Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đến Đây Nào Bác Sĩ Của Anh

Đến Đây Nào Bác Sĩ Của Anh

Tác giả: Như Thi Vấn

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1341571

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1571 lượt.

a một chiếc ở đằng trước, Tô Nhất Minh hoảng hồn nhắm mắt lại.
“Lâm Đồng, khi nãy cô uống rượu, không nên lái xe... Nhỡ đâu cảnh sát kiểm tra sẽ phạt rất nặng đấy...” Tô Nhất Minh nói đẩy ẩn ý, hòng đoạt tài.
“Không sao. Đầu óc tôi rất tỉnh táo. Hơn nữa, nếu cảnh sát kiểm tra, tôi cũng có cách ứng phó. Tôi dạy anh nhé, lúc cảnh sát yêu cầu anh thổi vào máy kiểm tra nồng độ cồn, anh chỉ cần hít một hơi thật sâu, sau đó cố gắng thổi phù một cái thật nhanh, hơi thổi ra chính là không khí tinh khiết mà anh vừa hít vào, không có độ cồn…”
“…” Tô Nhất Minh suýt ngất.
Chiếc Phaeton lao như bay trên đường cao tốc, vượt qua hết chiếc này đến chiếc khác. Chung Viễn cuối cùng cũng nhìn thấy phía sau có một chiếc xe rất ngầu, nhìn kỹ hồi lâu anh mới phát hiện ra là xe của gã gian thương Tô Nhất Minh, anh bất giác bật cười. Anh giảm tốc độ, đợi xe của Tô Nhất Minh đến gần bỗng tăng tốc phóng vọt đi. Cứ như thế mấy lần khiến Lâm Đồng tức xì khói.
Tô Nhất Minh cảm thấy rõ ràng chiếc Phaeton tiếp tục tăng tốc, tim anh đập thình thịch như muốn nhảy khỏi lồng ngực, “Được rồi, được rồi... tôi thừa nhận, tôi thừa nhận mình không phải là đàn ông. Nhưng mà Lâm Đồng... cô cũng đâu phải là đàn ông?”
“Nhưng tôi trước nay chưa bao giờ cảm thấy mình thua kém đàn ông!” Lâm Đồng bị chiếc xe phía trước chọc ghẹo tức đến đỏ cả mắt, nghiến răng ken két nói.
Một âm thanh chát chúa vang lên, chiếc Phaeton vội vàng thắng gấp, rồi lại vòng ra, vượt qua chiếc xe trước mặt, Tô Nhất Minh như muốn nổ tung, “Đồng chí Lâm “Háo Thắng”, tôi có thể đưa ra một thỉnh cẩu không, tôi yêu cầu dừng xe lại, đổi vị trí an toàn hơn. Tôi muốn... ngồi ở hàng ghế sau...”
“Anh sợ gặp tai nạn tôi hy sinh anh à? Yên tâm đi, nếu thật sự xảy ra tai nạn, tôi cũng sẽ đi cùng anh mà!”
“Đi cùng tôi? Tại sao tôi phải đi vào chỗ chết cùng cô chứ? Tôi vẫn còn chưa kết hôn, chưa có con... Tôi không muốn chết... Lâm Đồng, tôi có chỗ nào đắc tội với cô chứ? Tôi sẽ sửa... Tôi sai rồi! Tôi...”
“Câm miệng! Tôi bây giờ không thể phân tâm.”
“…” Tô Nhất Minh tuyệt vọng im bặt. Anh cảm thấy mình thật quá thê thảm, sao lại chọc đúng vào một tên điên thế này? Hai tên... Chung Viễn cũng có phần. Anh bất chợt nhớ đến lời của Lục Dã Bình, xem ra chẳng cẩn đợi đến Microsoft hay Panasonic, đến để lại một đứa con anh cũng chẳng kịp nữa rồi. Gia tài bạc tỷ của anh không có người thừa kế rồi! Anh rất hối hận, lúc lâm trận sao anh lại dùng biện pháp bảo vệ nghiêm ngặt làm gì, nếu như làm cho Trình Vũ Phi có một đứa con, tất cả những chuyện hôm nay đã không xảy ra rồi...
Xe của Chung Viễn xuống dốc rồi rẽ vào một con đường trong thôn, bắt đầu chạy chầm chậm. Dưới bóng đèn đường nhập nhoạng, hai bên đều là cánh đồng rộng mênh mông, trời tối lờ mờ không nhìn thấy rõ bên ngoài. Lâm Đồng thừa cơ phóng vọt lên, vượt qua anh, rồi từ từ giảm tốc độ, định đợi xe anh đến gần sẽ sỉ nhục một trận.
Xe của Chung Viễn từ từ vọt lên, kề sát chiếc Phaeton, cửa kính hạ xuống, dưới ánh đèn đường tù mù gương mặt điển trai xuất hiện ở cửa xe, “Được rồi gian thương! Có máu yên hùng đấy!”
Bỗng rầm một tiếng, chiếc Phaeton rơi xuống ruộng mà không hề được báo trước.






Tất nhiên cánh cửa khác có thể bị ai đó bít mất (2)
Hoa màu trên ruộng đã được thu hoạch, chỉ còn trơ lại gốc rạ. Chiếc Phaeton của Tô Nhất Minh chạy lảo đảo một đoạn ngắn, cuối cùng cũng dừng lại. Chung Viễn không biết từ đâu bước tới mở cửa xe, cười sung sướng, “Sao rồi gian thương? Tốc độ chậm lại thì phản ứng không kịp hả? Ấy… Vũ Phi em về rồi à?... Lâm Đồng?”
Tô Nhất Minh bò ra khỏi xe, sờ soạng khắp người, tay chân còn nguyên, bỗng nghẹn ngào muốn khóc, thiếu điều muốn quỳ xuống hôn mảnh đất này, cảm ơn Thượng đế đã bảo vệ. Ước nguyện này của anh nhanh chóng thành hiện thực. Một bóng người nhanh thoăn thoắt áp sát anh từ phía sau, một cú đâm lao tới, Tô Nhất Minh lảo đảo ngã úp mặt xuống đất...
Chung Viễn lôi ra mấy miếng bông thấm thuốc sát trùng bôi lên vết thương gần chân mày Tô Nhất Minh. Tô Nhất Minh đau muốn kêu cha kêu mẹ, lại không muốn trước mặt tình địch tỏ ra yếu ớt, đành gồng mình nuốt tiếng kêu rên vào bụng. Nhưng sau đó thì anh không thể ngậm miệng được nữa. Chung Viễn bắt đầu lấy kim chỉ khâu lại vết thương, cùng với tiếng kêu thất thanh của Tô Nhất Minh chiếc kim khâu đâm trúng cổ anh cách vị trí vết thương chừng hơn hai chục xăngtimét.
“Ối chà, sai một ly đi vạn dặm, chút nữa đâm trúng động mạch cổ đi đời nhà ma rồi!” Không biết là có ý thù địch không mà Chung Viễn đứng một bên kêu lớn.
“Nhiều năm như vậy sao không liên lạc gì với anh?” Chung Viễn hạ giọng hỏi, tay càng run rẩy.
Tô Nhất Minh lại rên lên thảm thiết, trong lòng tràn ngập hận thù. Nếu là cô bác sĩ nhà anh, chắc chắn chẳng để anh đau đến thế này. Nghĩ đến Vũ Phi, nỗi đau càng không thể chịu đựng được, thứ gì nóng hổi từ khóe mắt anh lăn xuống, rớt xuống tay, đóng thành băng.
“Liên lạc với không liên lạc có khác gì nhau? Anh bây giờ đa