Tác giả: Như Thi Vấn
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341510
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1510 lượt.
cổ Tô Nhất Minh, rồi từ từ kiễng chân lên.
Tô Nhất Minh thở dài, nhắm mắt lại, rồi bỗng kêu thét lên, ôm miệng nhảy dựng, “Em cắn lưỡi của anh…"
"Đó là bảo tôi dùng sức mạnh."
"Thô lỗ.. ai là bác sĩ cũng thô lỗ như thế sao?"
"Bác sĩ rất tinh tế. Tất nhiên ngoại trừ bác sĩ khoa cấp cứu."
Tô Nhất Minh tội nghiệp kêu ưm ưm vài tiếng. Trong bóng tối con ngươi của Trình Vũ Phi giống như hai ngôi sao trên trời đang tỏa sáng lung linh, nhưng cũng giống như chiếc giếng cổ sâu thắm mê hoặc lòng người. Anh bỗng nhiên đứng không vững, liền ấn cô tựa vào thân cây, nhớ đến bài học lần trước, anh chầm chậm ép sát người vào, nhắm chuẩn vị trí rồi bắt đầu hôn cô.
Cuối cùng nụ hôn của anh cũng được đáp lại. Một nụ hôn dài, dài đến nỗi hai người đều hơi choáng váng, khẽ run rẩy.
"Thế là cuối cùng em cũng bị anh mê hoặc rồi." Vẫn là Trình Vũ Phi tỉnh táo trước, trong niềm hạnh phúc tột đỉnh ẩn chứa một chút đau lòng. Cô lại thua rồi.
Tô Nhất Minh vịn vào nhánh cây, lá cây xào xạc trong gió, "Là anh bị em mê hoặc." Anh nói, thở hắt ra, rồi lại tiếp tục cúi đầu xuống.
Trong khoảnh khắc đó Trình Vũ Phi nghĩ, bản thân Tô Nhất Minh cũng nói là lời anh ấy nói không đáng tin, vậy câu này có đáng tin hay không?
Kế hoạch du lịch vô cớ chết yểu (1)
Tô Nhất Minh quyết định lên kế hoạch đi Tam Á du lịch. Đó là nơi anh rất thích, mỗi năm phải đến đó mấy lần. Vịnh Á Long được thiên nhiên ưu đãi, bờ biển với những bãi cát trắng dài mịn màng lấp lánh như ánh trăng rằm mùa hạ, bởi thế bao quanh nó là vô số khách sạn năm sao sang trọng lộng lấy. Tô Nhất Minh đã quen với những bụi bặm của chốn thành thị, muốn tìm một nơi yên tĩnh trong lành, phong cảnh hữu tình để tâm hồn được thư thái nhưng lại không nỡ từ bỏ những thứ tiện nghi của thành phố sầm uất này, muốn nhìn ngắm non xanh nước biếc của Tổ quốc nhưng lại lười đến nỗi không lê nổi bước chân, bởi vậy vịnh Á Long chính là địa điểm thích hợp nhất.
Tất nhiên còn một nguyên nhân khác. Hôm nọ anh nói chuyện Phiếm với Trình Vũ Phi, hỏi cô thích gì nhất. Tô Nhất Minh muốn tặng một món quà gì đó để lấy lòng cô người yêu mới này. Trình Vũ Phi nghĩ cả buổi rồi nói: "Những thứ em thích thật ra rất nhiều. Nhưng… ước mơ lớn nhất của cuộc đời em là có thể đi du lịch khắp nơi, đọc hết sách trên thế giới… Đọc sách và du lịch là hai thứ mà em thích nhất." Tô Nhất Minh tuy nhận mình là doanh nhân nho nhã nhưng về bản chất đã mất hết hứng thứ đọc sách, cảm thấy tặng sách chẳng có gì thú vị cả, cho nên anh nghĩ ngợi cả buổi, quyết định đưa cô đi du lịch một lần. Với tinh thần "người nhân thích núi người khôn thích biển", anh chọn biển, chú yếu là vì lười biếng. Đồng thời, anh cảm thấy nơi đó rất dễ nảy sinh ham muốn, rung động xác thịt, thuận tiện để anh có thể ăn tươi nuốt sống bác sĩ nhân dân.
Tô Nhất Minh tuy là một kẻ lưu manh nhưng anh cho rằng mình là một tên lưu manh có đạo đức, bởi thế anh không nôn nóng tỉ tê với Trình Vũ Phi chuyện này, anh thích mọi việc xảy ra một cách tự nhiên, giống như sông lớn chảy về đông, nước từ nơi cao chảy xuống nơi thấp vậy, tất nhiên cũng cần đào tạo một con kênh xây một con đập nhỏ hay gì đó.
Phụ nữ qua tay Tô Nhất Minh có đến vài người, cho nên anh nắm rõ sở thích của phụ nữ. Anh thích tự tạo ra một sự lãng mạn dù nhỏ bé, để cho họ vui sướng. Còn nhớ có một lần anh cùng Tiểu Mục đi uống trà, lúc thanh toán tiền, cô phục vụ dễ thương xinh xắn mỉm cười nói với họ, "Chúc mừng quý khách đã trở thành vị khách thứ 3000 của quán trà chúng tôi. Không những được miễn phí, quý khách còn nhận được một món quà nhỏ của quán chúng tôi.". Nói rồi cô ta đưa ra một chiếc hộp nhỏ, bên trong mà sợi dây chuyền mà Tiểu Mục mong muốn có từ mấy tháng nay.
Mặc dù diễn biến sự việc có chút ngoài dự tính của Tô Nhất Minh, nhưng anh vẫn rất vui sướng dù trăm công nghìn việc anh vẫn dành thời gian lên kế hoạch ăn tươi nuốt sống Trình Vũ Phi ở nơi phong cảnh hữu tình vịnh Á Long, nhưng mấy ngày sau cú điện thoại của Giang Bình làm tâm trạng hân hoan của anh rơi xuống đáy vực.
"Nhất Minh, cô… bạn gái đó của cậu sao lại… kỳ quặc thế nhỉ? Giọng Giang Bình rõ ràng có chút ấp a ấp úng.
"Sao thế?" Tô Nhất Minh nghĩ chẳng lẽ cái tên ngu ngốc Giang Bình đã để lộ ra rồi? Lộ ra cũng chẳng sao, chỉ cần thẳng thắn nói sự thật với Trình Vũ Phi, không chừng cô không vui sướng đến phát cuồng nhưng sẽ cảm động rưng rưng nước mắt.
"Cô ta đến công ty du lịch nằng nặc yêu cầu đổi cặp vé du lịch Tam Á miễn phí thành tiền mặt"
"…"
"Ban đầu người ta không đồng ý, nhưng cô ta làm ầm ĩ lên, ảnh hưởng nghiêm trọng đến công việc làm ăn thường ngày của công ty, họ không chịu nổi đành trả lại tiền cho cô ta. Nhất Minh… cô gái đó… cô ta thích tiền lắm à?"
"…" Tô Nhất Minh kinh ngạc đến mức không nói được lời nào.
"Giám đốc công ty du lịch đích thân gọi điện cho tôi, tôi thật chẳng còn mặt mũi nào. Dù sao cũng là bạn bè…" Giang Bình tiếp tục phàn nàn.
"Ồ, thật sự xin lỗi, tôi sẽ gánh