn đều có một cặp tình nhân dùng bữa tối trong ánh nến. Cô nhìn các món ăn bày đầy bàn qua ánh sáng leo lét cửa ngọn nến đặt giữa bàn rồi lại nhìn Tô Nhất Minh ngờ vực hỏi: "Gọi nhiều món ăn thế này, sao anh không ăn?"
"Lúc nãy anh ăn bát mì no rồi."
"Sao anh ăn nhiều thế làm gì!"
"Thật ra không đói, nhưng anh sợ… nếu không ăn hết bát mì đó thì em nhất định không chịu ra ngoài ăn với anh."
"Vừa nãy không phải anh nói sắp chết đói rồi đó ư?"
Tô Nhất Minh cười lung linh trong ánh n