Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đến Đây Nào Bác Sĩ Của Anh

Đến Đây Nào Bác Sĩ Của Anh

Tác giả: Như Thi Vấn

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1341518

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1518 lượt.

t cả nhảy vào cạm bẫy có tên Tô Nhất Minh. Ai ngờ Chung Viễn lại nhảy vào đúng thời điểm này, muốn mình trao đổi đề tài khoa học xã hội gì đó chứ…
Chuông điện thoại reo thật đúng lúc, cắt ngang tâm trạng rối bời của Trình Vũ Phi. Chung Viễn vẫn với giọng quyết đoán như thường lệ, "Có một bệnh nhân VIP bị nhồi máu cơ tim, có lẽ phải phẫu thuật gấp. Bác sĩ trưởng khoa nội tim đã ở đó, tôi phải chạy đến đó ngay bây giờ. Bác sĩ Trình, cô không cần phải trả lời vội, thong thả suy nghĩ… Hôm khác chúng ta nói tiếp vậy. Tôi vẫn còn một vài điều muốn nói với cô".
Trình Vũ Phi bối rối gật đầu, không dám nhìn thẳng vào mắt Chung Viễn, thò nĩa đếm xem trong đĩa còn mấy con tôm. Ấy, chỉ còn lại bảy con… Chung Viễn thật biết ăn.
Chung Viễn đi rồi. Sau những hào quang sáng chói dát trên người chủ nhiệm Chung là một cuộc đời vất vả, mặc dù anh có vẻ không để tâm nhưng Trình Vũ Phi vẫn thấy buồn thay anh. Khi phiếu tính tiền được mang đến, nỗi buồn của cô lên đến đỉnh điểm. Chung Viễn đi gấp quá quên cả tính tiền, một bữa cơm mà mất những bốn chữ số. Trình Vũ Phi đau khổ tính tiền, tiện tay gói hai chiếc bánh tráng miệng đem về. Cô thề với lòng mình sẽ không bao giờ dùng bữa với vị bác sĩ khoa ngoại có lương gấp mình mấy lần nữa.
Tô Nhất Minh vốn dĩ là người không đáng tin cậy, bây giờ trong phút bốc đồng có một quyết định táo bạo như vậy, Trình Vũ Phi khó tránh được cảm giác rối bời. Cô cố sắp xếp lại những ngổn ngang trong lòng mình nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu. Cô suy nghĩ mông lung như vậy bất giác cô đã về đến nhà.
Cô bật đèn lối cầu thang, bỗng có người lao đến ôm chầm lấy cô.
Trình Vũ Phi đang định hét toáng lên thì người đó đã cúi xuống hôn vào môi cô, hành động vô lại tuyệt chiêu này lại an ủi phần nào sự hoảng loạn trong cô. Tô Nhất Minh, ngoài gã lưu manh này còn có ai khác nữa, Cô thả lỏng người mặc anh giữ lấy, nhưng lại thấy gã lưu manh đó hít hít mùi trên cơ thể cô, "En vừa ăn món tôm mã não ở nhà hàng Thúy Hiền phải không?"
"…" Trình Vũ Phi nghĩ như vậy có khoa trương quá không, ngửi mùi tôm thì có thể hiểu được, sao lại còn đọc cả tên nhà hàng tên món ăn nữa?
Tô Nhất Minh nhẹ nhàng gõ gõ vào túi thức ăn trên tay Trình Vũ Phi. Cô mới hiểu ra. Phía trên hộp đúng là có in tên nhà hàng Thúy Hiền. Hàng ngày anh tiếp đãi khách rất nhiều nên thuộc làu tên món đọc của các nhà hàng lớn cũng là điều dễ hiểu.
"Em ăn tối với ai thế?"
Trình Vũ Phi nhớ lại những lời của Chung Viễn, bỗng dưng không muốn nhắc đến người này trước mặt Tô Nhất Minh, cô bèn nói lảng, "Giám đốc Tô sao lại giống một chú cún con thế nhỉ?"
Tô Nhất Minh hứ một tiếng, "Đâu phải chỉ một chú cún con, sắp thành chó vô gia cư rồi."
"Sao thế? Anh bán căn hộ rồi à?"
"Căn hộ không phải nhà, có người thân mới là nhà. Nếu em chạy theo người đàn ông khác, anh không phải là chó vô gia cư rồi sao?"
Người thân… nhà… Trái tim Trình Vũ Phi bỗng nhiên mềm nhũn, tan chảy, "Anh lại lừa em."
Tô Nhất Minh lặng lẽ thở dài, anh cảm thấy lời nói của mình hơi quá. Cho dù nịnh cho cô ấy vui anh cũng chưa nghĩ đến điều gì xa xôi. Anh do dự một lát rồi thì thầm vào tai cô, "Vũ Phi, đã mấy ngày không gặp nhau rồi… anh rất nhớ em. Ngày mai em có rảnh không? Đến nhà anh nhé…"
"Không được, ngày mai em trực rồi."






Chiếc ví hiệu LV (1)
Tô Nhất Minh không gọi điện cho Trình Vũ Phi mà trực tiếp mò đến bệnh viện. Hành lang dài đối diện với ban công ngoài trời, chút gió xuân lành lạnh từ cửa sổ thôi vào làm bay mái tóc ngắn mềm mượt của anh. Mùa xuân cuối cùng cũng đã đến.
Anh đi loanh quanh mấy vòng, bệnh viện đối với anh như một mê cung. Mặc dù Trình Vũ Phi đã từng đưa anh đến phòng khám một lần nhưng anh vẫn không tìm được đường đến đó.
Có tiếng động từ hành lang vọng đến, Tô Nhất Minh hiếu kỳ đưa mắt nhìn về hướng đó, chỉ nghe thấy một tiếng rầm từ sau lưng, Tô Nhất Minh quay đầu nhìn lại, bất giác sợ đến nỗi tay chân luống cuống.
Một ông già từ bên ngoài cửa sổ nhanh thoăn thoắt nhảy vào trong, toàn thân ông ta lõa lồ, nét mặt hoảng hốt, ánh mắt hoảng loạn, nhưng kỳ quặc nhất đó là trên người lủng lẳng một chiếc túi ni lông, bên trong có chất dịch màu vàng. Ông ta giống như một con thú bị nhốt đang tìm đường tháo chạy, Tô Nhất Minh cảm thấy ánh mắt ông ta đang nhìn mình.
Đám bác sĩ bỗng nhìn Tô Nhất Minh bằng một con mắt khác, nhiệt tình hơn, bác sĩ Ngô nhìn Tô Nhất Minh từ trên xuống dưới rồi lại từ dưới lên trên, rồi như hiểu ra điều gì, "Ồ, anh là bạn trai của Trình Vũ Phi? Tôi là Ngô Chấn Phong, là sư huynh của Vũ Phi. Bó hoa hồng vàng buổi sáng là anh gửi tặng Vũ Phi đúng không, còn cả ví tiền hiệu LV nữa, khiến cho biết bao cô gái trẻ ở đây đỏ mắt ghen tị đấy."
Không biết có phải vì nghe được hai chữ "phân chó" không mà khóe miệng của Tô Nhất Minh giật giật, nụ cười vẫn rạng rỡ.
"Tại sao lại tặng bác sĩ Trình hoa hồng vàng? Có phải anh đã làm khiến cô ấy không vui không?" Bác sĩ Tiểu Hà vẫn nhanh miệng nhất.
"Sao dám? Hoa