Tác giả: Như Thi Vấn
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341698
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1698 lượt.
hồng tượng trưng cho tình yêu, tặng cô ấy chỉ để nói tôi yêu cô ấy thôi." Tô Nhất Minh vô cùng thành khẩn.
"Hoa hồng vàng chẳng lẽ không phải có ý nghĩa xin lỗi sao?" Tiểu Hà có chút băn khoăn.
"Thật không? Tôi chỉ biết hoa hồng tượng trưng cho tình yêu. Mấy thứ khác phức tạp quá, tôi cũng không rõ nữa." Tô Nhất Minh vò vò đầu, mặt lộ vẻ tội nghiệp, lập tức nhận được sự đồng cảm của cô gái trẻ, Tiếu Hà lập tức dẫn anh đi tìm Trình Vũ Phi.
Tô Nhất Minh bị Trình Vũ Phi lôi vào một chỗ vắng vẻ, trong lòng vẫn còn sợ hãi kể lại cho cô nghe cảnh tượng mà mình vừa chứng kiến, tất nhiên không quên thêm mắm dặm muối cho câu chuyện thêm li kì. Trình Vũ Phi cảm thấy biểu hiện khoa trương của anh vô cùng đáng yêu, đưa tay bẹo bẹo má anh: "Không sao đâu. Đó là hội chứng ở phòng chăm sóc đặc biệt. Bệnh nhân ở trong môi trường chăm sóc đặc biệt quá lâu, có người bỗng nhiên bị mất thăng bằng về thần kinh. Vừa nãy là một bệnh nhân bị phát bệnh, xuất hiện hoang tưởng, cho rằng tất cả mọi người đều muốn giết ông ta, nhân lúc y tá không để ý đã nhảy ra ngoài từ cửa sổ phòng chăm sóc đặc biệt. Anh sợ à?"
Tô Nhất Minh bị câu nói cuối cùng làm cho tự ái, lạnh lùng hừ một tiếng, "Anh chỉ hiếu kì thôi. Sợ gì chứ? Vũ Phi… Bệnh nhân đó bị bắt về rồi sẽ đối phó thế nào với ông ấy?"
"Đối phó? Bệnh nhân đâu phải là kẻ địch của bọn em. Ông ta có thể nhảy ra khỏi cửa sổ xem ra không cần phải ở chăm sóc đặc biệt nữa. Dự định sẽ cho ông ấy về để người nhà chăm sóc. Thường thì thay đổi môi trường lại có người nhà ở bên cạnh, bệnh về thần kinh sẽ có chuyển biến tốt."
"Trên người ông ấy có treo lủng lẳng một cái bịch ni lông, bên trong không biết là thứ gì?"
"Nước tiểu. Em nhớ là ông ấy có lắp ống dẫn tiểu, trên người tất nhiên là phải treo túi tiểu cá nhân rồi."
"…" Tô Nhất Minh kết thúc câu chuyện, "Không ngờ công việc của bọn em lại vất vả và cao quý như vậy."
"Vâng… ở Trung Quốc bác sĩ là lao động tay chân, có thể xếp vào đội ngũ áo xanh, tuy chúng em mặc áo trắng." Trình Vũ Phi nhún vai tự hào. "Không phải em đã nói với anh hôm nay em trực rồi ư, sao anh lại đến đây?"
"Anh hiếm hoi lắm mới được rảnh rỗi như hôm nay, đến trực cùng em."
"Không được. Lúc trực em sẽ rất bận… Đợi khi em rảnh em sẽ ở bên anh được không? Thời gian sau này còn dài mà."
"Sai rồi Vũ Phi, đừng có tin vào những câu nói vớ vẩn đại loại như tình cảm sâu đậm thì cho dù xa cách cũng không bao giờ thay đổi. Tình yêu không phải là nỗi nhớ khắc cốt ghi tâm, mà là sớm tối bên nhau. Cuộc sống này thay đổi quá nhanh, chẳng có gì đuổi kịp thời gian. Chúng ta đều rất bận rộn, thời gian bên nhau không nhiều. Thời gian xa cách lâu ngày tình cảm cũng phai nhạt dần. Lần này coi như anh quấy rầy em, mai mốt nếu anh bận em cũng có thể đến quấy rầy anh… Nếu không tình cảm chẳng giữ được lâu."
Tô Nhất Minh dáo dác nhìn xung quanh không có người, hôn trộm cô một cái. Đã trải qua mấy cuộc tình, cho dù không tiếp thu được bài học nhưng đúc kết trong bài học thì anh có thừa khả năng, đây là những lời ruột gan anh.
Trong khoảnh khắc đó Trình Vũ Phi nhớ lại những chuyện đã qua, bác sĩ lúc nào cũng bận rộn, đặc biệt là những bác sĩ có bản lĩnh. Cô luôn xót xa khi thấy Mục Thuần vất vả, cố hết sức không làm phiền anh, không để những chuyện nhỏ nhặt không vui của mình quấy rầy anh. Mục Thuần luôn cảm thấy cô độc mạnh mẽ, thậm chí phàn nàn về sự lạnh nhạt của cô. Lúc đó cô thật chậm hiểu, không hiểu tâm tư của Mục Thuần. Bây giờ nghĩ lại cô thấy việc chia tay với Mục Thuần là do cô không cho anh ta thấy tình yêu sâu đậm và sự quan tâm hết lòng sau vẻ lạnh nhạt ấy của cô, là do cô đã đẩy Mục Thuần vào tay người khác.
Cô lắc đầu xua đi những chuyện đã qua, nắm chặt tay Tô Nhất Minh, "Đúng rồi, Nhất Minh, món quà là do anh tặng à? Sau này đừng phô trương như vậy nữa nhé. Hoa rồi cả chiếc ví đắt tiền nữa, khiến người ta nghĩ em đang bám lấy đại gia…"
Ánh mắt Tô Nhất Minh chợt lóe lên điều gì đó, "Bám đại gia tốt chứ sao, chứng tỏ em có sức mê hoặc lớn. Đàn ông có tiền đều háo sắc, không thể nhìn bề ngoài là đánh giá hết được… Đúng rồi, em có thích món quà đó không?"
Trình Vũ Phi thích thú mỉm cười, lại kéo Tô Nhất Minh vào phòng nghỉ. Một bó hoa hồng vàng thật to đã được cắm cẩn thận vào lọ, nhìn rất chói mắt. Trình Vũ Phi lấy ra chiếc ví LV đưa cho anh, "Đẹp thật đấy, cám ơn anh."
Tô Nhất Minh cầm chiếc ví, nhướng mày, "LV? LV nghĩa là gì? Low Value? Giá trị thấp?"
"…" Trình Vũ Phi nhìn anh cười, chỉ nghĩ anh đang nói đùa.
Tô Nhất Minh lật đi lật lại chiếc ví, cười càng kỳ quặc, "Lúc trước anh đọc được một bài thơ ở trên mạng, viết rất sâu sắc "Biển khơi ơi, em toàn là nước, tuấn mã ơi, bốn chân của mi, người đẹp ơi, em thật đẹp, phía dưới mũi là cái miệng xinh xắn…"
Trình Vũ Phi cảm thấy Tô Nhất Minh đang trêu mình, không nhịn được cười, lại cảm thấy anh có chút lạc đề, bỗng nhiên lại lôi bài thơ đó vào. Không biết bài thơ sâu sắc này có phải là của một trường phái mới nào sáng tác hay không? Chủ nghĩa siêu thực?
Thời gian rảnh rỗi