Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đến Lượt Em Yêu Anh

Đến Lượt Em Yêu Anh

Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341193

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1193 lượt.

ồi lại để xuống, vẫn không có quyết định. Tối hôm đó, Lâm Cảnh Nguyệt đang rối rắm với chiếc điện thoại, Hà Tử Nghiệp nhịn không được, không phải chỉ là dẫn anh về nhà thôi sao? Chẳng lẽ anh để cho cô phải mất mặt à? Anh đoạt lấy điện thoại của cô, dưới ánh mắt hoảng sợ của cô uy hiếp: “Em nếu không gọi nữa thì anh sẽ gọi!” Nói xong còn giả bộ bấm số điện thoại nhà Lâm Cảnh Nguyệt.
Lâm Cảnh Nguyệt vừa thấy việc lớn không ổn liền vội vàng cướp lấy điện thoại, quyết tâm nhấn phím call, không phải chỉ là mang bạn trai về gặp người lớn sao, Diệp Tử của cô tốt như vậy cũng nên sớm mang đi ra ngoài! Lâm Cảnh Nguyệt vừa nghĩ vừa thấp thỏm chờ điện thoại nối máy trong phút chốc.
Lâm Cảnh Nguyệt bất đắc dĩ phải đáp ứng, cúp điện thoại, trong lòng cô có cảm giác rất vi diệu, Hà Tử Nghiệp chưa đi nhà cô đã đoạt lấy sủng ái của cô rồi! Mình về nhà mẹ cũng chưa rối ren như vậy bao giờ, nhưng tại sao vừa nghe Hà Tử Nghiệp muốn tới mẹ đã giống như chuẩn bị tiếp đón khách quý như vậy chứ? Trong lòng Lâm Cảnh Nguyệt khó nghĩ, cô dùng cùi chỏ thọt Hà Tử Nghiệp : “Này, anh đi nhà em nhớ chuẩn bị lễ gặp mặt thật tốt nha, anh không phải muốn đi sao, tự mình giải quyết!” Hừ, do anh liều mạng muốn đi, cho anh một vấn đề khó, không tin không làm khó được anh đâu?
Quả nhiên, chân mày Hà Tử Nghiệp chau lại, gương mặt tuấn tú có chút rối rắm: “Cảnh Nguyệt…” đây không phải là cố ý gây khó khăn cho anh sao, anh làm sao biết ba mẹ cô thích gì? Hơn nữa, khụ khụ, đây là lần đầu tiên đi đến nhà của cô, anh còn đang muốn để cho cha mẹ vợ tương lai một ấn tượng thật tốt, cô gái nhỏ này nếu không giúp anh thì anh biết phải làm sao?
“Em mặc kệ, cũng không phải là em bắt anh đi.” Cằm nhỏ Lâm Cảnh Nguyệt giương lên, dáng vẻ thật kiêu ngạo, tiểu ác ma trong lòng vui mừng, đánh trống reo hò, khó có lần làm khó được Hà Tử Nghiệp, cơ hội không thể mất đâu!
Hà Tử Nghiệp nhíu mày nhìn dáng vẻ hả hê của cô, rõ ràng là đang xem anh thành chuyện cười, anh chậm rãi nhếch miệng: “Nguyệt Nha Nhi, em nói anh có nên gọi điện cho mẹ anh nói cho bà biết địa chỉ nhà em không nhỉ?”
Nụ cười Lâm Cảnh Nguyệt nhanh chóng cứng ở trên mặt, mẹ Hà Tử Nghiệp …cô sai lầm rồi! Vui quá hóa buồn mà! “Diệp Tử, em cho anh biết, mẹ em thích đẹp, đưa cái gì tùy anh, về phần ba em, đưa mấy bình rượu là được, Diệp Tử…”
“Thật?” cô gái nhỏ rất tinh quái, không nên dễ mắc lừa.
“Thật. thật” Lâm Cảnh Nguyệt vội vàng gật đầu, cô không dám đem loại chuyện này đùa giỡn: “Diệp Tử, vậy địa chỉ nhà em…”
“Tạm thời tha cho em một mạng.” Hà Tử Nghiệp ké Lâm Cảnh Nguyệt qua hung hăng hôn lên gương mặt nhăn nhó khổ sở của cô một cái, tâm tình thật tốt, thỉnh thoảng trêu chọc cô gái của anh cũng là một chuyện thật tốt!
Rõ ràng là chính em tha cho anh một mạng có được không? Lâm Cảnh Nguyệt trong lòng Hà Tử Nghiệp liếc mắt, bất đắc dĩ, công phu của mình còn thấp, không đấu lại người ta, chỉ có thể ngoan ngoãn nhận thua
Hà Tử Nghiệp biết được sở thích của cha mẹ Lâm Cảnh Nguyệt, ngày thứ hai liền bắt đầu chuẩn bị, tuy nói đối với các sản phẩm làm đẹp không có nghiên cứu, nhưng chỉ cần thỉnh giáo với mẹ già nhà mình là được , về phần rượu, chỉ cần mình nghiên cứu kỹ là được rồi. Chẳng qua, không biết cha Lâm thích rượu tây hay là rượu Trung Quốc, vậy thì mua hết! Hà Tử Nghiệp biến thành cuồng mua sắm, đồ đạc đã mua đủ một xe để trong nhà Lâm Cảnh Nguyệt rồi, khiến Lâm Cảnh Nguyệt nhìn thấy liền kinh hồn bạt vía, thật vất vả mới ngăn cản được hành động mua sắm điên cuồng của anh lại.
Cuối cùng, trước tết một buổi tối, Lâm Cảnh Nguyệt thu xếp mọi thứ ổn thỏa, liền lên giường ngủ, đồ quá nhiều, cô dọn dẹp đến đau lưng, phải nghỉ ngơi sớm một chút mai mới có tinh thần trở về nhà.
Không ngờ, ý thức vừa mới mông lung đã bị Hà Tử Nghiệp nằm bên cạnh làm tỉnh, anh đè lên người của cô, bàn tay nắm lấy gương mặt cô, đôi mắt sắc bén nhìn cô chằm chằm, đem toàn bộ buồn ngủ trong đầu cô đuổi chạy hết. Lâm Cảnh Nguyệt giật mình, đẩy anh từ trên người mình xuống: “Hơn nửa đêm anh không ngủ còn đnag làm gì?”
“Nói chuyện phiếm với anh!” thanh âm đè thật thấp, lại mang theo sự chân thật đáng tin.
Người này không có bệnh chứ, Lâm Cảnh Nguyệt nhắm mắt lại quay người không để ý đến anh, không biết giữa đêm khuya lại giở chứng gì. “Lâm Cảnh Nguyệt, em nói chuyện cho anh.” Người đàn ông bên tai cô tốn hơi thừa lời, hơi thở nóng ấm phun vào nơi nhạy cảm sau cần cổ của cô, trên người Lâm Cảnh Nguyệt thoáng nổi lên một tầng da gà, cô nhích về phía sau một chút, cách xa Hà Tử Nghiệp, không vui nói: “Làm gì? Em mệt chết rồi, muốn nói chuyện phiếm anh giữu lại ngày mai cùng với mẹ em nói chuyện vãn đi.”
Không ngờ lời chưa nói dứt, hơi thở đàn ông đã biến thành ồ ồ, đôi tay dùng lực thắt ngang qua hông của cô kéo thân thể của cô qua, nhìn vào mắt cô nói từng câu từng chữ vô cùng nghiêm túc: “Cảnh Nguyệt, không cần ngủ, nói chuyện với anh.”
Đối với yêu cầu không giải thích được nguyên nhân này của anh Lâm Cảnh Nguyệt quả thật là không có gì để nói, không thể làm gì khác hơn là sờ