XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dì Tôi Là Một Teen Girl

Dì Tôi Là Một Teen Girl

Tác giả: ZiZi.7

Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015

Lượt xem: 134497

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/497 lượt.

g, một tay cố gắng kiềm đầu xe trong tầm kiểm soát, mình từ từ "trôi" dần xuống cái dốc ngắn ấy...nhẹ nhàng và từ từ...
Đúng là trời không phụ lòng người ăn ở hiền lành và nhân nghĩa như mình...xe xuống nhẹ nhàng và êm ru qua chướng ngại như khi còn chưa bắt đầu vậy...
Hồ hởi với chiến công mới mình từ từ lê cái thân tàn và cái xe tàn vào sâu trong ngỏ...
Qua những ngôi nhà thân thuộc mà chỉ còn ánh điện mờ mờ le lói...mặt mình rạng rỡ hẳn...vui và nhẹ lòng hơn bao giờ hết.
Chợt, mình hết hồn khi thấy trước mặt bóng một người con gái... đang trong tư thế ngồi ngả hờ vai vào bờ tường nhà của cô bán tạp hóa với mái tóc thả rũ rượi che hết cả mặt...
Mình hết hồn...mặt mình trắng bệch...toàn thân run rẩy và mình chợt nghĩ...
"Thôi...Xong mẹ tui rồi...chuyến này khó sống....Ba ơi cứu...cứu con!






Mình lê cái thân xác rã rời vì mệt mỏi toàn thân, đau nhức vì những vết trầy xước chi li khắp người chậm rãi và thận trọng tiến sâu dần vào trong lối nhỏ của ngỏ tối quen thuộc...
Mình của lúc đó thật sự rất mệt và gần như cạn kiệt dần mọi sức lực trong cơ thể...mình cảm giác được rằng nhiều vết thương trên người đang tươm ra vì sự di chuyển của các bắp thịt và chúng...hãy còn đang chảy cả máu...làm cho mình đau buốt và tê rát nhiều chỗ.
Bắt đầu hối hận về cơn điên bộc phát lúc ở cây cột đèn cách khu nhà của cô Trang không xa...Mình thật sự không hiểu sao lúc đó mình nghĩ thế quái nào mà lại đấm hì hục vào một cây cột vô tri vô giác như thế...Mà đúng rồi, lúc đó mình muốn nếm trải cảm giác đau đớn để quên đi quá khứ, quên đi sự hối tiếc chợt ùa về...muốn hành hạ cái xác thịt mà Mẹ mình đã dứt ruột đẻ ra...cái thân xác mà Mẹ đã hi sinh một nửa mạng sống và dồn tất cả tình yêu thương để lo lắng, chăm sóc mình được lớn khôn như hôm nay...
Mình thấy bản thân thật ấu trĩ...thật ngu muội và giờ đây...hành động ngu ngốc đó đã được trả lại bởi một cái giá xứng đáng...Muốn được đau thì đã được đau, sau hai lần té xe thì nỗi đau phàm tục đã ăn sâu tới tận xương tủy ...đau toàn thân và nhức toàn phần...ông trời như đang cười vào mặt mình mà thỏ thẻ:
"...Sướng chưa...Ok chưa ta..."
Cố gắng kìm chế cơn đau nhưng sự thật đâu chỉ có thế...cái lạnh của cơn mưa hiện tại vẫn xối ào ạt đang phát tán mạnh mẽ sau mấy giờ đồng hồ nếm trải liên tục thấm dần qua các lớp vải mà vào ngày càng sâu bên trong người...nó khiến mình đờ đẫn và run lên từng hồi cầm cập đến mức răng đánh bừa vào nhau từng tiếng "lốp...cốp".
Mặc dù gần như thở không còn ra hơi nữa và người thì muốn lả dần đi...nhưng tâm trạng của mình thì không hiểu sao...nó háo hức lắm.
Mình hồ hởi muốn tiến nhanh về để được gặp Dì Linh...muốn quay lại với sự ấm áp và thân thuộc của ngôi nhà hoặc giả là được ăn một bữa cơm ấm áp tình thân để xóa nhoà cái cảm giác cô đơn hiện hữu và ngày một lớn dần lên mà cơn mưa trái mùa này đang tàn nhẫn mang lại...
Nhưng rồi mình lại nghĩ...thể nào khi thấy cái bộ dạng xơ xác pháo và cù bấc cù bơ này Dì Linh cũng sẽ lo lắng các thứ...sẽ gọi điện ngay cho Ba mình.
Lạc đường thì chắc không rồi...hẻm có tí tẹo thì lạc thế nào được...núp mưa thì không phải đâu vì ngoài đường kia thiếu gì chỗ núp mà lại phải chui vào đây chứ...
Thoáng nghĩ lung tung thì lúc này mình mới có dịp chủ động nhìn ngắm cái con người đó từ trên xuống dưới...thật ra là từ trên đầu tới gối rồi xuống cặp chân thì đúng hơn...chứ đang ngồi trong tư thế ôm gập người thế kia thì thấy được gì chớ.
Nhủ thầm...hình như mamy con này không có dạy cho nó biết là tối ra đường đừng có mặt áo trắng thì phải.Cũng chỉ tại nó bận áo kiểu hai dây thùng thình màu trắng mà lúc nãy khi mới nhìn mình mới nghĩ ngay là ma đấy...
Lại còn mặt quần jear ngắn cũng cỡn nữa chứ, cái thể loại quần mà chỉ để che chỗ cần che ấy.Trời mưa gió thế này không biết lạnh sao ta, mà nhỡ gặp phải thằng đê tiện nào đó mặt "Râm Râm" đi ngang qua thì xác định luôn.
"...Chắc con này...con này làm \'hàng\'...chắc chắn thế rồi...chứ ở đâu khi không lại ngồi trú mưa điên như thế..."
Mình lại cười bản thân, kệ đi dù người ta làm gì thì cũng là chuyện của người ta...quan tâm làm gì cho rỗi hơi ra ...về nhà nhanh cho kịp...đuối quá rồi...
Nghĩ vậy mình tiếp tục dắt xe đi tiếp mà tâm trạng dần trở nên thoải mái và vững tâm hơn...
Nhưng khi sắp ngang qua hẳn cái nhà ấy thì mình chợt trượt sải chân bởi một vũng nước đọng nhỏ bị che giấu sâu dưới làn nước mờ của mưa...khiến mình phải cố gắng hết sức mới chống chân trụ lại để xe khỏi đổ làm giày mình và nước mưa dưới đất tạo thành một tiếng "thịch"...
Cuối cùng may mắn thay mình cũng trụ lại được...chứ lúc này cái xe quỷ quái mà ngã thì có lẽ là mình sẽ không còn sức mà dựng nó lên nỗi nữa đâu...Mình đứng thẳng dậy...đá chống để có thời gian lấy lại sức...để mà thở...
Mình nhìn lên...mưa vẫn còn nặng hạt lắm thật không biết khi nào mưa nó mới ngớt nhỉ...cơn mưa oái ăm.
Bất chợt, mình như có cảm giác thứ gì đó đang di chuyển quay đây...
Nhìn qu