XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đến Đây Nào Bác Sĩ Của Anh

Đến Đây Nào Bác Sĩ Của Anh

Tác giả: Như Thi Vấn

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1341521

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1521 lượt.

vội nên đã để em thanh toán. Còn chiếc ví, nghe nói nhãn hiệu đó rất được các quý cô ưa chuộng… Em không thích sao?”
Chung Viễn lặng lẽ lau mồ hôi, anh không biết phụ nữ thích gì, cũng không quan tâm, tuy trong khoa bác sĩ y tá rất nhiều nhưng vị trí của anh ở đó đường đường là một trưởng khoa nên không thể nói những chuyện riêng tư cá nhân trong bệnh viện. Những điều này đều là do anh hỏi han bà thím nhiều chuyện rút ra kết luận. Không biết có giúp ích gì được hay không? Anh cười gượng gạo, sợ mình lỗi thời, đã qua cái tuổi yêu đương bảy tám năm rồi, đã không còn theo kịp thời đại nữa rồi, nói gì đến quà tặng?
“Chủ nhiệm Chung… Chiếc ví đó, thật sự rất đẹp, tôi rất thích. Có thể tính là tôi nhờ anh mua giùm không? Tôi trả lại tiền cho anh…”
Chung Viễn đăm đăm nhìn cô, trong lòng chua xót, từng ấy năm trời, anh cũng là người từng trải, người đàn ông đó cử chỉ tùy tiện, lời nói cợt nhả, chẳng đáng tin chút nào. Những lời cợt nhả thường là những lời không thật lòng. Những lời như thế anh không thể nói, mà có nói cũng chẳng thể tin được, chẳng ích lợi gì.
“Bác sĩ Trình, đừng cố chấp như vậy. Em nên nghĩ thoáng một chút. Cứ trói chặt mình vào một cái cây thì thật là ngốc nghếch.” Giọng nói của Chung Viễn nhẹ nhàng như gió thoảng, dù đó là cái cây họ Mục hay họ Tô, tiếc là phần then chốt này anh lại không dám nói ra.
Trình Vũ Phi bước xuống xe, vẫn còn suy nghĩ phải làm thế nào để giải quyết êm thấm chuyện này, mặc Chung Viễn nói tạm biệt rồi nhanh chóng mất hút khỏi tầm mắt mình.
Trình Vũ Phi gọi điện cho Tô Nhất Minh, không nghe máy, một lát sau có một tin nhắn gửi đến. Anh đang bận đàm phán, xong sẽ gọi lại cho em. Nhưng chẳng có cuộc điện thoại nào gọi đến. Hôm sau, cô lại gọi cho anh nhưng vẫn kết quả như thế. Ba ngày liền, Trình Vũ Phi không thể kiên nhẫn hơn được nữa, cô không biết Tô Nhất Minh đang nghĩ gì. Chẳng lẽ Chung Viễn tặng hoa cho cô là đắc tội với anh ấy ư? Nhưng hôm đó anh ấy rất vui vẻ mà.
Buổi tối cô đến nhà Tô Nhất Minh, chẳng ai đáp lại tiếng chuông cửa của cô, bảo vệ ở tòa nhà này rất nghiêm ngặt, đến cửa thang máy cô cũng chẳng bước vào được, đành đứng ở cửa hầm để xe chờ Tô Nhất Minh về. Nửa đêm cô ngủ gục được một lát thì tiếng còi xe chát chúa làm cô bừng tỉnh.
Cô vẫn chưa định hình được mình đang ở đâu thì Tô Nhất Minh chạy lại ôm lấy cô, “Vũ Phi? Sao em lại ngồi đây?”
Trình Vũ Phi mơ mơ màng màng dựa vào anh đứng dậy, chân tê dại như chẳng phải là của mình, sau một hồi mới nói được nên lời, “Mấy giờ rồi? Anh về rồi à?”
Tô Nhất Minh cho xe vào hầm xong, Trình Vũ Phi mới phát hiện thấy một bên mắt bầm tím của anh, lúc này cô mới hoàn toàn tỉnh táo, “Nhất Minh, anh bị đâm xe à?”
Tô Nhất Minh ôm lấy cô, đặt một nụ hôn lên trán cô, “Ngốc ạ. Sao em lại ngồi ở cửa hầm xe lúc nửa đêm thế hả? Suýt nữa anh đã đâm phải em rồi…Nguy hiểm lắm biết không? May mà anh kịp thời chuyển hướng, tiếc là đâm vào tường.”
Lên đến nhà, bật đèn rồi mới nhìn rõ bộ dạng của Tô Nhất Minh, thần sắc anh trông có vẻ rất mệt mỏi, mắt trũng sâu, sắc mặt xanh xao, Trình Vũ Phi không khỏi kinh ngạc, “Sao vậy Nhất Minh? Xảy ra chuyện gì? Sao giống như con gà bị nhúng nước thế?”
“Mấy hôm nay anh phải đàm phán với người nước ngoài, ngày nào cũng bàn bạc đến tận khuya, bốn giờ sáng phải thức dậy, xem lại giấy tờ, nghiên cứu bước tiếp theo phải làm gì. Ăn sáng xong là lại tiếp tục đàm phán…mỗi ngày chỉ ngủ hai ba tiếng. Nhưng dù sao cũng thấy được sự thắng lợi rồi.” Tô Nhất Minh quăng mình lên sô-pha, không nhúc nhích.
Mấy ngày liền chỉ ngủ hai ba tiếng đồng hồ! “Nhất Minh, như vậy không được, nguy hiểm tính mạng, anh biết chứ? Em có biết một người, trẻ tuổi tài hoa, vì công việc mà thức trắng ba bốn ngày liền, kết quả ảnh hưởng đến tim và chết rồi…” Trình Vũ Phi bị lạnh nhạt ba ngày liền, lẽ ra phải ôm một bụng tủi thân, nghĩ sẽ đến hỏi tội Tô Nhất Minh, nhưng với tình hình lúc này, cô lo lắng cho sức khỏe của Tô Nhất Minh nhiều hơn.
“Không sao, sức khỏe anh rất tốt. Đúng rồi, Vũ Phi, mấy hôm nay em liên tục gọi cho anh có việc gì vậy? Ngày nào cũng đàm phán đến nửa đêm, anh sợ làm phiền em nghỉ ngơi nên không dám gọi lại.”
Trình Vũ Phi do dự một lát rồi thẳng thắn nói với Tô Nhất Minh, “Nhất Minh, chiếc ví lần trước là do Chung Viễn tặng em.”
“Anh biết.” Tô Nhất Minh mệt mỏi tựa người vào sô-pha nhắm mắt nghỉ ngơi.
“Em đã từ chối anh ấy.”
Tô Nhất Minh mở mắt. “Tốt lắm!”
“Chiếc ví đó đâu rồi?”
“Anh vứt đi rồi”
“Vứt rồi? Đồ quý giá như vậy sao anh lại vứt đi?” Trình Vũ Phi tức nổ đom đóm mắt.
“Sao? Em muốn dùng nó à? Anh không thể chịu đựng được.”
“Không phải! Em muốn trả lại cho anh ấy.”
“Không thích hợp.” Tô Nhất Minh đứng dậy, từ ngăn kéo lấy ra một chiếc ví giống hệt. “Anh ta là đàn ông, không thể dùng ví của phụ nữ, lại càng không thể tặng cho người phụ nữ khác. Anh đã mua một chiếc ví đàn ông, em đi trả lại cho anh ta, như vậy khéo léo hơn.”
“…” Trình Vũ Phi im lặng một lúc, “Bài thơ đó viết những gì vậy?”
“Không nhớ nữa, chỉ cảm thấy v