Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dì Tôi Là Một Teen Girl

Dì Tôi Là Một Teen Girl

Tác giả: ZiZi.7

Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015

Lượt xem: 134540

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/540 lượt.

đặt thêm món thì phải.
Đúng là có sự góp mặt của nhiều phụ nữ có khác, đồ cúng rất đầy đủ mọi thứ thường thấy và bốc mùi ngào ngạt ra khắp cả nhà khiến cho mình chỉ muốn lao vào mà bay nhảy lặn ngụp các kiểu cho thỏa cái bụng đói teo tóp sau giấc ngủ trưa dài đăng đẳng tự chiều giờ.
Nhưng sao trong nhà trống trải quá chẳng thấy một ai cả ngay đến cái con nữ tì mới đứng mở cổng cho mình cũng lập tức biến đâu mất.
Đang đứng loay hoay ngạc nhiên với vài suy nghĩ vẩn vơ thì bất chợt từ dưới bếp đi lên là gương mặt rạng rỡ của chị Nhi với hai đĩa xôi giò trên tay mà chỉ vừa liếc thấy mình là chị đã vội nói.
- Duy...vào ngồi đi em...có cần chị đỡ không... Chị cười rất tươi nói khe khẽ dịu dàng khi đặt hai chiếc dĩa gọn gàng lên bàn.
- Dạ...em được mà...Dì Linh đâu chị... Mình tiến lại gần chiếc ghế sa- lông dài có lưng tựa được dẹp gọn nhưng không cẩn thận lắm sang một bên chắc là để chừa khoảng trống để đặt cái bàn to oành kia vì vốn dĩ có lẽ là nó không được đặt ở đấy thường xuyên.
- Chị Linh đang ngồi dưới bếp nói chuyện với mẹ chị...em cứ ngồi đây đi...lát chị ấy lên giờ đấy...mà con nhỏ Yến đâu nhỉ...vừa thấy đây mà... Chị Nhi nhìn mình trìu mến trả lời đồng thời nhìn quanh quẩn kiếm cái con nhỏ tên Yến mà mình đoán chắc là cái con vừa mở cổng cho mình vào.
- Dạ...em cũng hông biết nữa chị... Mình cười trừ trả lời chị Nhi vì căn bản là cũng có biết đâu.
- Em ngồi đây nhé...chị xuống phụ bưng đồ lên đã... Chị cười nói sau đó quay lưng lại đảo bước.
- Dạ... Mình nói với theo khi chị đã đi được vài bước.
Chị ấy nói xong thì lại lật đật đi xuống hướng nhà dưới để thực hiện tiếp các công việc đang hãy còn dang dở mà có lẽ là bưng tiếp đồ ăn lên để thoả chí cho cái thằng què quặc tạm thời là mình đang ngồi hí hửng với cái ước mơ đánh chén căng tròn đây mà.
Đúng là lâu lắm rồi mình mới có cảm giác tham gia các kiểu cúng giỗ như thế này mặc dù không phải là dịp do nhà mình tổ chức nhưng mà nó làm gợi nhớ lại trong mình những hình ảnh của khoảng thời gian hạnh phúc trước đây lúc mà mẹ mình còn sống và ba mình thì vẫn hãy còn ở trong nam này.
Ngày ấy cả nhà mình hay được mời đi ăn đám lắm, cái không khí náo nhiệt rồi tụ họp mọi người rất đông vui và thân thuộc bởi hầu hết đều là thành phần quen biết cả.
Rồi từ đó cho đến cái khoảng thời gian đang kể trong chap thì mình và Dì Linh thỉnh thoảng cũng được mời đi ăn đám nhưng hầu hết chúng mình đều từ chối và kể cả đôi lần Cậu mình có qua nhỏ to khuyên răn, chèo kéo nhưng mình vẫn một mực không đi bất cứ một dịp nào khác vì với bản thân mình, không có ba, có mẹ thì tất cả mọi thứ, mọi người đều trở nên xa lạ.
Mình không phải kiêu kì hay làm giá mà tại vì mình không muốn tới đó mà lại phải chịu cái cảnh lạnh lẽo hay lạc lõng giữa những đám đông, giữa những người thân thuộc mà bản thân lại chẳng thấy thân thuộc tí nào.
Đúng hơn là cô đơn.
Ngoài lề tí.
Khi lướt mạng hay vài trang xã hội mình thấy ai ai cũng than thân trách phận rằng mình F.A, mình cô đơn vậy thì cho mình hỏi:"Bạn hiểu thế nào là sự cô đơn?"
Với riêng bản thân mình thì "cô đơn" không phải đơn thuần là khi bạn chỉ có một mình duy nhất trong một khoảng không gian trống trải nhất định đâm ra trống rỗng không biết nói chuyện cùng ai mà "cô đơn" là khi mà cũng trong khoảng không gian đó, bạn có bên cạnh hàng tá người quen biết, hàng tá người thân thuộc nhưng mà bạn vẫn cảm giác trống trải, cảm thấy không hòa nhập đến mức vô định hướng và dần dà bạn sẽ bị tách biệt, đẩy rời xa cách tất cả mọi người.
Đó mới chính là cảm xúc thật của cái mà mọi người vẫn hay gọi là "cô đơn".
Quay lại với hoàn cảnh lúc đó.
Ngồi một mình kể cũng chán vì cứ loay ha loay hoay với mấy cuốn tạp chí phụ nữ bèo nhèo, nhạt nhẽo.
Mình bắt đầu cảm thấy nôn nao vì chẳng hiểu sao chị Nhi đi xuống nhà dưới nãy giờ mà lại chưa thấy bưng lên thêm một món gì hay đúng hơn là chưa lên lại một lần nào nữa bởi ngồi mà nhìn cái dáng của chị ấy đi lên đi xuống "nay nảy tưng tưng" cũng mát con mắt đi, chứ ngồi một mình ở đây hoài làm mình chán chường đến khó tả.
Thoáng nghĩ nên đi xuống nhà bếp coi phụ gì được không thì phụ chứ cứ ngồi ở đây mà đợi ăn thế này không khéo người ta lại đánh giá thì chết vì mình là mình có khiếu lột tỏi với cả lột hành tím lắm luôn đấy.
Cố gắng đứng dậy mình đi từng bước lửng thửng xuống hướng nhà dưới.
Nhưng khi chỉ vừa bước được vài bước thì cánh cửa phòng trên hành lang đường đi xuống bếp bất ngờ mở ra và ngay lập tức cái con nhỏ em chị Nhi bước ra nhìn mình đầy nghi kị rồi vài giây sau đó thì lườm mình chằm chằm.
- Đi đâu đấy... Nó hỏi mình trống không chẳng buồn nhét chủ- vị nào luôn.
- Tui...tui xuống xem Dì Linh của...của tui mà... Mình hết hồn nên bất giác nhướn đôi mắt đầy sợ hãi ấp úng trả lời.
- Lên đó ngồi đi...xong hết rồi...đang dọn lên thôi... Nó trả lời mình với gương mặt nhăn nhó chẳng buồn nhìn lại.
- Ờ...tui...tui lên... Mình trả lời giọng run run.
Suy nghĩ bùng lên trong đầu mình ngay tức khắc là nãy giờ nó ở trong phò


Ring ring