Tác giả: Như Thi Vấn
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341540
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1540 lượt.
gùng, “Được rồi, được rồi… bôi nhiều quá, mặt trời đã xuống núi rồi, có cần phải bôi thứ này nhiều như vậy không?”
Tay Tô Nhất Minh mờ ám xoa xoa gáy cô. Nhe hàm răng trắng ởn cười cười bên tai cô, “Chính bởi vì mặt trời sắp xuống núi rồi, anh sợ em tắm nắng nhiều quá lát trời tối lại tìm không thấy em…”
“…” Trình Vũ Phi ấm ức lập sấp người lại, giả vờ như không nghe thấy. Da cô không được trắng cho lắm, màu da sau gáy càng sẫm hơn. Tô Nhất Minh thường vừa vuốt ve vùng da bánh mật này lại vừa trêu cô, đặt cho cô vô số biệt danh, Tiểu Hắc Bì, Tiểu Hắc Mao, Hắc Diện Bao… Không biết có phải là do nghề nghiệp hay không mà Trình Vũ Phi vẫn vô cùng tự tin, thậm chí tự phụ, chẳng mảy may để ý đến những lời trêu ghẹo của Tô Nhất Minh. Nhưng trêu đến mức như hôm nay có thể coi là có sáng tạo.
Đêm xuống Tô Nhất Minh lại càng hứng thú gấp bội, không ngừng làm phiền nàng bác sĩ nhân dân tội nghiệp. Có lúc nửa đêm anh bất thình lình lôi cô ngồi dậy ngắm trăng, Trình Vũ Phi hệt như chú chuột chũi tội nghiệp rúc mình vào trong chăn nhưng lại bị con mèo đen gian ác không chút thương tình lôi cả người lẫn chăn, bế ra ban công, đặt lên ghế.
Ánh trăng quả nhiên làm say lòng người, Trình Vũ Phi mắt nhắm mắt mở ngắm trăng. Trong màn đêm, ánh sáng từ chiếc đĩa pha lê chiếu rọi khắp mọi nơi, soi mình trên mặt nước hồ bơi phẳng lặng như gương. Cây dừa bên hồ in bóng bên cạnh ánh trăng dưới đáy nước, một khung cảnh vô cùng nên thơ.
“Nhắm mắt lại… Em có nghe thấy tiếng gì không?” Tô Nhất Minh ôm chặt cô, chiếc cằm ram ráp nhẹ nhàng ve vuốt má cô.
Trình Vũ Phi nhắm mắt lại nghe thấy tiếng rì rào của những đợt sóng nhỏ vỗ vào bờ, mỉm cười nói, “Tiếng sóng.”
Tô Nhất Minh cốc đầu cô một cái. “m thanh của hạnh phúc.”
Sến quá! Trình Vũ Phi nghe mà nổi hết da gà.
Tô Nhất Minh dường như nhìn thấu suy nghĩ của cô, từ từ hôn lên tai cô, “Vũ Phi, lòng anh rất lâu rồi không được bình yên như thế này. Anh ngỡ đây là hạnh phúc.”
Trình Vũ Phi chợt nhớ lại lời anh từng nói, đàn ông có mười câu thì chin câu là giả, bất giác cắt ngang anh, không dám tin chũng chẳng dám nghĩ nhiều, “Cảnh ở đây thật là đẹp.”
“Không đẹp bằng em.”
“Lại lừa em?”
“Anh thật lòng mà. Em không thấy đó sao, anh chẳng đi đâu chỉ quanh quẩn bên em. Em đẹp hơn mọi cảnh đẹp ở đây.”
“Đó là vì anh đến đây nhiều lần rồi, chẳng còn cảm giác tươi mới nữa.”
Ánh trăng như mộng mị, khiến gương mặt cô như được dát bạc. Tô Nhất Minh cười ôm cô chặt hơn, trong lòng rất lâu rồi mới thanh thản mãn nguyện như thế.
Hạnh phúc như mật ngọt.
Quá khứ của Chung Viễn (1)
Những ngày hạnh phúc trôi qua nhanh chóng, giống như từng giọt từng giọt nước rơi vào chiếc túi da cừu, nhanh chóng biến mất nhưng cũng không phải là không để lại dấu vết gì, chí ít cái túi da cừu ấy cũng phình ra.
Tất nhiên Tô Nhất Minh chỉ thấy bao tử mình phình to ra, nhưng anh không muốn thừa nhận điều đó. Trước gương, anh đưa tay vỗ vỗ chiếc bụng lộ rõ của mình, vô cùng ảo não. Là một gã đàn ông đẹp trai, anh luôn chú ý đến bề ngoài của mình, cũng rất chú trọng ăn kiêng. Trước đây tối nào cũng phải tiếp khách, lại có thói quen nghỉ ngơi không tốt, nhưng anh đều giữ được thân hình hoàn hảo của mình. Không ngờ bây cả sự nghiệp và tình yêu đều đang rất thuận lợi, thế mà anh không thể nào kiểm soát được bụng càng ngày càng phình to ra của mình. Đúng là gầy ốm là do đau buồn, béo phì là do sung sướng mà.
Anh hạ quyết tâm ăn kiêng mấy lần nhưng trước sự tấn công ồ ạt của mùi thức ăn thơm phưng phức bốc khói nghi ngút mà nàng bác sĩ giảo hoạt của anh làm, bụng anh lại sôi lên ùng ục. Những món mà bác sĩ nấu hấp dẫn hơn chị giúp việc làm một bậc, bởi vì bác sĩ nhà ta luôn có nhiều sáng kiến độc đáo, nguyên liệu làm thức ăn và cách thức nấu phong phú đa dạng hơn. Điều này là không thể tránh khỏi vì chị giúp việc chẳng dám như bác sĩ nhà ta thử tất cả những phương pháp mà mình chưa từng nấu bao giờ hoặc mua những nguyên liệu đắt đỏ. Và chị ta cũng chẳng thể giống bác sĩ nhà ta sau khi làm hỏng các nguyên liệu đắt đỏ đó lại không một chút để tâm mà dõng dạc nói với Tô Nhất Minh, “Nhất Minh, hôm nay chúng ta ra ngoài ăn tối nhé. Lần trước anh nói sẽ dẫn em đi ăn món Ấn Độ mà.”
Đây là sự khác biệt giữa chủ nhà và người giúp việc. Tô Nhất Minh từ đó rút ra kết luận, nhân viên và ông chủ mãi mãi không thể đứng ngang bằng nhau, vì trách nhiệm không hề giống nhau.
Nếu cuộc sống cứ theo đà thuận lợi như thế có lẽ hình tượng đẹp trai của Tô Nhất Minh sẽ bị hủy hoại không sớm thì muộn, quả thật quá êm đềm. Anh thậm chí bắt đầu có ý nghĩ muốn bác sĩ Trình thôi việc ở nhà, chuyên tâm săn sóc quanh quẩn bên anh.
Nhất là một hôm Trình Vũ Phi về nhà anh phát hiện trên cổ cô có vết cào.
“Đây là… cái gì vậy?” Anh giả vờ thờ ơ hỏi cô.
Trình Vũ Phi nước mắt lưng tròng ngẩng đầu lên, kể lể với anh những đối xử bất công mà cô gặp phải.
Tối hôm qua có một bệnh nhân chết đột ngột, hôm nay đi làm cô bị người nhà