Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đến Đây Nào Bác Sĩ Của Anh

Đến Đây Nào Bác Sĩ Của Anh

Tác giả: Như Thi Vấn

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1341581

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1581 lượt.

nhiêu. Chỉ có vài tấm chụp ở Nam Phi. Vốn định chụp ảnh cưới luôn, rồi cứ vì chuyện này chuyện kia cuối cùng để lỡ mất. Hôm từ bệnh viện về anh đã suy nghĩ mấy ngày liền, đến quên ăn quên ngủ. Có rất nhiều chuyện anh vừa như hiểu ra vừa lại cảm thấy mơ hồ chỉ có một chuyện anh chắc chắn: Anh không thể để mất cô.
Nghĩ kỹ thì cô cũng chẳng có bản lĩnh gì đặc biệt. Không quá xuất sắc, không quá đẹp, đừng nói gì đến thanh thoát cao quý. Chỉ biết nấu ăn, dọn dẹp, cái này thì chị giúp việc của anh cũng biết làm. Trên giường thì mắc cỡ, dưới giường thì lại như khúc gỗ, nếu miễn cưỡng thì cũng có thể coi cô là người đẹp, nhưng Tô Nhất Minh, anh lấy tay vớt một cái, xem chừng còn tóm được nhiều cô xinh đẹp, khêu gợi hơn cô nhiều.
Nhưng anh không hề nghĩ đến việc chia tay. Vừa nghĩ đến thì tim đã thấy nhói đau, đau đến mức không thở được. Căn nhà trống vắng gần như không còn lưu lại dấu vết gì của cô, nhưng lại phảng phất hơi ấm của cô, giọng nói của cô. Mỗi ngày cô đều làm cho anh một ly nước trái cây đặt ở bàn trà, bây giờ mỗi lần anh ngồi đúng vị trí đó chỉ còn là không khí, lòng anh vô cùng chua xót. Mỗi tối khi tắm xong, người ướt đẫm bước ra, cô vội vàng lấy khăn lau người cho anh, lấy máy sấy tóc sấy khô tóc cho anh, dù có muộn đến thế nào, sau đó ngắm anh thoải mái ngủ thiếp đi trên giường. Bây giờ mỗi lần anh lê tấm thân mệt mỏi còn ướt nước lên giường, lăn qua lăn lại cũng không sao ngủ được. Còn nữa, mỗi sáng trước khi đi làm cô đều hôn lên trán anh, buổi tối lúc về nhà là một vòng ôm ấm áp... Hết cả rồi...!
Tô Nhất Minh xem thường mình tính đàn bà, cầm lên được mà bỏ xuống không xong. Anh tự chế nhạo mình càng sống càng thụt lùi. Nhưng anh nghĩ không thông. Là tình yêu ư? Anh cảm thấy buồn cười. Hay chỉ là thói quen? Anh càng cảm thấy vô lý, chưa đến bảy tám mươi tuổi, làm gì đã ngồi lưu luyến những kỷ niệm, thói quen đã qua? Nhưng dù thế nào, anh cũng đã hiểu ra, anh không thể bỏ người phụ nữ này.
Thật mệt mỏi. Tô Nhất Minh lặng lẽ thở dài, lại một lần nữa cả tình yêu và sự nghiệp đều rơi xuống đáy vực thẳm, nhưng lần này, cùng với việc cứu vãn sự nghiệp anh quyết tâm sẽ tìm lại tình yêu của mình.
Cái cô Lâm Đồng đang ngồi trước mắt anh chính là cơ hội, là chìa khóa cho tình thế bế tắc trước mắt. Anh cẩn thận vạch ra mấy phương án liền, bây giờ chỉ chờ xem ông trời có muốn giúp anh không mà thôi.
Buổi liên hoan kéo dài đến tận 9 giờ tối, Tô Nhất Minh vận dụng hết mọi sự duyên dáng của mình, cuối cùng cũng kết thân được với Lâm Đồng. Lúc mọi người lục tục kéo nhau về, anh mời Lâm Đồng lên xe đi hóng gió. Lâm Đồng liếc xéo anh một cái, hào phóng gật đầu. Tô Nhất Minh vui quá hóa rồ, lỡ miệng nói, “Cô không sợ tôi thừa cơ ăn thịt cô sao?”
Lâm Đồng cười gằn, “Tôi đai đen Taekwondo đấy. Cứ cho là anh có tà tâm đi, còn cần phải có tà lực nữa mới được.”
Tô Nhất Minh kinh hãi ngậm miệng, im lặng khởi động xe, nhắm thẳng hướng ngoại thành.
Tô Nhất Minh điều tra phát hiện ra Chung Viễn rất thích lái xe đến một nơi, lúc nửa đêm thanh vắng hay lái xe tốc độ cao ở đó. Anh từng nghe Trình Vũ Phi kể về tình yêu của Chung Viễn, biết vị trí của Lâm Đồng trong trái tim anh ta khó ai có thể thay thế được, anh định đưa cô bồ cũ của anh ta đến đó tìm vận may.
Đúng là may. Đi hết đường cao tốc, từ kính chiếu hậu anh phát hiện ra xe của Chung Viễn đang chạy bên trái đường, đó là chiếc Ferrari 599 GTB màu đỏ tươi. Anh cảm thấy tay bác sĩ này là người thích khoe mẽ, theo anh biết thì đã đổi mấy chiếc xe rồi, bởi thế chắc chắn anh ta thuộc dạng nhiều tiền lắm của.
Tô Nhất Minh cho xe chạy từ từ bên lề phải, chiếc Ferrari lịch sự giảm tốc chạy sát bên xe anh rồi bất ngờ tăng tốc vọt thẳng.
Lâm Đồng bất giác chau mày, “Tô Nhất Minh, anh có phải là đàn ông không thế?”
Tô Nhất Minh ngạc nhiên khẽ quay đầu sang, “Phải. Cái này thì rất nhiều phụ nữ có thể làm chứng.”
“Tôi thấy không phải. Một đại nam nhân sao lại để người khác qua mặt như thế?”
“…” Tô Nhất Minh bị cái lôgic quái đản của cô ta làm cho chết trân, vượt xe với bị vượt không phải là bình thường sao? Hơn nữa, xe của đối phương là Ferrari đấy.
“Tấp vào, tấp vào...” Lâm Đồng không muốn đôi co với anh, chỉ đạo anh tấp xe vào lề, rồi đổi tài với anh.
“Cô... định làm gì thế?” Tô Nhất Minh chưa kịp hiểu ra chuyện gì.
“Tôi muốn cho anh thấy đàn ông chân chính là phải như thế nào!” Lâm Đồng khinh bỉ trừng mắt nhìn anh một cái, khởi động xe.
Chiếc xe nhấn ga phóng vọt đi.
Tô Nhất Minh vội vàng thắt dây an toàn, có chút nghi ngờ hỏi, “Cô định làm gì?”
“Vượt lại anh ta chứ sao!”
“Nhưng xe anh ta xịn! Chắc chắn là đuổi theo không kịp.” Trong lòng Tô Nhất Minh dậy lên cảm giác bất an.
“Tôi biết. Ferrari 599GTB. 600 mã lực, tốc độ cao nhất có thể đạt đến 330 kilômét một giờ. Nhưng xe của anh cũng không tồi chút nào.”
“Cô thấy xe của tôi có thế đạt 300 kilômét một giờ ư?”
“Đường cao tốc hạn chế tốc độ mà, còn có những xe khác nữa. Anh ta không thế lái với tốc độ nhanh như thế được.”
“…” Chiếc Phaeton phóng vọt qu