Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đến Đây Nào Bác Sĩ Của Anh

Đến Đây Nào Bác Sĩ Của Anh

Tác giả: Như Thi Vấn

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1341517

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1517 lượt.

nh Vũ Phi không nhịn được mỉm cười, cậu bé lo lắng hỏi, "Bác sĩ… làm sao bây giờ?"
Trình Vũ Phi mở to mắt, "Cháu nghĩ xem phải làm thế nào? Đỗng xu đó thải ra ngoài được rồi cháu vẫn muốn dùng nó sao?".
Cậu bé hiểu rất nhanh, ngớ người ra, cuối cùng vui vẻ nhảy cẫng lên, "Bác sĩ, ý cô là cháu sẽ tự thải nó ra được?"
Trình Vũ Phi gật đầu.
"Nhưng… đó là đồng 1 tệ… rất to.."
Trình Vũ Phi không kiềm chế được muốn an ủi cậu bé rằng cơ quan trong người có công năng rất lợi hại, cô từng nhìn thấy rất nhiều vật bị nuốt vào bụng, trứng gà, đinh ốc, thậm chí có cả một lần rất ngầu, người ta nuốt cả một bình rượu. Tất nhiên có lúc hậu quả rất bi thảm, từng có trường hợp vì thế mà dẫn đến các bệnh đường ruột. Nhưng nhìn ánh mắt trong veo của cậu bé cô lại thôi, dù sao cũng chẳng phải gã lưu manh Tô Nhất Minh, nói vậy không chừng làm cậu bé hoảng sợ.
Thế là cô nghiêm mặt gật đầu, "Chắc chắn thải ra được".
Hết giờ làm Trình Vũ Phi đem vài thứ đến nhà Tô Nhất Minh. Đối với người đàn ông này, cô lúc nào cũng phải cảnh giác, nhưng lại không thắng nổi trái tim mình, dần dần yêu gã lưu manh này lúc nào không biết. Tiếc là người này thật sự có chút không đáng tin, dường như chỉ là đang đùa giỡn, vừa gần vừa xa. Mặc dù cô đã dùng lý trí kiềm chế mình không được suy nghĩ lung tung, nhưng cuối cũng dần dần cũng mê muội rồi.
Tô Nhất Minh không có ở nhà, gọi điện cũng không bắt máy, cô không muốn xách đống đồ nặng trịch này về nên để lại ở phòng bảo vệ.
Lúc về nhà đi cô ngang qua một nhà trẻ, ngắm nhìn những đứa trẻ giống như những chú chim nhỏ được sổ lồng, ngồi sau lưng cha mẹ nói cười ríu rít. Đến một ngã rẽ bỗng nhiên có chiếc xe hơi đỗ xịch trước mặt, Chung Viễn thò đầu ra, "Bác sĩ Trình, là cô à."
Trình Vũ Phi cung kính chào chủ nhiệm Chung, đứng khép nép bên đường nhìn Chung Viễn. Chung Viễn cười, "Đứng ngớ ra đó làm gì? Lên xe đi. Có phải cô đang về nhà? Địa chỉ nhà cô tôi vẫn còn nhớ, tôi đứa cô về nhé."
Trình Vũ Phi hơi do dự trước sự nhiệt tình của anh ra, nhưng vẫn bước lên xe. Một cô bé mặt tròn trĩnh nhìn cô cười, rồi dưới sự chỉ bảo của Chung Viễn, cất giọng ngòn ngọt, "Chào cô ạ."
"Con gái của anh à? Dễ thương quá!" Trình Vũ Phi không bỏ lỡ cơ hội nịnh bợ.
"Giống không?" Chung Viễn cười cười.
Trình Vũ Phi chăm chú nhìn cô bé một lát, đôi mắt quả thật có chút giống. Thế là cô liền nói, "Giống lắm! Con gái thường giống bố nhiều hơn."
Vừa dứt lời Trình Vũ Phi nghe cô bé gọi một tiếng cậu. Cô cười gượng gạo. Chung Viễn cười ha ha, đạp chân côn rồi phóng vút xe đi.
"Sai rồi chủ nhiệm Chung, nhà tôi không phải ở hướng này." Trình Vũ Phi kêu to.
Xe vẫn tiếp tục lao vút đi, không một chút chần chừ. Giọng Chung Viễn rất lưu loát, "Đưa Quả Quả về nhà trước đã. Tôi mời cô ăn cơm. Có một số vấn đề chuyên môn muốn trao đổi với cô."
Trình Vũ Phi chỉ cảm thấy ong ong trong đầu. Vấn đề chuyên môn. Trao đổi?... Mình nổi tiếng trong bệnh viện đến thế sao? Đến chủ nhiệm Chung còn biết? Ấy… không thể nào, cô vẫn biết tự lượng sức mình mà.
"Quả Quả, thì ra tên cháu là Quả Quả. Cái tên thật đáng yêu." Trình Vũ Phi xoa xoa đầu cô bé.
Cô bé e thẹn nhìn cô cười, không nói gì.






Kế hoạch du lịch chết yểu (3)
Xe dừng lại ở một chung cư, Chung Viễn gọi điện thoại, một người phụ nữ trung niên xuống đón Quả Quả lên nhà.
Trình Vũ Phi thầm đoán thân thế của người phụ nữ ấy: Chị gái? Hình như hơi lớn tuổi một chút. Mẹ? Lại quá trẻ. Chung Viễn dường như nhìn thấu ruột gan cô, cười nói, "Đấy là chị bảo mẫu nhà tôi thuê để chăm sóc Quả Quả. Chị ấy rất hiền lành, rất yêu trẻ con. Cô không biết, tôi rất bận, một mình chăm sóc Quả Quả thật quá vất vả."
Một mình chăm sóc Quả Quả? Trình Vũ Phi trầm ngâm một lát, cuối cùng không kiềm chế được thốt lên, " Chủ nhiệm Chung, anh nuôi Quả Quả ư?"
Đến lượt Chung Viễn trầm ngâm, xe lại chạy bon bon trên đường, chẳng mấy chốc dừng ở một quán cơm nằm ẩn mình trong những bụi trúc xanh biếc. Chung Viễn rất tự nhiên, chẳng hỏi ý kiến Trình Vũ Phi, nhanh chóng gọi món ăn.
"Nhưng hai mặt đó tôi đều bình thường. Chỉ có một suy nghĩ sai lầm này thôi. Tôi từng yêu một người con gái, yêu nhiều lắm, thề đời này kiếp này phải lấy bằng được cô ấy, kết quả là cô ấy rời bỏ tôi, còn tôi vẫn ôm mối tình tuyệt vọng ấy, không muốn tìm người con gái khác."
"…" Trình Vũ Phi nghĩ suy nghĩ sai lầm đó cũng là một phạm trù của biến thái tâm lý nhưng tất nhiên cô không dám nói ra, thế là cúi đầu đếm số tôm trong đĩa, tổng cộng có hai mươi bốn con, một con số may mắn.
"Tiếc là… suy nghĩ sai lầm đó cũng không thắng nổi sư cô đơn trong lòng. Cuộc sống một mình quả thật khó khăn, tôi hối hận rồi. Bây giờ lại muốn lấy vợ nhưng chưa tìm được người thích hợp…"
"Không đâu, chủ nhiệm Chung tài giỏi như thế, con gái cứ xếp hàng chạy theo, sao lại không tìm được người thích hợp cơ chứ?" Trình Vũ Phi cuối cùng cũng tìm được một câu để tâng bốc.
Chung Viễn nhìn cô trầm ngâm, ánh mắt sâu tựa gi


Old school Easter eggs.