Tác giả: ZiZi.7
Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015
Lượt xem: 134514
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/514 lượt.
tất cả mọi sự chú ý từ nhiều giác quan mà đơn giản nhất là khiến cho mắt mình cứ giáng như in vào từng centimet.
- Dạ...con đi...À...Dì...chuyện lúc nãy...con tính nói..._Mình lẳng lặng cất bước ra đi, nhưng khi chỉ mới được một sải chân thì mình chợt nhớ cái lí do vào đây năn nỉ Dì lúc nãy nên đã quay đầu lại tính xin lỗi thì y như rằng...
- Biếnnnnnnn...nhanh cho tui...cút!_Dì thét to và vang vọng, thiết nghĩ đầu xóm chắc cũng nghe được.
Vừa mới ngoảy nhìn lại thì bị Dì nạt cho một phát như muốn té nước trong quần.
Mình hoảnh hồn không dám luyên thuyên gì nữa và cứ thế rảo bước đi thẳng ra hướng bên ngoài cửa phòng nhưng trời nào có thương con người hiền lành chất phát.Mình tuy đã lộ rõ tâm địa hối lỗi nhưng đối với riêng Dì lúc ấy, mình hình như vẫn còn à một thứ gì đó, một loại người mang lại nhiều căm tức và sự đe dọa về cả thể xác và tinh thần mà chị ấy cần phải triệt hạ để dập tắt ngay cái ý định phản động vừa mới trong giai đoạn hình thành những nung nấu để diệt trừ nhanh chóng mối hiểm họa dù chỉ là mong manh từ đây cho đến muôn đời sau.
Một tiếng "vụt" chợt xoẹt lên giữa cái êm ả và háo hức của một buổi trưa hè tháng 8.
Kèm theo sau đó là tiếng "cốp" của thứ gì đó va chạm vào vách tường.Lúc này mình dường như có thể cảm nhận và thấy ngay được một thứ gì đó màu tối, một viên đạn màu đen đang bay hối hả và hồ hởi trong không khí.Bất chợt rất nhanh nó đảo hướng khi chạm vào bức tường và lao về phía mình khi lúc đó mình đứng chưng hửng không định trước.Cũng vì không chủ tâm né nên mặt mình đã hưởng trọn một vết sướt trên chân mày trái tuy không sâu nhưng dài đến chừng cũng phải là 1 inch vì một góc cạnh nào đó hoặc giả là từ một miếng kiếng chòi ra do lúc va đập vào bức tường của cái vật tai hại ấy mang lại.Sau khi hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ được giao, cái thể loại đen đen ấy rơi xuống đất từng hồi "lạch cạch" và hiện nguyên hình ra là một..
Nó chính là điện thoại mà Dì Linh hay sử dụng, chính là cái cục màu đen mang trên mình hình trái táo bị cắn dở mà lúc nãy bà Dì quý hóa của mình đã dùng để nghe nhạc khiến trong giây phút đã không đủ tập trung ngó ngàng đến sự có mặt của mình để rồi vô tình tạo nên một sự hiểu nhầm tai hại dẫn đến những tình huống dở khóc dở cười đến phát bực.
Cơn đau từ một vật sắc nhọn tạo nên những vết rách trên bề mặt da chắc các bạn cũng đã từng nếm trải nhỉ.Nó rát và buốt lắm.Đau đến mức mà mặt mình như bị co nhúm lại.Nhanh như cắt mình dùng vài ngón tay bịt vết thương hở để ngăn dòng máu đang nhỏ ton ton xuống nền nhà và sau đó tiến ngay lại gần tấm gương gắn liền ngoài cánh cửa tủ mà lúc nãy mình đã có dịp soi khi với tay lấy chiếc chìa khóa nhỏ bên trong cái khe hẹp.
Y như mình dự đoán, dài đúng 1 inch và miệng không rộng nhưng cuối cùng mình cũng đã hiểu sao nó lại rát đến thế, là vì máu.Máu ra nhiều có lẽ vì chân mày là phần góc cạnh nên dù đã bịt nhưng vẫn chẳng khá hơn là bao.
Đầu mình lúc đó lại bắt đầu rối vì cứ hễ thấy máu bê bết dù là của loài gì đi chăng nữa là mình lại thấy ghê ghê và có cảm giác lạnh sóng lưng huống hồ lại chính là máu của bản thân nên khỏi phải nói cảm giác nhục hình tê tê như có dịp để tăng lên gấp bội lần.Lắc đầu nguầy nguậy để máu văng tứ phía lung ta lung tung mà thực ra mục đích chính của mình chỉ là thêm một cách cản máu chảy vào khóe mắt khi mà những ngón tay đã dường như không thể cản không nổi nữa.
Đoạn mình cố gắng tiến những bước chân thoăn thoắt xuống tầng trệt sau đó ngồi hẳn trên ghế sô- pha và cúi xuống với tay lấy hộp bông băng thuốc đỏ.Mình thì trước cũng từng bị đứt tay vài lần khi sống một mình và bước đầu tham gia vào công tác nấu nướng để tự lo cho bản thân trong khoảng thời gian Ba mình triền miên vắng nhà.
Cứ thế, mình nằm dài trên ghế mà dùng tấm gương nhỏ soi soi cứ thấy máu chảy là chậm bông vào, cứ chảy là lại chậm vào ấn thật chặt cho đến khi máu chảy ít dần đi và dường như đã khô quéo lại có lẽ vì hết nguồn bơm, mặt mình trắng bệch và sau đó mình ra đi trong sự tiếc nuối của gia đình, bạn bè và hàng vạn con người với hàng vạn lí do khác nhau.
Đùa chút chơi thôi chứ lát sau máu ngưng chảy và mình tiến hành dùng ô- xi già thấm bông lau nhè nhẹ rồi sau đó dán hai miếng urgo khép vết thương lại chứ chết thế quái nào được khi mà giờ này mình vẫn đang còn ngồi đây type truyện cho các thím trong khi mũi vẫn còn thò lò hai dòng dung dịch xanh ngắt.Cơ bản là hồi sáng đi học về mình lại bị mắc mưa.
Làm xong mình nằm dài trên ghế chẳng biết nên làm gì và phải làm gì bây giờ nữa.Từ lúc sáng khi mình vừa thức dậy cho đến khi mới bước vào nhà tắm thì đó là những thời khắc tuyệt đẹp tuy vẫn là sự lặp đi lặp lại các sự việc của hầu hết mọi ngày trong một tuần trở lại đây nhưng thật sự mà nói là chúng đã để lại trong mình những giờ phút thiên thần.Trái lại hoàn toàn là khoảng thời gian từ khi Dì bắt đầu nổi sùng cho đến tận bây giờ đây khi đang nằm trên chiếc ghế sô- pha quen thuộc với thân thể mang nhiều vết thương đa chỉnh hình và cả vết tét mà trời vừa giáng xuống gương mặt xinh trai