Tác giả: Như Thi Vấn
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341570
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1570 lượt.
ố tiền lớn để lấy được số đặc biệt của anh, ngay từ phút đầu tiên xông vào đã vứt ngay sổ khám bệnh trước mặt anh, “Cô ấy đi đâu rồi?”
Chung Viễn mỉm cười cầm sổ khám bệnh lên, nghiêng đầu hỏi anh, “Ông Tô? Có chỗ nào không khỏe?”
Giả vờ giả vịt! Tô Nhất Minh tức tối lườm anh một cái, không chút khách khí đặt mông xuông ghế, “Chung Viễn, anh giấu vợ tôi ở đâu rồi?”
Chung Viễn tiếp tục mỉm cười, “Vợ anh là ai? Tôi có quen không?”
Chết tiệt! Tô Nhất Minh rủa thầm, một bụng tức bị thái cực thần công của anh ta làm cho nghẹn lại, không cách nào phát ra, đành tạm thời ghìm cơn giận lại, “Anh giúp Vũ Phi xuất ngoại đúng không? Cô ấy đi đâu? Tôi phải tìm cô ấy!”
Chung Viễn cười khẩy, “Ồ, thì ra là Vũ Phi nhà chúng tôi. Cô ấy có chí tiến thủ, muốn học cao hơn nữa, tôi giúp cô ấy liên hệ ra nước ngoài tu nghiệp rồi. Nhưng sẽ về nhanh thôi... Chúng tôi dự định mùa xuân năm sau sẽ kết hôn đấy.”
“!” Tô Nhất Minh kinh ngạc há hốc miệng, suýt nữa rớt cả cằm, chuyện gì đang xảy ra thế này? Chỉ chưa đầy một tháng ngắn ngủi mà gà mái đã biến thành vịt rồi sao? Kết hôn? Vũ Phi kết hôn với anh ta? Không biết là do phẫn nộ hay khủng hoảng, mắt anh bỗng hoa lên, anh lao tới siết chặt cổ anh ta, “Đồ khốn nạn! Cướp vợ nhà người ta, lừa phụ nữ nhà người ta đem bán. Hôm nay tao phải dạy cho mày một bài học, để mày biết thế nào là cái giá của việc không biết xấu hổ.”
Chung Viễn mất bình tình đùng sức hất hai tay Tô Nhất Minh ra, “Tô tiên sinh, rốt cuộc anh có bị bệnh không thế? Có bệnh thì khám, không có bệnh thì ra ngay cho. Đừng có mà làm loạn ở đây. Muốn đánh nhau anh định ngày giờ đi, hết giờ làm tôi lúc nào cũng có thể tiếp anh. Nói thật với anh nhé, với chút sức trói gà không chặt của anh, bị đánh cũng là đáng tội! Một người chọi mười mấy người tôi cũng đã từng thấy! Còn Vũ Phi, cô ấy đã là người trưởng thành, có tay, có chân, có óc, dễ gì bị tôi lừa bán. Cô ấy vì sao rời bỏ anh, anh hãy về nhà nghĩ kỹ đi. Muốn tìm người ta thì tự mà nghĩ cách! Tôi sẽ không nói cho anh biết đâu! Đừng có ở đây ăn vạ nữa.”
Cô y tá gọi số ngoài cửa nghe thấy âm thanh bất thường từ bên trong, tò mò mở cửa ghé vào xem. Từ cú hất tay của Chung Viễn, Tô Nhất Minh biết mình không phải là đối thủ của anh ta, anh quay đầu nhìn bệnh nhân xếp hàng chờ ngoài cửa, thất thểu ra về.
Ánh mặt trời mới bước sang đông dịu nhẹ chiếu khắp nhân gian, nhưng Tô Nhất Minh lại không cảm nhận được lấy một tia ấm áp. Sức lực toàn thân anh tưởng chừng cạn kiệt, hai chân anh cảm giác không chạm đất. Anh run run tìm xe của mình, mắt lờ đờ không thấy mục tiêu. Đây không phải là sự thật. Cô ấy không thể thay lòng nhanh đến thế được... tuyệt đối không phải là sự thật...
Những người qua đường nhìn người đàn ông như người mất hồn bằng ánh mắt cảm thông. Họ nghĩ người này chắc là đã mắc bệnh gì đó rất nặng, gương mặt không chút thần sắc...
*
* *
Tại quán bar “Ngọn lửa xanh”, Tô Nhất Minh gọi một ly nước cam vắt, quay sang nhìn thấy một người phụ nữ đang ngồi cách đó không xa. Đôi mắt rất giống Trình Vũ Phi, anh cảm thấy tim mình nhói buốt. Nhưng đây không phải là hình dáng của Trình Vũ Phi, anh quan sát cô ta suốt cả buổi từ cách đi đứng, nói cười, cách cô ta cười chào tất cả những người không quen biết, chẳng có chút thiện cảm nào. Cô ta uống rượu cũng rất sành sỏi, sôđa thêm vodka, ly này tiếp ly kia.
Lâm Đồng, độc thân, từng học khoa thần kinh sinh vật ở trường đại học H ở Mỹ, hiện làm đại diện cho một công ty kỹ thuật sinh vật của Mỹ có văn phòng ở Trung Quốc. Sau ngày hôm đó Tô Nhất Minh nhanh chóng cho người điều tra lý lịch người phụ nữ gặp ở sân bay. Đại học H có Hội hữu nghị ở thành phố này, mối quan hệ giữa anh và chủ tịch Hội hữu nghị của trường đại học H rất tốt. Mượn danh chủ tịch anh gửi thiếp mời cho cô ta, mời cô ta tham dự buổi liên hoan do Hội hữu nghị đại học H tổ chức.
Với thân phận và kinh nghiệm sống lâu năm ở Mỹ của cô ta, Tô Nhất Minh tin rằng cô ta sẽ không bỏ qua cơ hội mở rộng mối quan hệ phát triển sự nghiệp. Quả nhiên khi anh đến thì cô ta đã có mặt, hơn nữa còn như cá gặp nước. Người đẹp thì luôn nhận được sự ưu ái và nhiều cơ hội mà.
Tô Nhất Minh chầm chậm lắc lắc ly nước uống, bước tới, “Chào cô. Tô Nhất Minh. Nhìn bề ngoài cô rất giống vợ của tôi.”
Lâm Đồng quay đầu sang cười, “Lâm Đồng. Hê hê, cái cách cưa gái này lỗi thời rồi. Tiểu thư Bào đã dùng cách này để cám dỗ Phương Hồng Tiệm trong Vi thành đấy.”
Tô Nhất Minh rút từ trong ví ra tấm hình anh chụp chung với Trình Vũ Phi ở Cape Town, hai người đang đối diện với ánh mặt trời rực rỡ chói lóa cười đến nỗi không thấy mắt đâu. Lúc đó họ vừa mới thiết lập quan hệ, đang sống trong những ngày tháng mật ngọt, ai ngờ chỉ vài tháng sau đã chia cách nghìn trùng. Anh thật không thể ngờ được, thiên đường và địa ngục thì ra chi cách nhau có vài tháng hành trình.
Lâm Đồng cầm tấm hình lên xem, cười rạng rỡ, “Góc chụp đẹp. Đúng là giống thật.”
Tô Nhất Minh cẩn thận cất tấm hình vào ví. Hai người đã chung sống gần một năm, vậy mà chụp chung chẳng bao