Tác giả: Như Thi Vấn
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341511
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1511 lượt.
hà xem sự thể thế nào. Tất cả đều là những vật dụng nhỏ để bày trong nhà, lại có một tượng gỗ hình cổ nhân với cái bụng tướng, Tô Nhất Minh hơi nghi ngờ, do dự một lát rồi gọi cho Trình Vũ Phi .
"Cái công ty du lịch đó thật chẳng nói đạo lý, em yêu cầu hoàn tiền, bọn họ nhất quyết không cho, lại còn không đưa ra được lý do. Cuối cùng em phải gặp giám đốc của họ, họ mới đồng ý trả tiền lại…"
Tô Nhất Minh nghĩ người không nói đạo lý là em mới đúng.
"Không ngờ họ lại trả hơn hai vạn. Giải thưởng này là do anh mua đồ mà trúng, nên là của anh mới phải, nhưng em lại là người nghiện mua sắm, cho nên tự quyết đi mua mấy thứ nhỏ nhỏ đó, đẹp không?"
"… Đẹp". Im lặng hồi lâu Tô Nhất Minh mới miễn cưỡng trả lời. Thôi kệ, tuy mất đi cơ hội ăn thịt cô bé quàng khăn đỏ nhưng trong lòng anh đã thoải mái hơn rất nhiều, Trình Vũ Phi không phải là người hám tiền.
"Có một tượng gỗ hình người anh đã thấy chưa? Anh thử đoán xem là khắc ai?" Giọng Trình Vũ Phi bỗng nhiên trở lên tha thiết.
Ai chứ? Tô Nhất Minh nhìn hình tượng gỗ đó, nhân vật được khắc họa rất sinh động, đai mão chỉnh tề, áo lụa phất phới. là một cổ nhân. Râu dài, tướng mạo có vài phần tiên phong đạo cốt, nhưng bụng hơi to một chút, ánh mắt sáng tựa sao, nhưng lại không giống cao nhân xuất tục. Là ai vậy nhỉ?.
Trình Vũ Phi cười, giọng nói nghe có vẻ rất đắc ý, "Là Tô Đông Pha, là nhà thơ mà em thích nhất. Sao anh lại đoán không ra nhỉ? Em vừa nhìn đã nhận ngay ra đó là Tô Đông Pha. Nhất Minh, anh có phát hiện ra không, ông ấy rất giống anh, hơn nữa hai người đều họ Tô."
"…" Giống ư? Tô Nhất Minh kinh ngạc, lập tức tiến lại gần quan sát tượng gỗ, còn gõ gõ vào cái bụng to uềnh oàng của ông ta, cảm thấy oan ức, "Rõ ràng là anh đẹp trai hơn, bụng anh cũng chẳng hề có chút mỡ thừa nào, không tin em có thể kiểm tra."
Anh nhạy cảm phát giác ra sự ngượng ngùng của Trình Vũ Phi, cũng lờ mờ nghe thấy trong điện thoại có người khác đang nói gì đó, trong lòng bỗng cảnh giác.
"Ấy… Tượng gỗ này em đã thích từ lâu rồi, nhưng không mua nổi, đến mười lăm ngàn tệ cơ. Hôm nay cuối cùng cũng mua được nó…"
Mười lăm ngàn tệ? Tô Nhất Minh kinh ngạc, buột miệng nói, "Em mua đắt rồi, cái này chừng bảy tám ngàn là có thể mua được rồi."
"Ông chủ cửa hàng nói tượng gỗ này được đẽo từ loại gỗ giáng hương mắt chim rất quý…" Trình Vũ Phi không phục.
"Đắt rồi, anh là người sưu tầm đồ gỗ quý nên rất hiểu về những thứ này… Cưng à, em bị người ta cắt cổ rồi."
"Em thấy chẳng đắt chút nào. Trên đời này có rất nhiều đồ vật, em lại chỉ thích mỗi cái tượng gỗ đó, đó cũng là duyên phận, bao nhiêu tiền cũng không tiếc. Giống như trong một biển người mênh mông mà chỉ yêu một người, sắn sàng hi sinh tất cả vì người đó. Nhất Minh, anh sao để ý đến tiền bạc thế, không phải thứ gì cũng có thể dùng tiền mà đong đếm được." Không biết vì sao, giọng nói của cô bỗng có chút kích động không rõ ràng, cái mũ mà cô chụp lên đầu anh có vẻ hơi quá đấy nhỉ.
Tô Nhất Minh ừ đại một tiếng, không muốn tranh luận với cô, dù sao cũng chỉ là mấy đồng bạc thôi mà, Tô Nhất Minh rất sẵn lòng tiêu tiền vì phụ nữ, chỉ cần cô ấy thật lòng yêu mình. Bây giờ tiền cũng đã tiêu rồi. Vốn dĩ muốn làm cho Trình Vũ Phi vui vẻ, nhưng mình thì như người mất hồn mấy ngày liền. May mà bây giờ cô cũng cảm thấy vui rồi, khúc mắc trong lòng cũng đã được tháo gỡ, thật sự cũng chẳng cần thiết phải gây khó dễ cho ai nữa.
Thế là tinh thần anh phấn chấn trở lại, "Cưng ơi, em có ở nhà không? Anh đến đón em, chúng mình cùng đi ăn nhé."
Trình Vũ Phi do dự một chút, "Em đã ăn rồi…ái dà, điện thoại hết pin rồi, em…" Chưa nói hết đã bị ngắt giữa chừng, gọi lại thì quả nhiên nghe thấy thông báo điện thoại đã tắt máy.
Tô Nhất Minh lấy khăn lau bức tượng Tô Đông Pha, cẩn thận đặt ông lên kệ sách, trong lòng thầm chút ân hận, không phải chỉ với Trình Vũ Phi.
Anh nhớ đến những cô bạn gái trước đây, dường như chưa có ai phá hỏng kế hoạch dù là nhỏ bé của anh. Bọn họ lúc nào gọi là có mặt, hết lòng chiều chuộng anh. Từ trước đến nay, anh luôn cảm thấy mình mới là người tốn tiền tốn sức nhọc công nhọc lòng, là người hi sinh nhiều nhất. Chẳng qua là chưa ai kể lể mà thôi, anh cũng chẳng để ý, anh đã bị cưng chiều đến hư hỏng rồi. Thở dài một tiếng, anh cất bước ra khỏi nhà.
Trình Vũ Phi luôn cảm thấy cuộc sống có được có mất, tự dưng trúng giải thưởng lớn chắc chắn sẽ gặp điều gì đó không thuận lợi. Hôm nay bệnh viện đông khủng khiếp, hơn nữa còn gây ra những chuyện dở khóc dở cười.
Đầu tiên là một người dàn ông được cáng đến, nói là do ăn thi với người ta bị trướng bụng. Trình Vũ Phi trong lòng cảm thấy thật buồn cười, trên đời này có chuyện ăn no đến trướng bụng, cô cẩn thận lấy dụng cụ đè lưỡi xuống, rồi cho người cáng bệnh nhân đến phòng vệ sinh để nôn.
Tiếp đến là một cậu bé chừng mười mấy tuổi, nói là do lỡ nuốt phải một đồng xu.
"Nuốt đồng xu? Sao lại thế?" Bác sĩ Trình kinh ngạc.
"Cháu học ảo thuật, kết quả là làm không được nên đồng xu rơi vào trong bụng rồi…" Cậu bé ngượng ngùng.
Trì