Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đi Về Phía Không Anh

Đi Về Phía Không Anh

Tác giả: Trương Vũ Hàm

Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015

Lượt xem: 134711

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/711 lượt.

này. Tớ cũng đã nghĩ rất lâu nên trả lời cậu thế nào. Thực ra tớ sống không hề ổn chút nào. Nhưng điều ấy chẳng liên quan gì đến cậu cả, phải không?
Đông Tam không hỏi thêm gì nữa, cô biết mọi lời nói lúc này đều khách sáo một cách khó coi. Lâm Phong trong ký ức của cô không bao giờ từ chối thẳng thừng như thế. Mì được đưa lên, mỗi người một bát to cùng rất nhiều đĩa nhỏ đựng những thứ ăn kèm. Cô cụp mắt nhìn bát mì đang bốc khói nghi ngút, không biết nên nói gì lúc này.
Thì ra cô cũng giả dối như những người khác, cứ nghĩ chỉ cần nói vài ba câu, chỉ cần gọi một cú điện thoại thì hai người vẫn có thể cùng đi ăn mì, thân thiết như trước kia. Cô còn muốn tỏ ra chưa từng có chuyện gì xảy ra. Nhưng với Lâm Phong, điều này là không thể.
Lâm Phong thở dài, cậu gác đũa rồi đẩy bát mì ra xa:
- Tớ đến Bắc Kinh cũng được hơn năm rồi. Không phải tớ không nghĩ đến chuyện đi tìm cậu, nhưng lần nào tớ cũng lùi bước. Tớ không thể mường tượng được, nếu gặp lại tớ, thái độ của cậu lúc đó sẽ như thế nào. Khó khăn lắm tớ mới lấy được can đảm nhắn tin cho cậu, thế mà cậu lại bảo tớ tránh xa cuộc sống của cậu ra. Tớ đã làm đúng những gì cậu yêu cầu, cậu hài lòng rồi chứ?
Đông Tam không dám ngẩng đầu nhìn Lâm Phong, quả thật những chuyện vô tình vô nghĩa đó đều là do cô làm. Cô ấp úng từng lời như thể bao nhiêu vốn từ của cô biến sạch đâu mất:
- Năm ấy tớ… cảm ơn bạn, bây giờ cũng… vậy. Tớ là một đứa ích kỷ… cho dù thế nào cũng rất… đáng đời. Tớ không đáng để cậu phải bận tâm… cho nên, ăn xong bữa ăn này, chúng ta hãy coi nhau như những người xa lạ vậy…
Lâm Phong biến sắc mặt, nhìn cô chằm chằm như không thể tin cô lại có thể nói những lời tuyệt tình như thế, bỗng cậu mỉm cười chua chát:
- Tớ biết Đông Tam ích kỷ, nhưng không ngờ lại hồ đồ đến vậy! Những lời cậu nói rất đúng, nhất định tớ sẽ không bao giờ quên.
Cô ngẩng phắt đầu lên, ánh nước long lanh bên khóe mắt:
- Vậy cậu muốn tớ phải thế nào? Chẳng nhẽ muốn tớ nói rằng, năm ấy cậu giúp tớ là một sai lầm, vì tám năm qua tớ vẫn chỉ là một kẻ tay trắng? Tớ không giàu có, tớ vẫn là Thẩm Đông Tam ăn chưa đủ no mặc chưa đủ ấm, không một xu dính túi như ngày xưa? Cậu đã hy sinh vì tớ, nhưng tớ vẫn chỉ như một đứa ngốc, không có ngày được mở mày mở mặt, không thể…
Lâm Phong nắm lấy đôi bàn tay run rẩy vì xúc động của Đông Tam, dịu giọng an ủi cô:
- Đừng khóc, - Dường như câu luôn bất lực trước nước mắt của cô – Tiểu Tam, không phải tớ đến để giày vò cậu vì những chuyện quá khứ, tớ đến để xem…xem cậu sống có tốt hay không mà thôi. Tớ không có ý trách cậu…
Bàn tay ba ngón của cậu vụng về nắm lấy tay cô. Ánh mắt vừa chạm đến đã vụt tránh đi như phải bỏng. Cảm giác đau đớn, hối hận, bất lực chạy khắp các tế bào thần kinh trong người cô. Đông Tam run rẩy vùi mặt vào bàn tay khiếm khuyết của cậu, cuối cùng không nén nổi lòng mình, nước mắt cô lăn xuống mỗi lúc một mau.
Bữa ăn gần xong thì đèn đường bên ngoài cũng bật sáng. Hai người ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, hoàn toàn lặng im. Trong lòng Đông Tam dội lên câu hỏi mà cô không biết có nên thốt ra hay không. Không hỏi thì chuyến đi đến đây của cô coi như vô ích. Nhưng nói ra thì sẽ như thế nào? Điều đó có thể lại làm tổn thương Lâm Phong, mà cô thì vốn đã mắc nợ cậu ấy rất nhiều.
Cô hít một hơi thật sâu và đầy quyết tâm rồi quay đầu nhìn cậu. Dưới ánh đèn neon rực rỡ của các biển hiệu kề bên, vẻ phong trần của Lâm Phong càng thêm phần quyến rũ. Cho dù đang ở trong quán ăn tuềnh toàng thì ở cậu vẫn toát lên vẻ gợi cảm khó cưỡng. Giống như năm xưa, khi cậu vùi đầu làm bài tập bên chao đèn bàn, Đông Tam bên cạnh cứ ngồi ngẩn ra ngắm quên cả xấu hổ. Những kí ức êm đềm cứ thế trôi về khi cô đăm đắm nhìn người đàn ông đang ngồi trầm ngâm trước mặt.
- Lâm Phong. – Cô khẽ khàng gọi cậu, tựa hồ như sợ mình làm tan vỡ giấc mơ quá khứ - chúng ta đi xem phim nhé.
Cô và Lâm Phong từng rất mê xem phim. Năm lớp mười, để chứng minh quan điểm giáo dục cần phải chú trọng phát triển tố chất, cô giáo chủ nhiệm của họ quyết định chiếu phim cho học sinh xem vào mỗi tối thứ năm. Bộ phim đầu tiên họ xem là siêu phẩm Titanic. Trước khi chiếu, cô cán sự văn thể mỹ đa sầu đa cảm còn thuyết minh trước với các bạn trong lớp đây là một bộ phim rất cảm động, lần nào xem cũng không kìm được nước mắt. Nhưng Đông Tam thì không. Hay đúng hơn lúc đó cô còn quá ngờ nghệch để hiểu thế nào là những xúc cảm của tình yêu đôi lứa. Khi đến phân cảnh hai diễn viên chính ân ái, cô còn tò mò nhìn thấy gò má cô chủ nhiệm đỏ ửng đầy khả nghi. Lần đó, xem xong phim, Lâm Phong hỏi cô có thấy bộ phim cảm động không, Đông Tam chỉ nhún vai trả lời rằng nếu mọi thứ chỉ là giả tạo thì có gì phải buồn thương.
Cho đến tận sau này, khi hết lần này đến lần khác Lâm Phong dùng bờ vai nhỏ bé của mình che chở cho cô, cô mới giật mình nhận ra rằng, tất cả những điều cậu làm là để giữ lại cho cô một nụ cười rạng rỡ.
Đang là giữa mùa hè nhưng ngoài rạp chẳng có bộ phim nào thực sự hấp dẫn cả. Sau một hồi xếp hàng dài dằng dặc, cuối cùng Đông


Polaroid