XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đến Đây Nào Bác Sĩ Của Anh

Đến Đây Nào Bác Sĩ Của Anh

Tác giả: Như Thi Vấn

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1341545

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1545 lượt.

bệnh nhân xúm lại bao vây. Bác sĩ Trình xui xẻo chưa kịp hiểu ra chuyện gì thì đã bị mấy người phụ nữ nhảy xổ vào cào cấu, cắn xé, chỉ đến khi âm thanh nhốn nhào bên ngoài cất lên, “Nhầm người rồi.”, “Không phải cô ta.”, “Cái con bác sĩ đấy không có ở đây” thì cô mới được buông tha.
Trình Vũ Phi chẳng hiểu đầu cua tai nheo cảm thấy vô cùng uất ức, nhưng chẳng đợi cô có thời gian hiểu rõ sự tình nhóm người đó đã làm náo loạn ở phòng cấp cứu, đạp phá tan tành dụng cụ khám bệnh, hòng không cho bác sĩ khám bệnh cho bệnh nhân.
Báo vệ được điều đến, cảnh sát cũng được gọi đến. Đám người đó không sợ trời không sợ đất cả gan chống cả người thì hành công vụ, xem ra bọ họ chẳng có chuyện gì là không dám làm. Cuối cùng những người có chức trách trong bệnh viện mới chịu lộ mặt đàm phán với bọn họ.
“Kết quả thế nào?” Tô Nhất Minh không kìm được tức giận hỏi cô.
“Kết quả thế nào thì em không biết. Có lẽ là bàn về mức bồi thường. Người nhà đồng ý thì thôi còn nếu không thì sẽ kiện ra tòa.”
“Anh hỏi là mấy người đánh em đó kết quả như thế nào.”
“Kết quả gì chứ, cào có mấy đường, không chết cũng chẳng tàn phế, căn bản là chẳng ai thèm để ý. Bây giờ trong bệnh viện mọi người chỉ tập trung vào việc làm sao để giải quyết ổn thỏa chuyện này. Suy cho cùng nếu chuyện này truyền ra ngoài sẽ ảnh hưởng rất lớn đến danh tiếng của bệnh viện.”
“Vậy là đánh khơi khơi vậy đó hả?”
Trình Vũ Phi gượng cười, còn có thể như thế nào được nữa? Tất nhiên, cô có thể tự đề cử giải tai họa từ trên trời rơi xuống của bệnh viện mà bị đánh có thể lĩnh được một hai trăm tệ xem như tiền bồi thường. Đã từng có một y tá bị tát hai cái bạt tai, một vị có chức sắc trong bệnh viện cầm phong bì hai trăm tệ đưa tận tay cô ta, kết quả là bị cô y tá làm cho mất mặt ngay tại chỗ, “Tôi đưa anh hai trăm tệ, tát anh hai cái bạt tai được chứ?” Sau đó, giải thưởng đó vẫn còn, cũng chẳng còn ai để trao nữa.
Tô Nhất Minh sầm mặt lại, “Không được. Bệnh viện em không đòi lại công bằng cho em thì anh đòi…”
“Anh muốn làm gì? Trả thù? Nhất Minh, như thế phạm pháp đấy.”
Tô Nhất Minh hừ một tiếng, “Vậy em thôi việc đi.”
Trình Vũ Phi ngớ người ra một lát, “Nhất Minh, anh chưa từng chịu oan ức trong công việc sao? Không phải lần trước anh bị một gã đại lưu manh ăn hiếp ư? Anh có nghĩ đến việc rút lui không?”
Tô Nhất Minh im lặng. Muốn rút lui, không phải chưa từng nghĩ đến. Lăn lộn kiếm tiền trong xã hội bây giờ thường phải tự dối lòng, a dua mịnh bợ, chỉ lừa thành ngựa. Anh cảm thấy mình giống như một con cáo, giảo hoạt có thừa nhưng thực lực lại không đủ. Biết rằng muốn làm ăn nhiều thịt nhất có thể thì phải cậy nhờ sức mạnh của hổ. Hổ ở đây chính là ám chỉ nhưng quan chức lãnh đạo cao cấp của doanh nghiệp quốc doanh. Anh mong bọn họ để anh kiếm chút lợi nhuận.
Nhưng tính toán của mỗi con hổ khác nhau. Có con thì ôn hòa nghĩa khí, có con lại ra vẻ ta đây. Rất nhiều lần anh phải móc một số tiền không nhỏ để vỗ béo mấy con hổ đó, rượu thịt ê hề, chén chú chén anh say bí tỉ rồi to mồm nói với Tô Nhất Minh, “Mẹ kiếp! Chú em thì thiếu gì tiền? Nhưng có tiền thì làm được gì đây? Anh muốn chú em sang Đông chú em sao dám sang Tây, anh muốn chú em làm một bãi chú em nào dám đánh rắm.”
Tô Nhất Minh lúc đó cũng có uống một chút, nghe mà tức đến nỗi muốn tuyệt giao với hạng người này ngay lập tức. Nhưng nhớ đến bác Mao khả kính thân thương, bèn nén lại. Về nhà nghĩ tài sản hiện nay của mình, nếu bán đứt công ty, không làm ăn gì nữa, ở nhà phè phỡn mấy đời cũng tiêu không hết, thật ra không cần phải nhịn cục tức nghẹn họng đó, nhưng dù sao cũng đã nhịn rồi.
Thật tội nghiệp.
Thở dài đánh thượt, Tô Nhất Minh không còn gì để nói, nhưng đầy một bụng ấm ức. Đàn ông ở ngoài kiếm tiền chuốc lấy oan ức thì thôi chẳng nói làm gì, đằng này người phụ nữ của mình ở nhà mình nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa ra ngoài lại bị người ta ăn hiếp. Ấm ức một hồi anh bèn xuống nước với Trình Vũ Phi, “Hay là em xin nghỉ phép mấy hôm, ở nhà nghỉ ngơi.”
Ngày hôm sau Tô Nhất Minh cũng không đi làm, ở nhà an ủi bác sĩ Trình tội nghiệp. Bác sĩ cảm thấy anh chuyện bé xé ra to nhưng chẳng biết làm thế nào. Đến chiều, trước sự kiên trì của Tô Nhất Minh, Trình Vũ Phi bị lôi ra khỏi nhà đi mua sắm, mua được một sợi dây chuyền mặt hồng ngọc rất đẹp. Tô Nhất Minh định chấm sợ dây chuyền mặt kim cương nhưng tiếc là bác sĩ quê mùa cho rằng kim cương trong suốt, nhìn không nổi bật bằng hồng ngọc.
Trên đường Tô Nhất Minh phát hiện mình không mang theo điện thoại, nhưng cũng chẳng để tâm. Về đến nhà anh mới phát hiện có một cuộc gọi nhỡ, đối tác lớn nhất của anh, giám đốc Châu, gọi đến. Lần trước anh bị hắn ta chơi cho một vố, nhưng nghĩ đến địa vị của lão ta, Tô Nhất Minh vẫn thành khẩn gọi lại cho lão.
Lão Châu bớt chút thời gian đến thành phố của Tô Nhất Minh, một lần nữa mời anh đi uống trà. Hổ đã mời ra, Tô Nhất Minh nào dám khước từ. Anh thật ra thích đặt mối quan hệ hợp tác lâu dài hơn, không thích kiểu làm ăn ăn xổi ở thì. Cho nên anh tự tin về lâu về dài l