Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đến Đây Nào Bác Sĩ Của Anh

Đến Đây Nào Bác Sĩ Của Anh

Tác giả: Như Thi Vấn

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1341539

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1539 lượt.

quá khứ không đáng để truy cứu, quan trọng là tương lai của hai người, không ai có thể can dự vào được… Bất kể là Tiểu Mộc, Tiểu Kim hay Tiểu Hỏa gì gì đi chăng nữa…
Tô Nhất Minh mỉm cười ôm lấy cô, “Hôm nay cuối cùng cũng được ngủ ngon giấc rồi. Mấy ngày qua chẳng lúc nào được thanh thản, em không có ở đây anh nhớ em lắm, sắp tương tư thành bệnh rồi.”
“Lại lừa người ta.”
“Anh đâu có lừa em. Vũ Phi… Anh thật sự rất nhớ em. Sau này em đừng giống như vậy nữa nhé, có chút chuyện nhỏ mà nổi giận như thế. Chuyện trước đây đều là quá khứ rồi, bây giờ anh chỉ có mình em, sau này anh chị yêu chiều mình em thôi, ngoan ngoãn nghe lời em, được chưa?”
Trình Vũ Phi cười, lời của người này có thể tin được không nhỉ? Thôi kệ… anh ấy nói chơi thì mình cũng nghe chơi vậy. Cô không ngăn được lòng mình chủ động ôm lấy anh, cảm giác thật ngọt ngào.
Gã lưu manh toàn thắng trở về nên lòng vô cùng tự mãn. Khi thức dậy vào ngày hôm sau, anh phát hiện mình bị sốt, mừng rỡ kêu toáng bác sĩ nhân dân dậy, kéo tay cô sờ khắp người mình để chứng minh rằng mình không nói dối. Thật sự anh đã tương tư thành bệnh rồi, đồng thời cũng muốn vuốt ve cơ thể đang lên cơn khát của mình.
Trình Vũ Phi nhìn gã lưu manh đang vui sướng, dở khóc dở cười. “Tô Nhất Minh, phải chú ý hình tượng của mình chứ. Chỉ có trẻ con bị bệnh mới vui mừng như vậy, vì có thể vòi vĩnh người lớn mua đồ chơi mà mình thích.”
Tô Nhất Minh gàn bướng, “Anh không có vòi vĩnh em, anh có tiền mua đồ chơi mà. Hơn nữa anh sẽ hết sốt nhanh thôi, đến tối là khỏe ngay ấy mà.”
Nhưng lần này anh khoác lác rồi, mấy ngày liền vẫn không hạ sốt, ảnh hưởng nghiêm trọng đến tinh thần và cảm giác thèm ăn của anh. Lúc đầu anh còn cố làm việc, nhưng rất nhanh sau đó chỉ có thể nằm trên giường thở khò khè. Trình vũ Phi kê cho anh mấy loại thuốc liền. Tô Nhất Minh nhìn bề ngoài mạnh mẽ nhưng thực chất trong lòng rất yếu đuối, sợ chết, nên ngoan ngoãn nghe lời bác sĩ ngày uống ba lần thuốc không quên bữa nào.
Dù gì cũng còn trẻ, Giang Tiểu Tây hồi phục đến đáng ngạc nhiên, ai cũng vui mừng. Trong không khí vui vẻ đó, Trình Vũ Phi nhận được điện thoại của Tô Nhất Minh, gã lưu manh rõ ràng đang rất tủi thân, thều thào nói, “Vũ Phi, có phải em đang trả thù anh không? Em cho anh uống thuốc gì thế? Bây giờ toàn thân anh nổi mẩn đỏ, bác sĩ nói dị ứng với thuốc. Anh bây giờ rất khó coi, còn dám đi gặp ai nữa.”
Trình Vũ Phi lo lắng, “Mẩn đỏ? Có ngứa không?”
“Không ngứa.” Tô Nhất Minh bị sốt hành nên hồ đồ, hồi lâu mới có phản ứng.
“Anh đang ở đâu? Em đến đó xem xem. Anh đừng uống thuốc nữa.” Giọng Trình Vũ Phi lo lắng.
Tô Nhất Minh lại thộ mặt hồi lâu rồi mới đọc địa chỉ cho cô.
Đó là một bệnh viện lớn gần khu nhà của Tô Nhất Minh, anh có quen một người bạn làm bác sĩ ở đó. Tô Nhất Minh đứng ngồi không yên trong phòng khám sang trọng, đẹp đẽ đợi cô bác sĩ bảo bối của anh đến. Anh chắc mẩm một trăm phần trăm rằng cô nhất định sẽ hộc tốc chạy đến đây dọa anh. Thật ra anh đã hoàn toàn không còn tin tưởng vị bác sĩ ở nhà nữa, nhưng mỗi lần cô đưa ra kết luận gì đó thì y như rằng khiến người khác được một phen toát mồ hôi hột, khiến người ta không thể không… tin vào kết luận của cô.
Nhìn thấy Trình Vũ Phi hớt hơ hớt hải chạy đến Tô Nhất Minh có tật giật mình chế giễu cô, “Bác sĩ Trình em đừng nói là anh bị lở mồm long móng nhé?”
Trình Vũ Phi không chút do dự tạt gáo nước lạnh lên người anh, “Tuy anh đã tự thừa nhận mình là gia súc nhưng em lại không phải là bác sĩ thú y nên thật sự không biết bệnh lở mồm long móng có những triệu chứng gì. Nhưng nhìn anh thế này, em nghi ngờ là anh bị bệnh truyền nhiễm.”
Không đợi Tô Nhất Minh sợ chết khiếp, cô thô lỗ dùng ngón tay nhấc cằm anh lên, điệu bộ giống hệt một tên lưu manh. Tô Nhất Minh giống như con tôm luộc, mày mũi đỏ rần, mẩn đỏ nổi khắp người.
“Há miệngg ra!” Trình Vũ Phi ra lệnh.
Tô Nhất Minh rất không hài lòng với thái độ thô lỗ của cô, đằng hắng một tiếng rồi không thèm để ý đến cô. Bác sĩ Trình không hề thấy phật lòng, lấy Trên bàn dụng cụ đè lưỡi, rồi thô bạo tách miệng anh ra.
Tô Nhất Minh kêu lên thảm thiết, “Bác sĩ! Nhẹ tay chút đi! Tưởng mình là bác sĩ thú y chắc! Cái lưỡi quý giá nhất của anh đấy! Gỡ xương, nói chuyện, hôn đều rất khéo léo… Á! Bác sĩ… em thật nhẫn tâm quá đấy!”
Trình Vũ Phi không nói gì, trong miệng anh cũng có mẩn, những chấm li ti màu hồng hồng, vòm miệng xung quang có bọng nước trăng trắng. Phát sốt đến ngày thứ tư thì nối mẩn, điển hình của “chấm Koplik”, còn những mẩn nổi ngoài da… Trầm ngâm một lát Trình Vũ Phi hỏi anh “Nhất Minh, lúc nhỏ anh có bị sởi lần nào chưa?”
“Bệnh sở? Không biết.”
“Gọi điện thoại hỏi mẹ anh xem.”
“Bác sĩ à, chú ý thái đội của em đi, ai lại đối xử với bệnh nhân thô bạo như thế. Anh sẽ kiện em.”
“Số điện thoại bao nhiêu?” Trình Vũ Phi rõ ràng không phải là người biết thương hoa tiếc ngọc. Tô Nhất Minh cảm thấy tủi thân vô cùng, đang ốm mà chẳng được dỗ dành, đành rầu rĩ đọc số điện thoại ở quê, sau đó khoái chí nhìn Trình Vũ Phi bị m