XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đến Đây Nào Bác Sĩ Của Anh

Đến Đây Nào Bác Sĩ Của Anh

Tác giả: Như Thi Vấn

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1341532

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1532 lượt.

ên khó chịu né tránh.
“Trước lạ sau quen mà. Em lạnh cóng rồi…Anh muốn ủ ấm cho em.” Tô Nhất Minh nói to không biết mắc cỡ.
“Vậy anh đè lên người em làm gì? Em mệt muốn đứt hơi rồi!”
“Thế này gọi là ủ ấm. Em có biết từ ủ ấm từ đâu mà có không? Hồi xưa người ta ấy mà rất mê tín, bị cảm lạnh mà cứ nghĩ bị ma nhập vào người, nên mới tìm mấy người có dương khí mạnh nằm đè lên ủ cho người bị cảm lạnh, thì có thể ép quỷ ra ngoài. Đó gọi là ủ ấm…Anh lo cho em vừa nãy bị hù dọa nên mới ủ ấm cho em, em xem anh này, dương khí sung mãn…ủ ấm có lợi lắm đấy.”
“Có chuyện đó sao? Trong sách nói thế à?”
“Có, có, có! Nhưng không phải sách nói mà là anh nói…”
“…” Trình Vũ Phi dở khóc dở cười, “Em chỉ là lạnh cóng thôi, không bị chếp khiếp, anh xuống được rồi đấy.”
Tô Nhất Minh cười giảo hoạt, lật người lại, để cô nằm trên, anh nằm dưới nhưng vẫn ôm chặt lấy cô không muốn buông ra, thì thào vào tai cô: “Vậy đổi lại em đè anh đấy. Anh vừa nãy bị dọa đến chết khiếp…” rồi thêm mắm dặm muối kể cho Trình Vũ Phi nghe những việc mình gặp phải lúc nãy. Cuối cùng tủi thân nói với cô: “Em xem, đồng nghiệp của em đều là hạng người gì vậy? Toàn hiếp đáp anh…Em phải dỗ dành anh mới được…”
Trình Vũ Phi la lên sợ hãi: “Anh gọi điện đến khoa em hả? Tiêu rồi! Lần này tất cả mọi người đều biết, ngày mai chắc chắn sẽ tra hỏi em cho xem! Em phải nói thế nào đây? Không thể nói em bị nhốt trong nhà tắm được…Như thế chắc phải độn thổ mà trốn thôi…"
Tô Nhất Minh thấy cô bác sĩ này thật là chẳng biết hưởng thụ gì cả, đường đường một đại mỹ nam trên người không một mảnh vải che thân ôm cô, thì thầm với cô biết bao lời có cánh, cô lại đi lo lắng chuyện vặt vãnh vớ vẩn đó. Anh hứ một tiếng, ngón tay miết trên da thịt cô đầy thèm muốn, rồi lại thì thào vào tai cô, “Bác sĩ ơi, anh thật sự bị dọa chết khiếp rồi, em có nghe thấy tim anh đang đập thình thịch không…”
Trình Vũ Phi cúi đầu, áp sát tai vào ngực trái Tô Nhất Minh, chăm chú lắng nghe quan sát, sau đó bắt mạch cho anh, nói nghiêm túc, “Ừm. Đúng là đập nhanh, hình như là sốt rồi thì phải…Sợ quá đúng không? Không sao đâu. Lát nữa đến bệnh viện uống thuốc an thần là hết ngay.”
Tô Nhất Minh lại bị cái sự không biết hưởng thụ của Trình Vũ Phi đánh một cú nốc ao, hoàn toàn tuyệt vọng nhắm mắt lại, giơ hai tay lên kêu trời.
Một cái gì đó mềm mềm ướt ướt giống như con giun bò khắp cơ thể anh, bắt đầu từ vai, từ từ từng chút một xuống đến bụng dưới.
“Em…làm gì vậy?” Tô Nhất Minh không chịu nổi, giọng khàn đục.
“Xới đất…trồng cây.” Trình Vũ Phi ngẩng đầu lên, ánh mắt đen láy bỗng trở nên mê hoặc, giọng nói run run gợi tình.
“Em…không phải…ngốc thật.” Tô Nhất Minh mỉm cười, xem ra nàng bác sĩ của anh không phải là không hiểu phong tình.
Trình Vũ Phi tỉnh rụi, giơ ra một ngón tay dí dí vào người anh, tóm cái gì đó trong tay, giọng chắc nịch, “Đúng là xới đất mà. Tô Nhất Minh, anh không tắm mấy ngày rồi? Người sao toàn ghét thế chứ…hưm…hưm…”
“…” Tô Nhất Minh thề trong cuộc đời anh chưa từng gặp người phụ nữ nào gan như thế, trong thời khắc hồn xiêu phách lạc này mà còn nói được những lời như vậy! Anh tức tối lật người lại đè lên cô, khóa cái miệng ăn mắm ăn muối của cô lại…
Sau cuộc mây mưa.
Trình Vũ Phi luồn tay vào tóc Tô Nhất Minh, nhẹ nhàng vuốt ve đầu anh, Tô Nhất Minh như một chú heo nhỏ hạnh phúc vì được ăn no nê, lười biếng không nhúc nhích.
“Vũ Phi…Em vừa nãy cố ý…cố ý kích thích anh.”
“Ừ. Em cố ý báo thù. Ai bảo anh phá khóa làm em mất mặt đến vậy, mất mặt trước anh đã rồi, quản lý chung cư biết thì thôi, anh còn gọi cho bao nhiêu đồng nghiệp của em. Nghĩ đến ngày mai phải đối mặt với hàng tá câu hỏi tò mò là em phát rầu.”
“Không sao đâu. Thì em cứ nói có hẹn với một anh chàng đẹp trai lái xe BMW.” Lời nói của Tô Nhất Minh có chút ghen tuông. Không có lửa làm sao có khói. Anh nghi ngờ không phải đồng nghiệp của cô không phải vô cớ mà nói ra những lời mờ ám như thế.
“Ý hay. Nhưng…người đó là ai cơ chứ? Ừm, nghĩ ra rồi, em có một bệnh nhân lái BMW…”
“Trình Vũ Phi, em lại cố ý kích thích anh rồi đấy!” Tô Nhất Minh nghiến răng ken két, chồm sang cô, thô bạo khóa miệng cô lại.






Cuộc sống hạnh phúc của Tô Nhất Minh (1)
Tô Nhất Minh vội vội vàng vàng về nhà, anh thấy mình sắp trở thành người đàn ông của gia đình rồi. Trước đây buổi tối cho dù không có việc gì anh cũng ở ngoài đàn đúm với đám bạn chí cốt, chưa nửa đêm chưa về nhà. Bây giờ nếu không phải tiếp khách quan trọng, anh lập tức phẩy tay từ chối, về nhà càng sớm càng tốt. Căn hộ đối với anh không còn là khách sạn lạnh lẽo mà đã sớm trở thành một mái nhà ấm áp. Anh lăn lộn làm ăn, có lúc cảm thấy vô cùng tủi thân, luôn muốn có ai đó để dốc bầu tâm sự. Trước đây anh có những thứ chẳng thể nào kể lể với người khác, nếu khoác lác, người ta sẽ cho là anh đang khoe mẽ, có tí tiền đã lên mặt vênh váo. Còn kể khổ, người ta lại nói anh nói phét, tiền kiếm được nhiều thế mà còn than nghèo kể khổ. Bây giờ thì tốt