Tác giả: Như Thi Vấn
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341544
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1544 lượt.
ẹ thân yêu của mình quay mòng mòng nửa tiếng đồng hồ mới vào chuyện chính.
Trình Vũ Phi khó khăn lắm mới thoát được những văn vẹo của mẹ Tô Nhất Minh, đưa tay lau mồ hôi lấm tấm trên trán, “Đúng là anh chưa từng bị bệnh sởi. Vì vậy chắc hắn là bệnh này rồi. Có lẽ vừa rồi anh quá mệt mỏi, sức đề kháng giảm sút, lại suốt ngày chạy tới chạy lui đến bệnh viện nên nhiễm virus. Bình thường anh hành động giống trẻ con không nói làm gì, đến bệnh mà cũng mắc bệnh của trẻ con. Thật ngại quá đi.”
Tô Nhất Minh rầu rĩ nhìn anh bạn bác sĩ của mình, nhìn thấy nét cười như không cười của anh ta, cảm thấy hình tượng đẹp đẽ bao nhiêu năm mình khổ công xây dựng đã bị Trình Vũ Phi phá tan trong phút chốc. Nhưng vừa nghĩ đến bệnh sởi không biết có nghiêm trọng hay không, không biết bị bác sĩ nhân dân bắt nạt bao nhiêu lâu nữa, không dám đắc tội với cô, đành tức tối hứ hứ mấy tiếng.
Về đến nhà Trình Vũ Phi nghiêm mặt nói với anh, “Nhất Minh, sởi là bệnh truyền nhiễm nên phải cách li. Bây giờ anh phải ở nhà không được đi đâu. Em sẽ xin phép ở nhà chăm sóc anh. Em sẽ gọi điện thoại bảo chị giúp việc đừng đến.”
Tô Nhất Minh vô cũng cảm động, “Vũ Phi, vậy còn em thì sao? Em không sợ bị lây à?”
“Ai đã từng bị sởi rồi thì sẽ miễn dịch cả đời. Lúc nhỏ em đã từng bị nên không bị lây nữa.”
Sự cảm động của Tô Nhất Minh phút chốc tan biến hết. Anh không nhịn được, phàn nàn, “Bác sĩ, em sao chẳng hiểu nhân tình thế thái gì hết vậy? Không nói được những lời tình cảm một chút à, đại loại như vì tình yêu em có thể hi sinh tất cả. Dù anh biết là em chỉ dỗ dành thôi anh cũng thấy vui.”
Trình Vũ Phi nhìn anh như thể quái vật, “Thế sao được? Phá hoại hình tượng chuyên nghiệp của em. Anh lại nghĩ hệt trẻ con rồi.”
Đồ bác sĩ đáng ghét! Tô Nhất Minh nghiến răng, chồm người sang định vồ lấy bác sĩ. Nhưng đầu óc anh choáng váng, không còn chút sức lực nên chỉ vồ được không khí, ngã lăn xuống giường, toàn thân mềm nhũn.
Trình Vũ Phi liếc mắt, “Anh nghỉ ngơi đi. Người lớn bị sởi thường nặng hơn trẻ con. Chữa trị không tốt còn dẫn đến viêm não, viêm phổi…”
Tô Nhất Minh không tin hứ hứ mấy tiếng.
“… Hơn nữa còn có thể ảnh hưởng đến chức năng sinh sản, dẫn đến vô sinh…”
Tô Nhất Minh vội vàng chui vào chăn, ngoan ngoãn nằm im, lại nghe giọng bác sĩ Trình nhẹ như gió thoảng, “Ấy … sai rồi. Ảnh hưởng đến chức năng sinh sản là bệnh quai bị, không phải sởi…”
Tô Nhất Minh tức xì khói…
Nhưng cuối cùng thần may mắn cũng đứng về phía Tô Nhất Minh, những nốt sởi mọc đầy người anh nhanh chóng lặn hết, chẳng giống như dự đoán nghe sởn gai ốc của bác sĩ Trình. Anh cũng được bác sĩ gỡ bỏ lệnh cách ly, rồi chẳng mấy chốc lại được ngồi chiễm chệ ở ghế giám đốc công ty chỉ huy nhân viên làm việc. Lục Dã Bình cũng mang đến cho anh một tin tốt lành, Tiểu Mục và chồng đã hòa thuận trở lại. Xem ra cái quyết định không gặp cô ấy của mình thật là đúng đắn, nhỡ chồng Tiểu Mục biết được anh lo sau này gã đàn ông nhỏ nhen ấy lại làm khó làm dễ Tiểu Mục. Hận vẫn rất hận… nhưng anh vẫn hi vọng Tiểu Mục sống hạnh phúc.
Tâm trạng Trình Vũ Phi cũng rất tốt, Giang Tiểu Tây đã xuất viện về nhà. Hơn nữa… tuy cô có chút nghi ngờ lời thề thốt của Tô Nhất Minh nhưng phụ nữ là vậy, thích nghe đàn ông rót mật vào tai. Cho dù đó chỉ là những lời dối gian thì trong lòng vẫn lâng lâng vui sướng.
Cô nàng chết giẫm Bàng Hồng mấy ngày trước về quê cuối cùng cũng xuất hiện trở lại chốn giang hồ, rồi một lần nữa lại bô lô ba la xuất hiện ở khoa cấp cứu, báo cáo mọi tin giật gân lớn nhỏ trong bệnh viện với Trình Vũ Phi, xúi giục cô hưởng thụ những mốt mới nhất hiện nay.
Thế là Tô Nhất Minh nhận được điện thoại của Trình Vũ Phi, “Nhất Minh, tối nay em về muộn một chút. Em muốn cùng Bàng Hồng đi làm tóc rồi nhuộm màu nữa.”
“Không được. Anh không cho phép. Anh thích em như bây giờ.” Làm tóc? Tô Nhất Minh nghĩ đến mái tóc đen óng mượt của cô, lập tức cự tuyệt.
“Mới mấy ngày trước anh còn nói sẽ răm rắp nghe lời em. Quả nhiên là lời nói dối mà.”
“… Thôi được rồi, anh sai, làm lại nhé.”
“Em muốn đi làm tóc.”
“Được rồi cưng ạ. Nhưng chỉ được duỗi thẳng.”
“Em còn muốn nhuộm tóc nữa.”
“Được chứ cưng. Nhưng chỉ nhuộm màu đen.”
Trình Vũ Phi tức tối mắng anh là đồ lừa đảo.
“…” Tô Nhất Minh khoái chí cười haha…
Mấy hôm sau Tô Nhất Minh thực hiện một lời hứa khác, đó là danh thời gian dẫn Trình Vũ Phi đi Tam Á. Trình Vũ Phi cuối cùng cũng mục kích sở thị cái mà Tô Nhất Minh gọi là nghỉ ngơi thư giãn gần gũi với thiên nhiên. Năm ngày liền, hai người không đi ra khỏi vịnh Á Long. Ban ngày nắng gay gắt thì Tô Nhất Minh trốn trong khách sạn ngủ khì, chiều tối lại dắt tay Trình Vũ Phi tản bộ dọc bờ biển, còn những ngày gió mát hiu hiu nghe song biển vỗ rì rào, hai người mỗi người ôm một trái dừa đã cắm sẵn ống hút, nằm dài trên ghế tắm ánh nắng dìu dịu.
Chàng còn cẩn thận đem theo kem chống nắng, cứ nằm được một chút là lật tới lật lui Trình Vũ Phi, bôi kem khắp người nàng.
Trình Vũ Phi cảm thấy hành động này quá thân mật, có chút ngại n