Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đến Đây Nào Bác Sĩ Của Anh

Đến Đây Nào Bác Sĩ Của Anh

Tác giả: Như Thi Vấn

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1341514

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1514 lượt.

ến, núm đồng tiền lúc ẩn lúc hiện, "Vũ Phi, đàn ông nói mười câu cẩu thả thì chín câu là giả, em đừng tin hết, sẽ bị thiệt thòi đấy. Nhớ lấy sau này những người đàn ông khác khua môi múa mép trước mặt, em không nên tin."
* * *
Không khí ngoài đường cũng có gì đó thật đặc biệt, gái trai từng đôi sánh bước bên nhau, rất nhiều cô gái trẻ tay ôm bó hoa hồng to tướng, Trình Vũ Phi có chút hiếu kỳ, "Hôm nay ngoài đường sao lắm tình nhân thế?"
Tô Nhất Minh không nhịn được trước sự ngờ nghệch của cô, "Vũ Phi, hôm nay là ngày gì?"
"Cuối tuần". Trình Vũ Phi nhìn sắc mặt bỗng dưng nghiêm lại của Tô Nhất Minh, vội vàng sửa lại, "Mồng 8, Ấy…chẳng lẽ…là sinh nhật của anh?"
"Sinh nhật anh vào ngày 6 tháng 8. Hôm nay là ngày 14 tháng 2." Tô Nhất Minh sắp không giữ kiên nhẫn được nữa.
"A! Ngày lễ tình nhân..", Trình Vũ Phi cuối cùng cũng hiểu ra, bỗng cảnh giác nhìn Tô Nhất Minh, trong lòng ẩn giấu một niềm mong đợi. Đúng rồi, ngày Valentine. Cô chẳng nhạy bén với những dịp lễ lạt của phương Tây, trước đây cô chưa từng ăn mừng ngày này với Mục Thuần, bây giờ lại càng không để ý.
Tô Nhất Minh lắc đầu ngao ngán. Nhìn những bông hoa hồng nở rộ khắp mọi nơi, anh liền kéo Trình Vũ Phi vào một tiệm hoa lớn bên đường, bắt đầu chọn hoa.
"Anh … định làm gì thế?" Trình Vũ Phi do dự, thái độ cảnh giác. Anh ta không phải muốn tặng hoa cho mình chứ?
"Đừng rối lên thế. Không phải tặng cho em đâu. Chúng ta đều là những người độc thân, thử xem ai dũng cảm hơn. Chúng ta đánh cược nhé, cược xem anh có dám tặng hoa cho người con gái mà gặp đầu tiên khi bước ra khỏi cửa không nhé?"
"…" Trình Vũ Phi hơi ngạc nhiên, đã từng tuổi này rồi mà chơi trò mạo hiểm này nữa sao?
Tô Nhất Minh chọn một nhánh mai vàng rực bước ra cửa. Trong buổi tối mùa đông rét buốt bỗng nhiên phảng phất một mùi hương dìu dịu làm cho không khí chung quanh bỗng ấm áp đến lạ.Tô Nhất Minh đứng lại, cười tít mắt nhìn Trình Vũ Phi đang đi theo anh bước ra ngoài, liền đưa nhánh hoa mai ra trước mặt cô, "Vũ Phi!"
"Gì thế?"
"Ngốc ạ, em chính là người con gái anh gặp đầu tiên khi bước ra khỏi cửa."
"…" Trình Vũ Phi chần chừ không dám đưa tay đón lấy, như thể sợ một gói thuốc nổ vậy.
"Chỉ là một cành mai thôi mà, đâu phải hoa hồng. Tay anh mỏi nhừ rồi."
Trình Vũ Phi nhận lấy nhánh hoa, lại nghe Tô Nhất Minh nói "tốt rồi", bỗng kéo cô sát lại, đặt lên môi cô một nụ hôn sâu.
"Anh làm gì thế?" Trình Vũ Phi kinh ngạc thất sắc, hoảng loạn đẩy anh ra
"Không phải em đã đồng ý làm bạn gái anh rồi sao?"
"Nói bậy…Tôi đồng ý lúc nào…"
"Hoa mai, hoa mai đó, chẳng phải là loại hoa dùng để làm mai hay sao. Em đã nhân bà mai của anh rồi còn gì nữa?"
"Nhưng vừa nãy anh…"
"Vừa nãy anh nói rồi, em không nên tin lời nói của đàn ông, sao không nghe lời chứ? Chịu thiệt rồi phải không? Hê hê.."
Trình Vũ Phi tức điên lên: "Tô Nhất Minh, anh là một gã lưu manh."
"Phải!"
"Tô Nhất Minh là một tay lưu manh cáo già!"
"…"
"Được rồi mà".Tô Nhất Minh nhịn cười nhìn bác sĩ nhân dân đang tức tối, gập cánh tay cầm nhánh hoa mai của cô ra phía sau lưng để người cô áp sát vào người mình hơn, chần chừ một lát rồi thành khẩn nhìn vào mắt cô. "Vũ Phi, anh là thật lòng đấy. Nếu em không phản đối thì…"
"Tôi phản đối…"
"Phản đối vô hiệu. Đã hôn mấy lần rồi còn gì nữa."
"Đó là do anh dùng sức mạnh ép buộc."
Tô Nhất Minh cúi đầu ghé sát vào mặt Trình Vũ Phi, "Vậy lần này tới lượt em dùng sức mạnh là được rồi chứ gì."
Trình Vũ Phi lặng lẽ thở dài, xung quanh rất nhiều bóng đôi lướt qua, chẳng ai để ý đến hai người họ. Cô ngẩng đầu lên, chăm chú nhìn nụ cười thành khẩn thuần khiết của Tô Nhất Minh, trên đời này, ngay cả lưu manh nhìn cũng thật thà như đếm.
"Được. Tô Nhất Minh, là anh nói đấy nhé. Sau này anh mà phản bội trước, anh tự gánh lấy hậu quả đấy."
"Hậu quả?"
"Có thể là tôi sẽ báo thù.Tô Nhất Minh, bác sĩ báo thù sẽ khủng khiếp lắm đấy. Không để lại dấu vết gì, như một tai nạn ngẫu nhiên vậy. Nếu anh không sợ, thì thả ngựa qua đây."
"…" Tô Nhất Minh nhìn nét mặt nghiêm trang củaTrình Vũ Phi, thấy lành lạnh sau gáy, bỗng nhiên nhớ ra điều gì vội vàng hỏi: "Đúng rồi Vũ Phi, lần trước sao em gan quá vậy, một mình đuổi theo cướp? Rất nguy hiểm…"
Trình Vũ Phi chẳng hiểu mô tê gì, sao lại đột ngột chuyển đề tài như thế chứ? "Tên cướp đó…sắc mặt vàng vọt, vừa chạy vừa thở dốc, chắc chắn có bệnh. Một con bệnh thì có gì phải sợ?"
Tô Nhất Minh mỉm cười, "Trong lúc nguy cấp mà em còn lý trí như thế, báo thù như một tai nạn là thế nào? Không lẽ…"
"…"
"Đúng rồi bác si, xin thỉnh chỉ giáo một chút, ngựa là bộ phận nào trên cơ thể người?"
"?"
"Em bảo anh thả ngựa qua đây là muốn anh đưa bộ phận nào sang?"
"Lưu manh"
Tô Nhất Minh lại cười, cúi xuống hôn cô, "Em nghĩ tận đâu rồi? Anh vốn cho rằng đó là tên gọi khác của lưỡi thôi mà."
Trình Vũ Phi sầm mặt lại, đột nhiên đưa tay kéo Tô Nhất Minh đi, lôi anh vào một bóng cây tối đen gần đo. Bóng tối tiếp tay cho hành động mờ ám, Trình Vũ Phi đưa tay ôm lấy