Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đến Đây Nào Bác Sĩ Của Anh

Đến Đây Nào Bác Sĩ Của Anh

Tác giả: Như Thi Vấn

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1341699

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1699 lượt.

ở bên cạnh Tô Nhất Minh trôi qua nhanh chóng, Trình Vũ Phi xem đồng hồ, đã hơn mười giờ, cô ngầm bảo Tô Nhất Minh phải về rồi. Tô Nhất Minh lưu luyến nhìn chiếc giường ở phòng trực, "Ở đây có nhiều giường thế này, hôm nay anh có thể ở lại đây được không?"
Trình Vũ Phi thất kinh, "Không được! Buổi tối bệnh nhân có thể đến gõ cửa, lỡ bọn họ nghe thấy có tiếng người… sẽ đồn đại lung tung."
"Vậy anh sẽ giả vờ là khóc, oa oa oa… Người ta có hỏi thì em nói là trẻ sơ sinh."
"…"
"Có phải em sợ người khác nghĩ bác sĩ Trình chưa kết hôn mà đã có em bé không, ảnh hưởng đến danh tiếng của em?"
"Không thể có chuyện đó, anh khóc khó nghe như vậy, người ta chắc chắn sẽ cho rằng anh là em bé cú mèo."
"…"
Tô Nhất Minh có năn nỉ ỉ ôi thế nào cũng không lay chuyển được trái tim sắt đá của Trình Vũ Phi, đành lủi thủi ra về, sắp tạm biệt anh không biết xấu hổ giở trò lưu manh với Trình Vũ Phi.
Tô Nhất Minh đi rồi, Trình Vũ Phi vẫn còn ngây ngất, sau đó cô dáo dác nhìn ngó khắp phòng, quay trở lại phòng trực ban mới phát hiện chiếc ví LV đã không cánh mà bay. Cô lùng sục khắp nơi không thấy mới do dự gọi cho Tô Nhất Minh: "Nhất Minh, anh có thấy chiếc ví đó ở đâu không?"
"Ví tiền mất rồi à? Trong đó có những gì? Tiền? Giấy tờ tùy thân?"
"Chiếc ví LV ấy. Em không thấy đâu cả… Hình như hồi chiều lúc đưa cho anh xem, anh chưa trả lại cho em đúng không?"
"Cái đó hả? Mất thì mất, dù sao cũng là của tặng mà, hơn nữa \'giá trị thấp\' nên em cứ coi như là không có đi. Em nên mừng vì chưa để bất cứ thứ gì trong đó…"
"Ấy… nhưng đó là do anh tặng mà…"
"Không sao cưng à, để hôm khác anh tặng em một chiếc còn đẹp hơn nữa."
Không biết có phải do ảo giác không Trình Vũ Phi cảm thấy hơi thở phì phì của Tô Nhất Minh giống như loài rắn đang phun nọc độc.
"Ừm. Để em tìm lại đã." Trình Vũ Phi rầu rĩ nói xong rồi cúp điện thoại, rồi lại lục tung cả phòng lên lại một lần nữa, nhưng vẫn không tìm thấy tung tích chiếc ví. Thế là xong, quà của anh ấy bị mình làm mất rồi, anh ấy nhất định sẽ nổi giận… Trình Vũ Phi vô cùng buồn bã.
Tô Nhất Minh cúp điện thoại, tức giận chửi mẹ kiếp, rồi ném chiếc ví trong tay ra ngoài cửa sổ.
Mấy ngày liền tâm trạng Trình Vũ Phi lúc nào cũng nặng nề, cô không dám gọi điện cho Tô Nhất Minh. Hoa hồng cũng đã héo, những thứ đẹp đẽ thường không chịu nổi thử thách thời gian.
Mùa xuân đến thật rồi, trên cây hạnh to lớn trong bệnh viện, những chiếc lá non hình cánh quạt khẽ khàng nở ra, e ấp trong gió, như đứa trẻ đang quan sát thời tiết xem có thích hợp để ùa ra chơi đùa hay không.
Một chiếc Buick mới cóng dừng trước mặt Trình Vũ Phi, Chung Viễn thò đầu ra, "Bác sĩ Trình, lên xe đi, tôi đưa cô về."
Trình Vũ Phi đứng khựng lại, kiên quyết từ chối, "Không cần đâu, chủ nhiệm Chung, việc lần trước anh nói với tôi, tôi…"
Chung Viễn nhe răng cười, "Lên đi rồi nói, bệnh viện tấp nập như thế này người quen nhìn thấy lại gây ra lắm điều thị phi."
Trình Vũ Phi có một linh cảm, vội vàng mỉm cười, nghe lới mở cửa bước lên xe, "À, chủ nhiệm Chung, cô gái bị viêm cơ tim nặng ở chỗ chúng tôi chuyển lên khoa anh lần trước dùng ECMO, bây giờ thế nào rồi."
"Cô gái đó hả? Rất tốt, đã xuất viện rồi. Bác sĩ Trình, ghế sau có nước uống, cô tự lấy nhé, đừng khách sáo."
"Đây là… xe mới của anh à?" Trình Vũ Phi nhìn khắp lượt nội thất bên trong xe, không tồi chút nào, đẹp hơn Satana nhiều.
Chung Viễn cười ha ha, "Tôi ấy à, không giữ được tiền, có chút tiền tiết kiệm là nghĩ đến tiêu xài. Đã nhiều năm đi làm rồi mà ngoài hai căn nhà và quỹ giáo dục dành cho Quả Quả ra, tài sản của tôi còn lại đủ loại máy chụp ảnh mà thôi…"
"Chủ nhiệm Chung, sở thích của anh là sưu tầm máy chụp ảnh?"
"… Nhiếp ảnh. Sở thích của tôi là nhiếp ảnh… Đó là nghệ thuật, nghệ thuật của ánh sáng và hình ảnh…" Chung Viễn chống tay trước trán khoa trương, không biết thế nào mà xe lảo đảo suýt nữa đâm phải con lươn giữa đường.
"…" Trình Vũ Phi mở nắp chai nước, đang nghĩ cách khéo léo từ chối đề nghị lần trước của Chung Viễn, lại bị câu nói của anh làm cho thất kinh, suýt nữa bị sặc.
"Cho nên.. Tôi mới cố tình tặng em chiếc ví, tôi thấy em là người quản lý tiền rất giỏi, sau này tiền của tôi sẽ giao hết cho em, để em quản lý… Tôi và tiền của tôi, đều do em quản lý." Chung Viễn cười hơi bối rối, cẩn thận quan sát biểu hiện của Trình Vũ Phi qua kính chiếc hậu.






Chiếc ví hiệu LV (2)
Trình Vũ Phi phải cố gắng lắm mới che giấu được sự kinh ngạc của mình, trong đầu cô lóe lên rất nhanh biểu hiện kì lạ và lời nói kỳ quái của Tô Nhất Minh. Chết rồi! Món quà không phải là do Tô Nhất Minh tặng.
“Chủ nhiệm Chung… chiếc ví đó là anh tặng ư? Cón bó hoa hồng vàng nữa…” Ôm tia hi vọng nhỏ nhoi Trình Vũ Phi mở miệng hỏi, trong lòng cầu mong trời xanh có mắt.
Tiếc là ông trời sắt đá lại muốn đùa cợt cô, giọng nói của Chung Viễn bỗng ngần ngừ. “Ừ, nghe nói hoa hồng vàng tượng trưng cho sự xin lỗi, lần trước anh thật xin lỗi, vì quá